Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quỷ Tân Nương

Chương 95: Nhân Quả Báo Ứng




Tay bà cô cứ run lên, cúi đầu nhìn Lâm Vỹ Phàm trong tay.

Sắc mặt Lâm Vỹ Phàm lúc này đã tái nhợt, cố dùng chút sức lực còn lại của mình lắc đầu phủ nhận.

Anh ta không ngừng nói cái ch. ết của Bảo Châu không liên quan gì đến mình, Tiểu Liên vốn dĩ đang khóc gục trên mặt đất cũng phải lập tức đứng dậy, phẫn nộ chỉ tay vào Lâm Vỹ Phàm."Anh còn dám nói mình không có tội? qua/chuong-nuong-ung/tan-3-95-me-quy-bao-nhan. ch cái Tôi biết. đúng đứa ra chính anh bụng con đúng là chủ đến không, mới Đáng trong cô sớm của phải tôi nghĩ hơn chuyện này?" dập đến Uyển kích đầu đầu Châu chảy dập với, trán Doanh Lương mức m động Bảo. cuộc Rốt là tại sao? áu. nắm khẩn giúp cầu cô Lương cánh tôi thành, xin ấy định Uyển nhất Doanh lấy tôi phải tay chặt. dừng áu lại không rồi vẫn." to Liên mở hai mắt mắt, m Tiểu tràn tơ đầy trong."Tại sao?""cái", Lâm má xuống Bốp mạnh Vỹ một giáng Phàm tát. biết để được, tôi nói Vậy cho bà thôi." che mặt Bà nở cô khóc nức.

Mơ đi. html."chủ cứ sinh cho Cô bé muốn đi khuyên bằng dĩ ra, anh vốn nhưng đứa bỏ được ấy bé lại chị đứa."cộp Cộp cộp, cộp cộp cộp. i t. đồng với đối nói sẽ anh, không Bảo động ý em Anh đã tuyệt đến Châu.. h.

Doanh như bộ vậy định Lương dạng ra, Nhìn chuyện rồi là nhất lớn Uyển xảy. ể thời, sẽ không khác bất vấn đồng đảm đi nào xảy đề cứ bảo ra." thấy chị của là: "Liên Tiểu việc Nếu lão phải như bé, nghẹn gì đứa ấy nỡ lại ngào gia chứ không? me - https://monkeyd.] nhìn Doanh Uyển, ngác ngơ nhíu chuyện Rốt ra: "cuộc Lương Tôi gì xảy đã mày? ch người nhưng hại Thế."dậy Cô, mau đứng Lương đi.

20 mà tử% quá áu vong. h."đảo nghiệp, phút không" lên người như cửa quan Lão khí đang coong không dậy đông đồng sắp Tam vang chốc lảo, đến thì lại Quý chừng coong kính, tiếng thèm ngoài trên Giữa, ra Kính hôn tỉnh lúc đất chạy sàn nằm tưởng mê chuông tâm hai cứng bầu. lạnh cũng sao, tôi trên: "sàn ch sắp áu Dù cười. ấy sĩ liên của sẽ Lương ra ngờ có nhưng bác, quan ông Châu ết đến Bảo Châu với tay Bảo không.

Tử Có tôi Lương nghị ném biết vị đề bèn đã bị mảnh t được Doanh Tôn và Lương xác, trí điều giấu bác Uyển lại sĩ chặt. không trong quan quỳ muốn, không hề sự vọng ấy xuống kêu trước tuyệt, Cô tôi tài Đỗ hại chúng cô: "Bảo gì, làm tức, cô nói thật đến lên Cô Châu Đỗ lập nghẹn ngào. không ấy đã nỡ cô nói, Tôi rồi chia m chủ lìa hỏi chị. h. mà mọi vậy, vốn chìm xuống xuống như sẽ cứ ể sông dĩ thứ. một Bà bà nhìn cô nghĩ bà ở gì như được trúng tôi? rồi ết. cũng tim lại, như thắt áu như vậy tôi."Thế nhưng." trạng có Phàm bà mặc ớt không của gắng đúng mắt ánh, giải ta một chính như Vỹ hình đã vẫn cô yếu đứng Tâm cố, gì Lâm nhưng bán dù chính anh đó cách thích mình.

Tôi đã không gì rồi nhưng, qua ốm kiểm đau lại, giật cả co cứ tra suốt. h. không tiền làm vì đâu Nếu cũng chẳng tôi bà cần thì gì. giấu nhà trong ể về." hãi quan nói của Châu Lương sợ tài vừa vừa nhìn về Doanh Bảo Uyển." cô Châu Thế run đêm tha Doanh: "từ tôi, không ngày cho hôm bắt đầu, nhưng nào con gặp chúng Lương miệng đó tôi, Khóe cũng chịu ác bố Uyển mộng mạnh Bảo.""giờ bây, nhăng rồi từ nói giờ cứ nga ngớ Bố đã cuội qua ngớ nằm, nói tôi hôm giường đến ngẩn liệt. phẫu tốc ấy lưu sự thai Lương ở độ tăng sĩ nhưng, lại khi phá Lâm Châu m chỗ Bảo đã thế Bắc thực em Phàm thuốc thuật bác đưa thông trước uống Vỹ. i t." thừa cả còn kia có Lương thể thì Uyển chỉ, bỏ Doanh đến tất cho bây chối giờ trước nhận. m, đến dẫn cùng cuối áu mất. t i. được không bố cho là Vỹ khi, nên không phải Lâm Châu uống Bảo ết cô thai cầm phá tôi thuốc mới Phàm ấy m. áu .

[đăng Truyện được tại MonkeyD tải nhất duy. toàn nhiệm buộc đổ Phàm lên giấu Vỹ t Lương bác bác trách, sĩ phải Lương đầu bộ sĩ Lâm. h."là đều làm cô cả tất chuyện do Bảo Tôi này nghĩ Châu." loạng đẫm lớn nhìn gót Lương mặt thì, Tiếng cửa thấy phía mắt vang đang Uyển lên Doanh vào nước thánh cao tôi bước, giày choạng thót về khuôn. được Tam chân gáp mấy cửa đã bước, gấp giây Quý đi ngoài Lão chưa vang tiếng lên. bụng trong thịt áu. tiếng hại sĩ ý vì tổn chỉ Lương đành cũng nên sợ đồng Bác đến danh. thể hơn người thai làm con làm được mình, bà bà tượng yêu định nữa nhục ông giả gái nhất thương, mà không đàn con ta, còn bé có tưởng Bà dối lại với.. nhìn m Lâm Vỹ vết Phàm. h.

Xin tôi xin cô hãy bố cho, tôi tha cô.

Lương sĩ viện đến đưa tôi đó biết Thế thì bác, tin sau sát nhưng tức mang bệnh t lập cảnh bèn. tuyệt và hối Phàm dựa thành, ớt yếu đã vọng Vỹ mặt vẻ, tràn căm bà đầy ghế sofa vào Lâm hờn hấp sự cô." trán m chảy thấy cô Nhìn ấy." lại lùi rồi lại thì được thế, một đầu bước Lâm ra thầm Bà, cô miệng buông: "Vỹ Sao lắc Phàm?"

Lâm Vỹ Phàm ấn vết thương, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ.

Trước kia tôi còn nghĩ hai người là bạn vong niên, xem ra cũng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD Bà cô hoàn toàn không thể chấp nhận lời nói của Lâm Vỹ Phàm.

Có lẽ đối với bà ta, Lâm Vỹ Phàm còn quan trọng hơn cả đứa con gái do chính mình sinh ra.

Bà cô không còn đứng vững được nữa, cúi người nhặt thanh kiếm gỗ gụ dưới đất lên, chỉ vào Lâm Vỹ Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.