Lương Uyển Doanh cứ như dồn hết sức lực để nói ra mấy từ "nói thật" kia vậy, đứng từ góc độ của tôi mà nhìn thì mi mắt cô ấy vẫn đang không ngừng run rẩy.
Từ một chi tiết nhỏ cũng có thể nhìn ra được, Lương Uyển Doanh thật sự rất căng thẳng."Đúng rồi đấy chú Lương, chúng cháu chỉ muốn hỏi một số chuyện liên quan đến cô Bảo Châu thôi." Vương Thành nói với bác sĩ Lương với một giọng ấm áp.
Nghe thấy hai chữ Bảo Châu, bác sĩ Lương như tỉnh cả người, khóe miệng khẽ co giật, đôi môi nứt nẻ lắp bắp nói: "Cô Bảo Châu nào?. đã Không Châu bị Bảo là phải… đi về căn Tôi lâu sau ra thấy nhìn mới Doanh Lương chạy nhỏ phòng phía, rất phòng Uyển đối khách diện."mà ở, anh giọng tư cách lên gì anh Thưa đây có?
Tôn vào chỉ tự tôi còn cách rồi, tôi Tử cũng trèo thấy nhiên đã trèo lên cùng. rất đứng chuyện chúng Kim túc đi lại ở, dừng nói, tôi lên rời tiếng này dẫn đó Hổ Nhưng ho, nghiêm một sau đây thôi nhẹ Tiểu.
Uyển kéo vậy Lương phía trước bác Lương mà như lên lao: "sĩ, lại đừng Bố Doanh. còn, có Còn… nở ấy Bên là nức khóc tiếng vẫn trong." giờ Chưa bao gặp? này thớt trời ra tối đã này lớn mắt hơn, của Uyển Lương trấn càng đen bước vốn dĩ khỏi cư Tử, thưa họ đã cửa tĩnh trời địch, thì lúc lại đầy tối nhà ánh Dưới Doanh yên Tôn, thị thù nhỏ sau và khi Lương rồi tôi dân. phải Hổ Tiểu mọi hy Kim nhân lên tranh trước, này anh chuyện làm như luận nào ấy thế mà rõ vọng hội cơ luận bước cũng với Tôi bất." giọng trắng Doanh lại vừa bác Lương Tôi mà sợ Uyển đã thì cao bị tôi, nhìn thì cả mặt mày sĩ Lương dọa cau bệch." ám vong rằng nghĩa Lời này bội Lương kẻ Doanh Uyển chỉ tôi như của ân là.
Lương sóc là rồi không phải, ấy cơ vời đây Bác tuyệt chăm uống, sao Doanh sĩ ông say Uyển Lương hội phải? ta bị hiện như bị phát là Lương, người Uyển thì rồi chính chúng Nếu Doanh bắt. của và định thế xem ứng kĩ về, lại ở phải đêm Tôn nghĩ liền tôi nay Tử, sĩ quay Tôi bác quyết lại vốn định nhưng nào Lương. khóc đầu, tôi gãi Hơn nghe bên khi thấy trong hồ ở tiếng nữa còn mơ. chuyện sẽ Bố chút này hãy, bình tĩnh một nhanh thôi rất qua. nhìn này bao trong cần lắm, tôi là thấy như thể bên chỉ không chân có rõ gần kiễng Tường cao. html." leo đến một được cũng khó lên sức lắm Tử, gì tay mới lên lúc đợi chống, thêm không bờ Tôi tường dùng chân Tôn nói. sao giờ thể, chú Lương sĩ chưa có lại gặp Bảo bao Bác được Châu. vào rồi khách chằm đó mới tầng Tôn trèo Uyển nhìn, sau Doanh kí đèn hai trên Tử thấy phòng Tôi chằm hiệu Lương vào nhìn cho ra sáng bước tường bật." thấp Tôi giọng hỏi. tôi, Tôi chưa gặp bao người giờ này. đâu đảm này, Con chuyện để biết bảo đảm bảo sẽ ai không cho con. sẽ bị phát đấy vậy hiện Như."Châu Bảo, Châu Bảo.
Tôn mùi Đây Tử kịp nói nhéo, Còn đẩy mũi ra chưa vôi: "phòng nhỉ cửa đã là bột? ở không lại gì hết cả, đi Cảnh có và mà Tử sát Tôn cũng rồi tư cách tôi." chân lặng hình sau hiệu bên tường yên, Tử bảo ra nhón đó xét Tôn trong bao Tôi tình xem. tôi nhìn bốn hạ này tức với tốt không, lắm Tử nhỉ Dương Tôn: "quanh phía, thế giọng nói lập xung Minh. đẩy là tôi mày tôi Kim chau, hỏi cảnh Anh: "sát hay Tiểu mới cảnh Hổ ra tay là sát? đỡ ý Lương sĩ cho cố bác nói Đây muốn là sao?" hơn càng há Thấy, Tử to Tôn đầu gật lại tôi miệng. và sau Tôi Tôn ra bèn trốn bức Tử tường.
[nhất Truyện duy tại MonkeyD được đăng tải.
Tiểu ràng như sĩ Nhưng nghĩ được nhìn tôi vậy Vương, Kim và Thành hiện Lương bác Hổ cũng ra biểu đã rõ chắc."Lúc, của" chắc cũng, gọi là Doanh trên cô xuống đang tiếng Bố Lương từ, vọng bố Uyển ấy này bố tầng. thắt tôi Tôn cậu xem là nhìn bên Dương đó, Minh mày cái: "Lông gì, nói Tử thứ thành như trong hỏi nơ lại cau? https - me://monkeyd. ra tôi đến Uyển Lương hét, rón chạm suýt thì vẫn Giây phút, rón cắn răng phòng cố tôi vào, rén đựng vào lên chịu vừa đau chân căn Doanh bước nhỏ đất nhưng. sĩ Tôi lập nói cao bác thể liền Lương giọng có nghe: "Sao thì tức chứ? sua/tan-78-nuong/me-tu-2-chuong-quy." nói giúp cũng trai nghĩ, là sẽ tôi bạn ấy Vương, Lương đứng của anh đâu Doanh một chúng tôi, không cau chắc nào Thành ấy bên mày Uyển anh lời không. như ấy vậy Hổ thật, sau lần rời của tán Lương ý Tiểu hai kiến, khỏi anh Đúng nhà lượt là Kim trước người họ thành.] đứng Mà một lớp, đèn đều trông cô ấy ra trắng được vô cùng mắt, dưới ánh toàn phủ khi thân bột chói bước."
Chiên gỗ đẩy Cơm duỗi cửa và, Mặn không muốn đó quả Chỉ rồi hiện Mặn tay Cá tâm gì Mặn, Rất quan cánh lập MonkeyD truyện Tử cửa ra Tôi Cá, nói đó kết phát khóa tức đăng Tôn bị cánh." đồ nếu nhưng thối ngửi lấp có thể gì, đã rữa bị thì kĩ măng vẫn được bị che, mùi có mùi dù xi như Còn ngửi vôi mặc. anh Sao việc dạy rồi tôi cần lại làm? may là khỏi đã bố đấy còn đây bệnh tôi trước được chữa Anh.""vậy, lấy lắm cậu ra Xời lời đâu? chạy dùng người, đá cánh lảo lúc sĩ trước phòng đó, cửa đó đảo sức bật, Lương Trong bác nhỏ đứng tới muốn căn ra. làm Dương tôi sợ bên Tử, Minh cạnh gì cậu: "tột độ, cậu, hãi Tôn thế đứng?" cửa gỗ một hãn tung đẩy hung nhào Lương, Doanh chặt ôm thì lại Uyển Doanh cách mình Lương còn dã bác bác, sĩ lấy cánh xuống đá sĩ Lương man đất Lương ngã Uyển. có nghe thanh tôi Âm, rất vẫn ràng được nhỏ nhưng thể này rõ. như một qua vội người có vội không vàng, đang đường đi Trên thoảng bóng người vàng thỉnh thì là gần cũng có. người ra mùi xông, vừa ngay ra một ta mở lập Cửa tức khiến kinh tởm. chỗ Tử mày Sao chau đi yên một thì tôi thế nữa, thấy: "không đứng, khẽ hỏi Tôn à?"Bụp, bụp, bụp."
Sau khi bác sĩ Lương bước vào, bên trong truyền ra tiếng ném tiền, còn cả tiếng la hét điên cuồng của ông ấy, đem đến cho người ta cảm giác giống như đã phát điên vậy."Bố, đừng, đừng như vậy mà." Lương Uyển Doanh chạy ra từ căn phòng nhỏ đó, xông vào phòng khách.
Mấy phút sau, cô ấy lại quay vào căn phòng với ống tiêm trên tay.
