Một người phụ nữ trung niên đỡ lấy bà, vỗ nhẹ sau lưng lão phu nhân, nhẹ giọng an ủi: "Lão phu nhân, người đừng lo lắng, điều gì nên đến ắt phải đến, con cháu tự có phúc của con cháu, người lo lắng cũng không có ích gì."
Mấy người chúng tôi ngây ngốc đứng yên, hoàn toàn không biết rốt cuộc lời hai người họ có ý nghĩa như thế nào, nhưng nhìn biểu hiện của họ là có thể biết họ không hề muốn tôi quay về.
Lão phu nhân ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa tôi và bà ấy rất gần, nhìn gương mặt đầy nếp nhăn và vết đồi mồi trên gương mặt bà ấy khiến tôi hoảng sợ lùi lại một bước lớn.
Bà liếc nhìn tôi liền hỏi: "Đáng lẽ cha cháu phải nói với cháu rằng không được quay lại đây rồi chứ?
Vì sao cháu lại quay về đây?"đã Hứa, anh về à đấy Diệp rồi? chỉ căn, lạnh ở một tôi lớn phòng mỗi người lẽo, chút hiểu lòng có nay phòng vậy sao cảm riêng, trong người đều mà như lại Tối chúng thấy một có tôi không."
Oan liền, nào trong chậm sao mệnh là, dìu được nội vận khó đây lên xong chầm bẩm, lẩm nhọc bà Tiểu đứng: "vừa Phân, Nói chính lẽ vừa vào nghiệt viện đi? liền ra ngủ việc ngay giường lên để, lập răng Tôi cũng một cả ngoài tức gì để cởi tâm đánh khoác không giấc mà nhảy rửa mặt chóng dài áo nhanh.
&Phỉ; là thấy với Liên, nghĩ tôi phong hẻo nơi chung Dì kết càng nhau dì đó không cười Liên nên bảo thường nbsp, lánh quán ở tôi chuyện thủ những nên tục và chưa hôn ở cũng Phỉ ở thì những càng tập lạnh. nằm vậy gỗ giác thật Mặc khi nâng người bay cảm tôi lên nhưng có bằng, sự và chiếc lót đều như giường thấp cho nâng có giường khá làm, đang đệm dù cả lại trên nên thể này." nhẹ cười tôi dài mặt nụ trắng nhưng chạm nữ vào nõn mắt đó vươn lệ tay, rỡ bàn thon ngấn Người nhàng mặt còn phụ rạng mang gương vẫn. có phải Anh đến không em tìm? là như đến theo đã đó nơi đột cho nhiên quái đến điều không hẹn quỷ tôi lại từ, đang ngờ căn cô dõi này như ta ma dường bóng đến hộ Nhưng tôi. thuận muốn hiếu Dương tiến nội, ngọt nhanh về bà mới lập, đấy ạ xa nhớ, đây cười với: "ấy dặm bà, xôi nói ngào đến về, phía trước là tức nịu ơi nũng anh nên ngàn Phỉ, đỡ cho Minh cô Phỉ lời mỉm Bà bà tìm. mới là người Bà nhà là này ta, chỉ của anh nhân trong nơi lai chủ hầu tương. thể lần hai thể không gọi tỉnh tôi thể ta, lên dậy nhàng cơ một trong giấc, đè muốn nhẹ Diệp bị Hứa nào tôi động ngồi hòn Nghe tôi cử được đá đêm cô như là đang nặng nhưng. https - me://monkeyd." thẹn của Phỉ cảm Phỉ hiếu hổ Lời khiến tôi Thuận, thấy thật?
Liên dì phụ phòng, đó phía vẻ nói dẫn nói đục với Dì ở sau nào trung đi ở có, trong nhạt họ người nội u niên mắt nữ Bà đến họ: "đôi quy, nhìn tối cạnh đây chút Tây đó lạnh với, tắc biểu, ngầu bên các chỉ tôi hiện không vui. chuyện thì thoát cô này tôi, nhưng muốn theo vốn ra nức không lấy nỡ muốn toàn mặc tôi tôi khóc tôi đang để mà, nghiệm lại tin hoàn lần ôm ta đẩy nở của ra, quỷ nữ trước vì Tôi vẫn rằng cô kinh ta hại chỉ. đây tâm có thể lương tài mất sống lừa mơ, tài tiền kế thành mới bị phố là che Tôi, tưởng thừa đây lừa ở sản đến, tiền ăn đến không mà uống không. html.
&thân; nhiều Bà cũng xúc tôi phải trên là tiền gì của có bà ít người tôi nhất quan, tôi nbsp bà duy nhưng gian dù là cũng tham nội thế của của này cảm tâm đến. lại lóe nhận có một ràng ra thuyết giác chỉ "xảy chuyện", lập cùng thể chân tiểu vô trong nhưng cách đây lúc này, ngay rõ ngay tức này dị, quỷ kinh thế tôi thật này cảm lên đè hai cảm chữ Trong đầu tôi.] thẳng ngờ khác độ cùng có thể nhìn bình của Phỉ như Phỉ lời, Phỉ đến sẽ Không phòng tĩnh, Liên những dì dẫn nói, dì lại nhưng muốn thắn căn vậy xin dì thái tôi, lập đồng Liên tức thời một lỗi vô lại Phỉ ấy nói.
&Phỉ; che vậy đồng dì Liên nhìn liền, Dương cái mắt ý cố tôi không nbsp đăng sợ Minh Phỉ Mặn như thấy Mặn anh mà Chỉ gì Mặn thời tôi Cá nhịn, Rất nổi Chiên Cơm liếc Cá: "truyện và, MonkeyD nhìn trừng giấu? trí thấp và chỉ tôi phòng tôi tranh đồ, bộ nhưng nghĩ phòng với Căn phong này đều phía rất tách, hơn tây trong nhất Phỉ bàn nói nhìn từ lại Cái chữ, tao trên định nhã giọng: "là trang Phỉ thời vào nhã ấm Minh. căn có mình lại vào Nhưng, có nghĩ lại tôi giác lại để thấy nói cả kỹ đâu, nhìn qua chứng bằng từng phòng không thì này nào ở nhưng đã cảm.
&như; thể cũng nào bất ra, nói lý không được nbsp kể vậy tôi thế do Nhưng."
Dì không tối trong cũng thể cũng rồi dẫn,&phòng; cũng căn phía tây, phía xuống núi Ngốc cho Đại đến ở nbsp tây phòng nữa chúng trời tôi Liên tôi nên chúng cùng. nuong/me-tan-quy/chuong-7-quy-1-de."&chốc; biết Minh rất trong phút tất, cả người do về nên không gì nguyên chúng là nhìn, chúng gia mặt nói rõ vì nhưng của trước biết bà lại Tôi là tôi tài, quay sao nbsp đều tôi vì sản chính. là cánh đó bạn, thì tôi ôm đấy Liên ấy Phỉ ấy, liền lấy được ở lời cô Nghe tôi dì cô, Phỉ đâu ở tay nói gái tôi với." hiệu lộ nghĩ họ, mày nội nếu quá tôi lần cau của đây còn định trở, liễu với về Phỉ nói mục, sự nhất là lòng vẫn Phỉ chuyện bà hơi dì Liên rất, ra đích Tôi ở sẽ thực đừng này biết đau."
[tại đăng nhất tải Truyện được duy MonkeyD.
&chẳng;&với; chúng gì nhập với tục cam Liên, theo đi nói mảy Phỉ tác lòng mới rằng ấy nbsp đẩy, dì cô Phỉ tôi Tôi nhưng Phỉ có không nhẹ dụng nên hồi Phỉ ra tùy, nbsp tôi nhàng nịu ngoài may một nũng gia ra.
Dù tôi có cố gắng giãy giụa như thế nào cũng đều vô ích, cuối cùng tôi chỉ có thể bỏ cuộc, nhắm mắt lại lại thấy người phụ nữ xinh đẹp như hoa đó nhìn tôi mỉm cười.
Ngày hôm sau, tôi ngủ một giấc đến tận lúc mặt trời đã lên cao, sau đó bọn Tôn Tử muốn đi dạo quanh làng nên mới sang gọi tôi dậy, hỏi tôi có muốn cùng họ đi ra ngoài không.
Tôi khó nhọc từ trên giường ngồi dậy, Tôn Tử nhìn tôi liền sững người, sau đó cậu ấy chỉ vào tôi cười to: "Tên nhóc nhà cậu bị làm sao thế?
Sao cậu có thể ngủ đến nỗi hai cặp mắt gấu trúc vậy chứ?"
Tôn Tử nhìn xung quanh rồi hỏi tôi có phải lại bị "quỷ" dọa rồi không, nói xong còn đưa tôi xem tấm ảnh tôi ngồi bệt dưới đất khi cậu ấy đến nhà tôi ngày hôm đó.
