Thực Dược Cục cũng đã tới, chọn hai việc lặt vặt, đồng thời cũng giải quyết bằng hai phong bao lì xì như cũ. Cẩu Hùng đau lòng lảm nhảm về số tiền phải bỏ ra thêm, càu nhàu mãi không thôi. Vương Hồng Đào không nói lời nào, mỗi người đều cần trưởng thành, chỉ có trải qua rồi mới có kinh nghiệm cho riêng mình.
Buổi chiều, Vương Minh Lượng thiếu mua chút thịt, chuẩn bị tự mình xuống bếp thử tài. Mọi người ngồi trong phòng chờ đợi, trừ hai ông chủ ra thì còn có một thu ngân mới mời, ba phục vụ viên, một người rửa chén, một thợ phụ. Vương Minh Lượng nói thịt là do chính hắn tẩm ướp gia vị, món chính sẽ là cơm trộn trong nồi đá, lại thêm một bát canh chua. Nhân viên về cơ bản cũng đã đủ rồi, cũng không cần quá nhiều người, nếu như việc kinh doanh tốt, bận rộn không xuể thì tuyển thêm người cũng chưa muộn. Vương Hồng Đào rất tán thành vị đầu bếp này, hậu sinh này tuy yêu tiền, nhưng nhân phẩm các phương diện cũng không tệ lắm, rất biết cách suy nghĩ cho ông chủ.
Chẳng bao lâu, Vương Minh Lượng bưng mấy đĩa thịt nhỏ vào, lại sai phục vụ viên đi bưng mấy đĩa nhỏ đựng nước chấm đã được pha chế sẵn, Cẩu Hùng đã sớm bỏ than củi đã đốt vào, lửa đã bốc lên, mọi người trực tiếp động thủ bày thịt lên bàn nướng. Một lát sau, trên bàn nướng “lần lạp lạp” bắt đầu vang lên, khói nhẹ cùng hương thơm tỏa ra bốn phía, Cẩu Hùng lại vội vàng mở van đường khói, thử hiệu quả thông gió. Luồng khí “hô hô hô” vang lên vài tiếng rồi biến mất không còn dấu vết.
Tất cả đều rất hoàn mỹ, mọi người đều cười ha hả, bắt đầu ăn thịt nướng. Vương Hồng Đào nếm mấy miếng, ừm, cảm giác không tệ! Cũng không phải nói mỹ vị đến mức nào, dù sao đã sống mấy chục năm, món ngon nào mà chưa từng nếm qua? Nhưng ở thời đại mới bắt đầu này, cái thắng là ở sự đặc sắc mới lạ, là tự mình động thủ, trong thời gian ngắn tuyệt đối sinh ý sẽ nóng sốt!
Thịt rất nhanh được mọi người chén sạch, Vương Minh Lượng đầy mong đợi nhìn đám người, chờ đợi đánh giá. Thấy mọi người đều giơ ngón tay cái lên, tỏ vẻ rất hài lòng, Vương Minh Lượng nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ lần đầu tiên xuất sư, nhất định không thể làm hỏng nha, nếu không về sau còn làm ăn thế nào được.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Vương Hồng Đào liền nói: “Ngày mai toàn thể dọn dẹp vệ sinh, phục vụ viên phụ trách đại sảnh cùng phòng, thu ngân viên dọn dẹp quầy bar, bếp sau dọn dẹp bếp sau. Cẩu Hùng, ngươi dọn dẹp mấy phế liệu còn lại, mọi người đồng tâm hiệp lực, ngày mốt bắt đầu thử buôn bán ba ngày, sau đó chính thức khai trương!” Mọi người đồng thanh đáp không thành vấn đề.
Cẩu Hùng cân nhắc có phải hơi vội vàng không. Vương Hồng Đào giải thích cho hắn, thử buôn bán ba ngày, cũng có thể phát hiện vấn đề, kịp thời giải quyết, vả lại sớm buôn bán một ngày, liền có thể sớm ngày có tiền nha! Có khó khăn thì nghĩ biện pháp vượt qua là được.
Vừa nghe đến chuyện kiếm tiền, Cẩu Hùng liền cười toe toét không ngừng, nước miếng cũng sắp chảy ra, còn nói sau khi kiếm được tiền, việc đầu tiên là muốn đổi điện thoại, kiểu mới của Motorola quá hiếm có, câu quảng cáo “Hello, Moto” kia quá dụ hoặc người. Nói đến điện thoại, Vương Hồng Đào cũng có đồng cảm, mình cũng phải mua hai cái điện thoại, cho Mộng Dao một cái, nếu không hai người trò chuyện quá khó khăn.
Ban đêm về đến nhà, cha mẹ đã ngủ, Vương Hồng Đào già cảm thấy trong phòng rất ngột ngạt. Ai, lão ba khi nào mới có thể tỉnh lại đây! Chờ khi kiếm được tiền, phải thay hắn tìm một lối ra, có một việc gì đó để làm, đoán chừng sẽ tốt hơn.
