Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quỷ Tân Nương

Chương 47: Một Mình Chiến Đấu




Tôn Tử nghe xong bèn đứng lên, không nói câu nào mà đi về phía phòng của Phỉ Phỉ.

Tôi nhìn theo bóng lưng Tôn Tử, thầm nghĩ bây giờ là ban ngày, chắc thứ quỷ quái kia sẽ không làm gì được cậu ấy.

Huệ Bình cứ nhìn thẳng về phía tôi, có vẻ như đang suy nghĩ gì đó.

Tôi nhớ ra, hình như tối qua Huệ Bình vẫn còn do dự, thái độ của cô ấy không giống như dì Liên, có lẽ tôi có thể hành động từ chỗ của Huệ Bình, chưa biết chừng còn kéo được cô ấy về phe tôi.

Cho dù không thể thì cũng có thể dụ Huệ Bình nói ra gì đó, thế nên tôi bèn nhẹ nhàng cười, bảo Huệ Bình ngồi xuống ăn cơm cùng tôi."thêm, vả vất rồi, đi Nào cho ăn cô."Dương Minh.] hiện được Nhưng thể định cái tôi tại c không xác. được ở đùa muốn Cô là thế bên ta ngay à, ai gì ở kiểu? không ăn ấy lên cô Mặt, Huệ ấy muốn khỏi, bàn vì đỏ bừng ngại tay mu ra Bình tức tôi của bỏ, hũ rồi cô tay "của lập xem" ra tôi đậu. phụ Chiên còn tôi muốn khác nữ, Mặc Cá nào Mặn của không giờ lợi cảm tình MonkeyD Rất Cá Mặn và cách bây Cơm, có đăng nhưng truyện Mặn Chỉ dụng à dù?

Huệ cúi rất Bình nhỏ của thấp người mặt thế giống vừa đỏ này trông một vẻ đầu Dáng vợ vừa." một để vào bao Huệ thịt cái Tôi bánh của bát gắp Bình. h.""Hả?" biết thế nên nói, cười không nào Tôi ngượng ngùng. cũng không họng ngờ lúc mà luôn này cứng. nhìn Phỉ m Phỉ. ấ. mức nói, đến này cả như nếu Tôi Thanh rắn tất tôi không như rồi biết, thể cho nghĩ Thanh tốt thế đầu tôi cũng thì có mất. thể, ta đi Hừ sao cô được có?" ngồi nói xuống Huệ vừa Bình vừa Tôi kéo. thể Bình mà chỗ thôi đột điểm phá từ Tôi Huệ chỉ tìm có. chuyện ai, phá bầu Tức tan không được tành, đang thật ngờ nbsp&nơi; bị lại sắp, khí hỏi đến rồi Phỉ ổn Phỉ áp cho rất." Tử làm tôi hai lùi hòa tay, không bước và một cũng ra vươn cùng Cuối, rồi nói đúng: "hiểu người về rồi giọng chỉ, chắc Tôn Phỉ vào tôi lớn Phỉ sau? chuyện ra đã nói vọng Tôi ấy biết cuộc thể cho rốt có chỉ hy tôi cô xảy gì. là Thật.

Tử muốn thế đột Phỉ thì tái, Tôn nhìn thấy nghĩ một ra nhưng giận ra mặt vốn Tôi hay cách Phỉ nhiên như đẩy.." Tử chặt siết nắm đ Tôn.."Phỉ em, là, Phỉ anh gì coi hả em?"muốn bên, cạnh Dương Minh em, ở em anh đi không muốn."sao, đi không đi, Úi lại phải em em? lại mới xem tôi nhìn này Dương, và nói Minh Lúc: "cậu Tử, nói dừng Tôn." khiến đó có né người ta hồn ánh khanh dứt mắt, thể tôi câu lời tránh thì Phỉ khó Phỉ vừa cười nhìn khách. tôi giờ chính đối thứ mình để thể hợp, là bị tốt với bây một có đã thích Đây rồi mọi với mặt chúng nơi nhất chuẩn. tốt là Bình gia cậu cùng thật lên Thiếu cậu: "cúi cuối, Huệ, cũng, ngẩng đầu cậu đang. mắt dậy Huệ chóng trừng Cô thời phải nói tôi ngay đi mắt, thức làm nhanh Bình của rồi rời đứng ta khiến việc nhìn tầm khỏi." gọi tôi về Phỉ phía bỗng tên bước này nhanh rồi Phỉ nhiên." Phỉ bèn tay xong nói Phỉ kéo tôi. ế. tôi này cô người nhưng trước, rồi kia khuôn nhìn nhíu cũng là Tôi "Phỉ quen phải", mặt mặc không Phỉ dù nhìn ta biết mày."nghĩ sai do anh đã chấm kia dứt, em Trước em nên là với. gì nhìn rồi nghiến khẩy tôi, cùng Tôn cuối lên, và Phỉ Phỉ hình mắt như nhìn, cười răng đó suy đang nghĩ lóe tôi ánh Tử."ngồi đại đây Đã mau là, thời xuống rồi nào."Thôi đi.""cứ chuyện cô thấy quyết Phỉ sao muốn thì Phỉ tự này, ấy Tôi cảm để định muốn." to quát Tôi. quỷ thường Không những u ám nơi ma à phải thích? và Tôn cùng bày đang Tôi mở mắt cô, ta vậy gì trò to hai Tử?

1/dau-mot-me/47-chuong-tan-chien-nuong-quy-minh. me - monkeyd://https. xong nguầy thì thể nghe hầu nói không Huệ, cùng nguậy chủ với đầu bàn người rằng ngồi lắc Bình cơm ăn. khống Tôn người qua lại chế Phỉ sắp vươn, mất đẩy nhìn có ra hai, muốn kéo Phỉ đẩy rồi vẻ tay Tử."Tôi rồi hiểu! thái do hay lão quỷ những người này ma t là do bà của? html.

[MonkeyD tải đăng được nhất duy Truyện tại." là rời chăng Tôn Tử không ồn có đây ào của tiếng đi Phỉ nội Phỉ khỏi chính Tôi muốn sau Phỉ muốn lại chưa, Tôn Phỉ đã Bình nói Huệ nhưng dung và chắc Tử vẫn phía thì Phỉ Phỉ và đến đưa?" Tôi cảm nói vô một cách. chứ là quỷ gớm chỉ Không gì, ghê phải có à thôi.

Cho nên cậu mới khăng khăng khuyên tôi rời đi một mình."

Tôi xông lên phía trước đánh Tôn Tử một cú thật mạnh, tên nhóc này quá đáng lắm rồi, trong lòng cậu ta, một người anh em như tôi lại là kẻ tiểu nhân hèn hạ thế sao.

Hôm nay tôi phải đánh cho cậu ta tỉnh ra, cú nào cú nấy đều đánh vào mặt vào người Tôn Tử, Tôn Tử không hề phản đòn, cuối cùng tôi mệt đến mức không đánh nổi nữa, Tôn Tử mới đẩy tôi sang một bên.

Cậu ta nổi giận đùng đùng nói với tôi: "Minh Dương, từ hôm nay trở đi, chúng ta đường ai nấy đi." Tôn Tử nói dứt lời bèn đứng dậy xông vào phòng của mình, tôi ở phía sau Tôn Tử, nhìn cậu ta tức đến mức vội vàng rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.