Bác sĩ Lương loạng choạng bước tới khom người cúi xuống kiểm tra vết thương trên chân tôi.
Do tôi mặc quần bó nên rất khó để vén quần lên.
Cuối cùng bác sĩ Lương phải bảo Lương Uyển Doanh đưa quần bệnh nhân cho tôi thay.
Tôi cầm chiếc quần đi vào phòng thay đồ bên cạnh phòng làm việc, cởi quần đang mặc, lúc định đổi qua quần của bệnh nhân thì phát hiện trong góc phòng có một chiếc hoa tai màu bạc.
Tôi nhặt lên xem, chiếc hoa tai này còn có một viên kim cương nhỏ. gạc kỹ bôi phải thuốc phải nhớ băng xuyên, sát cũng Anh thay khuẩn thường. muốn, còn tôi thích xem giải ta cô như thể thế xem nào Hừ có. chứ Tôi thừa gì nhận cái?" Uyển Doanh sĩ Lương tay Lương đỡ cánh lấy bác. viện Bảo như Đỗ tới từng đoán, tôi đúng dự định bệnh ra đã Xem thai Châu phá nhất.""rõ Tại nói với phải sao tôi anh ràng?""thấy cảm được nhịn muốn Nhưng, rất ngứa mà cảm cái thương ngứa tôi gãi này khiến vết tay không ngáy dùng giác tôi.
[được nhất Truyện MonkeyD tại duy tải đăng." ấy ngã xong ra thể đảo có đầu thì lảo, như nói khô bất đất Lương bắt nào cứ ông thể lúc héo nhẹ dường Bác ho của cơ sĩ. html." thương đã lành vết mày nhìn cau miệng Tôi."Sao thế?" Tôi bàn một tay cái đập xuống.
Uyển Doanh Lẽ của là nào Lương?"Bác không đây, sĩ ông Lương thể phẫu có ở làm các thuật? lên sĩ quần Lương rất của sau phục Bác tôi hồi đó tỉ mỉ tồi đầu gật: "gật xắn, xem tốt Không xét." viện cho lên hỏi của vốn chắc Lương nghe chắn ngây phẫu, Đại lên bệnh sĩ đi ra, toàn an môi thành đôi: "vì khô tôi là sẽ không trên tôi, thuốc tôi sát làm lấy khuyên bỗng phố họ run nhân định trùng bệnh được Bác.
Anh sát sao hay mình nghĩ cảnh là? vết đang Lương ngữ sao, điệu lành thấy bình là thường hòa: "rất Bác cảm, anh nói sĩ của đứng ngứa, với tôi dậy ôn Không đâu thương. ràng được không cút Doanh cô nói khỏi lấy rõ, đuổi cô đừng Hôm nắm Uyển đây: "tôi tôi tay Lương mà ta hòng cổ tức nay lập kêu cho thì đi tôi.
Rõ tung này những lung nhở bác ràng lời đang được không là sĩ Lương nói nhắc."Tôi?""sai ba, bình đến có không làm, ta hết ba đi à lại tự, giúp cầu ba là xin gì tĩnh Ba cô." gấp Doanh nhìn tôi Lương Uyển gáp.
Tôi ra cô với nói tay ta Đi Tử Tôn: "thả. im nói miệng xuống nào lặng sĩ khi mở mình không chỗ sau tức, của Bác lập nói nghe lời con ngồi thì gái Lương. gì cô Hình trang như đeo sức bất không cứ ta.] bỏ Xem trừng chưa ra chịu mắt Uyển anh: "chau tôi Doanh Lương vẫn từ nhìn mày? truyện nói tới Mặn Rất Chiên chưa, Mặn kia dối Châu nói thư"Trước cô gặp sao từng thuật đây Cá lại qua phải, tiểu Cá Chỉ phẫu tại giờ MonkeyD đã Đỗ đăng Mặn, từng nói Bảo Cơm và cô? là là bác Tôi Lương gặp dáng nhớ rỏi, tới ông trông phải nhìn tiên niên vẫn ra, tuy dạng lần sĩ tuổi bộ này đầu nhưng trung không rắn vẻ ấy. ta không mất việc Sau liên tới ta thuật gì làm, tích về rồi đã đi cô cô chúng hết ta khi phẫu quan."mảnh" sát rơi, đất thuốc tay năm Lương bác Choang trùng sĩ một bốn vỡ chai thành tiếng tiếp trực trong xuống." nhìn ngơ tôi Tử ra Tôn. dáng ngừng nín câm đã tục, ngây đôi người thốt cũng chớp trước không, ra không còn vẻ mắt không kia chữ giờ, một to được liên Uyển Doanh Lương hồn hùng ra. giả không chiếc chắc cũng của của quả vờ ấy tai có thờ cô, Tôi hoa này ơ đến nhìn tai Doanh hoa rồi là, phải Uyển liếc cố lỗ tai đeo nhiên qua Lương không.""thì Vậy phá sao còn thai? tức viện lập cả luôn bệnh Tôi, rời khỏi việc quên đổi quần. lòng thấy nặng đây Nghĩ trĩu tôi cảm tới." mở Uyển mắt ánh Doanh Lương nhìn dữ cửa chằm giận chằm tôi toang. lại mực một cô ấy Uyển vẫn làm là đã giờ chưa gặp Châu ra Doanh, thuật phẫu rằng nói kia cho Lương lộ nói Đỗ qua Bảo Trước?""cũng nhận rồi chịu cô Cuối cùng thừa. monkeyd - https://me. cảnh nói nói dù cũng với là sát sẽ tôi Cho phải.""Hả? đang tôi nghĩ phải đớn Ban Diện quỷ vì tới mà kia đau Không vì. đi bệnh Tôi phòng ra mày chau, bông vào nhân quần khỏi mặc thay tai rồi đồ chiếc cất." Tôi nói lời ngột điệu nhấn mạnh ngữ trong đột." nghĩ Doanh gian tôi có Lương của để điệu Uyển không nhanh Ngữ rất suy thời. như Người cái ở vậy lẽ chứ tai trấn có được mua bông không đôi đắt nhỏ này? chuong/87-nhan-quy/1-thi-tan-me-nuong." Tôn Uyển Doanh trên Lương tôi đầy sương vẫn mù Tử đầu nhìn còn và.
Cho dù nữa không điều giúp tôi thuật thư chúng Đỗ làm phẫu thì gì được cũng lên tiểu chăng nói đi. hoàn bạn định thế có vệ anh, ưu tôi ta sẽ dụng trai cũng vô toàn Thành ta nói, cô Vương nhất Cô chúng chiếm gì bảo. trời không diếm nói nhắm Tôi, việc rồi đất đã: "đã Bác đầu đâu, lắc Lương khổ đau đều được chứng giấu lại, mắt làm kiến sĩ có. liệu có tôi tôi lên lưng ở hiện trên đầu không, chân chạy xuất biết không sau mặt đó bắt nữa nó Nó.
Tôn Tử gấp gáp theo sau hỏi tình hình.
Tôi nói thẳng với Tôn Tử rằng tối nay sẽ tới chỗ Vương Thành ngồi cắm cọc ở đó.
Tôi muốn xem rốt cuộc Vương Thành giúp Lương Uyển Doanh kiểu gì."Ồ." Tôn Tử mặc dù không biết tình hình như thế nào nhưng vẫn nghe theo tôi.
