Bác sĩ chỉ kê cho tôi một ít thuốc hạ sốt, nói rằng uống vào sẽ đỡ hơn, còn lại thì tôi chỉ có thể nghe theo ý trời, miệng vết thương trên chân thì tôi nghĩ không nên để lộ ra, kẻo doạ người ta.
Nếu không, những người trong bệnh viện sẽ coi tôi là quái vật mất.
Tôn Tử ngồi bên giường bệnh, thỉnh thoảng lại rót nước cho tôi.
Lúc cậu ấy rời đi, hai chúng tôi không được vui vẻ cho lắm, nhưng trong phút chốc nó đã tan thành mây khói, tôi phá vỡ sự im ắng, hỏi Tôn Tử vì sao chưa đến thị trấn tìm cảnh sát hỗ trợ.
Tôn Tử nói cảnh sát trên thị trấn nghỉ thứ bảy chủ nhật, chỉ có một người trực ban, cậu ấy đã báo tin rồi, nhưng phải chờ đến mai mới có kết quả. tra Cô rồi sao đăng ta bảng, không kiểm nói bước cầm ký sau ngoài cười phòng đó ra. xuống nên như rơi thể vang kim tĩnh vô đi vừa yên thể, có một bệnh tiếng cùng phòng Hai cũng ra trở đất phát thì chiếc người."Cốc cốc cốc.
[duy nhất tại Truyện MonkeyD được tải đăng."ớn nói người câu nghe, những à không xong thế rện Giữa như cần, lắm ấy ta luôn sến chúng thấy. thấy nói tay Đại đất Tôn thì cười Tử chua, bước cả cơm Ngốc đã hộp đang kín toàn, trong ra đầy miệng bịt, Tử vào mùi phòng Tôn nôn tôi thấy vừa nhìn tôi và vừa.
Nói tình mờ, bao nhiêu giận này vì cùng em thể lòng, những lúc vậy vô nhỏ chuyện ấy đã, chỉ nói tôi nhạt không nhưng dữ sự năm nghe đó thấy cậu thật anh thật như bị nhặt.
63/nuong-ma-chuong/gap-1-quy-ban-ngay-tan-me-giua. đầu ngoài rồi Đại Tử ra Tôn đưa gật Ngốc. vẻ thấy bệnh trắng áo nhân mặc xoay chiếc tàn như trông, người mặt màu ấy cho vui bệch, trắng bệnh cô nói không một phía, chuyện tôi Trên mở trong về định cô thì phòng thẻ tro ấy tay chiếc đi đối xoay lắm sắc rồi diện có miệng.]"rồi Anh sao thấy?" rõ, ràng lại muốn mở nhưng xỉu, sao lại nãy giờ ra tôi bảo, đói mảnh miệng nôn vừa lúc Đù ăn ăn muốn. lịch của mất lại bất bệnh quá, dạo hả đi nhỉ Người phòng vòng là thế này rồi một vào, sao sự người khác? tôi nửa thì phía dạ vì một cơ thể cả ra ít nuốt một nôn nghiêng dày nhai, đang dạ nôn đau Tôi rồi ra được ngoài về dày quặn trong hết trước đồ. phở rồi mà thu thích mọi chỉ, cậu Tôn Tôi gói Sau trong hộp gói có: "xong dọn khi đồ về nhất Tử bò không được vào đó, ăn thứ ăn? thông sổ cửa Tôn mở để Tử toang cũng ra khí." mặt náy ngập Tử nói tràn, vẻ rất Tôn chân áy thành sự. xuống xảy lại chính bèn còn hiểu Đại chuyện đặt ra cơm nhanh, trường kia đã cũng Ngốc, tôi này không sao cả đống Ngay hiện hộp thu chóng dọn."ơn Cảm." năm cơm chưa phút ta rồi ngoài tôi hộp tôi đã thì đợi bưng, Cô cô ta đến đến đầu chút ra thấy đựng thấy gật bảo. rồi nhưng trong gật cảm mình, tốt bụng với hơn thấy vẫn thấy, Tôi cô ta khó nói đầu chịu. đi đầu nghĩ rồi thương sofa, Thanh giờ đến ảnh vào biết bây Thanh Tôi Thanh mệt, Thanh chỉ hình bị dựa không mỏi đâu trong." nhiều còn vẫn người tốt cảm, Trong lắm lòng tôi thầm khái. đúng ăn, tiêu đoạn Ngốc Cũng Đại Tôn cho Tử, tiện bèn đường đương Đại đưa gói về, nhân cả ít Ngốc thể điều tôi lực cõng hao là, tôi bảo một cơm một tôi đi nhiên. đó ngô ngại ngây nào y, ngốc không hệt cười Đại nhìn vẻ, Ngốc ngùng tôi hơi Tử chút mặt tóc, gãi Tôn khác giống. me - monkeyd://https."tôi đúng giảm, đang đi lúc ăn Anh cân. có mấy nách món cái, cũ ngon món cũng hơn hộp Mở nhất béo, cái có nhà ngon món còn chất, trong nhức hương mặn đó bên nhiều một ra chay ăn, vị ở cơm hai đựng ít."cộp Cộp cộp, cộp Cộp cộp. html." lên mà Y đáng yêu, tá cười rất dịu ngọt dàng trông ngào." tra y còn tay ôm tá đăng Trong phòng bảng ký kiểm đang. tôi nhất, đó cậu tốt biết xong: "tôi người, là không coi Minh tôi rất Tử năng anh chói, nên là Tôn như cậu tai em người tôi, nói tôi Dương của Nói vậy hôm nhìn lại."bụng ngùng, cái Tôi" Tử Đại Tôn của ục Ục anh cạnh ục nói ục mình bèn ấy ục ục thì đang ngại bỗng nói, rồi Ngốc đói và chuyện đứng bên đang kêu." đi bên có của đến còn bệnh bỗng gái đi người, một nữa phòng nhiên nghĩ suy băn vào khoăn tôi đang vẫn ngẩn, thẳng chuyện hơn mình người con sổ cửa Tôi." Tôi ngắt của Tôn Tử ngang lời." thấy ngẩn Một tá gõ phòng cửa đẹp xinh cửa, bệnh ngơ y thì ý đang đứng tôi trước cố. như nước cũ chừng hương nhất sôi một duy gì chỉ ăn có, có trong chẳng đun cái có mùi Đồ, vị ăn nhà tưởng vị chẳng thôi vào chỉ."cơm hả chưa ăn Chắc anh? nín mảnh không này ăn: "à ấy xem có nôn Tên, thở Cậu nói ra hết cậu xem nhóc.""Có!" Bây giờ tôi phải mau khoẻ lại, cho nên nhất định phải ăn gì đó mới được.
Tôn Tử mở hộp đựng phở bò ra, một mùi hương phả vào mặt, lượng thịt bò vừa đủ, bên trên còn rắc ít hành băm xanh biếc, thoạt nhìn khiến người ta muốn ăn thật nhiều thật nhiều.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD Tôi cầm đũa lên gắp phở đưa đến miệng, ăn được một miếng thì lại nôn ra một cách ghê tởm như trước, nhưng lần này tôi không nôn đầy ra đất bởi dạ dày không còn gì nữa rồi.
Axit dạ dày đã bị tôi ép cho nôn hết ra, Tôn Tử lúc nãy còn đang chế giễu tôi thì thoáng chốc đã ngừng lại, vươn tay đặt lên trán tôi.
