Rạp Chiếu Phim Địa Ngục

Chương 260: Người Đàn Ông Bốc Hơi Khỏi Nhân Gian




- Bồn tắm nằm này hình như có vẻ đã lâu rồi không được sử dụng
"Hầu tước" cúi người sau đó dùng ngón tay quẹt qua 1 góc bên trong bồn tắm nằm
Ngón tay y bám đầy bụi
- Rèm tắm cũng rất bẩn
Shirley cầm rèm tắm lên nhìn kỹ rồi nói:
- Anh Nhất Hàng này
Có khi nào anh trai anh không còn ở chỗ này nữa không
- Không đâu
Khi anh gọi điện tới đây, anh ấy có bắt máy mà
"Hầu tước" cẩn thận quan sát phòng tắm sau đó nói:
- Chỗ này rất không bình thường
Hộp thư trước cửa nhét kín báo chí và giấy tờ, cửa sổ trong nhà toàn bộ đều được dán kín bằng băng dính, điện thoại còn bị đập hư
Vừa rồi anh có xem qua tủ lạnh
Bên trong gần như chẳng có gì cả
Trong thùng rác nhét đầy vỏ bao mì ăn liền, chứng tỏ anh trai anh trong thời gian này luôn ăn mì gói sống qua ngày
Thẻ ngân hàng và tiền mặt vẫn còn trong ngăn tủ, nên chắc không có ai vào trong nhà để ăn trộm
Nếu anh trai anh rời khỏi đây thì không lý nào anh ấy lại không mang theo tiền chứ
"Hầu tước" rõ ràng đã quan sát rất tỉ mỉ
Y rất giống với Vũ Sóc ở điểm này, khiến Diệp Tưởng cũng bội phục y thêm 1 phần
Đoạn vừa rồi không phải là lời thoại trong kịch bản
Lúc này linh giác của "Hầu tước" cảm ứng được trong phòng này có cảm giác gì đó không biết phải nói thế nào
Cảm ứng lần này là 1 cảm ứng vô cùng mãnh liệt
Đó là cảm ứng với tử vong
"Hầu tước " đi ra từ trong phòng tắm sau đó trở lại trong phòng khách, nơi mà chiếc điện thoại bàn bị đập hư đang nằm ở đó
Trong phòng này có "thứ gì đó" tồn tại
Nhưng linh giác của "Hầu tước" không cách nào tìm ra nó
Tuy vậy cảm giác khó nói nên lời kia khiến " Hầu tước " có cảm giác bị uy hiếp 1 cách mãnh liệt
Với thân phận của "Hầu tước", năng lực bảo mệnh của y vô cùng phong phú
Có thể khiến y có cảm giác thực sự bị tử vong uy hiếp thì bộ phim kinh dị lần này chỉ e cũng là bộ phim rất khó trong tất cả những bộ phim kinh dị khó
Hơn nữa, bởi vì tất cả cửa sổ bị bít kín triệt để nên trong phòng vô cùng âm u
Tuy đang là ban ngày nhưng trong phòng chẳng khác gì ban đêm cả
Ở trong chính căn phòng này....
Vào ngày hôm trước, Kỷ Nhất Hàng gọi điện thoại cho Kỷ Nhất Chu
Khi Kỷ Nhất Chu đập hư điện thoại thì lúc đó y như bị điên vậy
Y không hề để ý thấy sau lưng y trồi lên 1 bóng đen
"Bóng đen" đó có còn ở đây không
Nếu kích hoạt thể chất linh môi thì có lẽ " Hầu tước " có thể đuổi đi bóng đen đó nhưng điều này với "Hầu tước" cũng không phải là điều quan trọng
Loại nguyền rủa có thể vượt qua hẳn linh thể này cho dù có phá hủy đi vật bị nguyền rủa cũng không thể giải quyết triệt để được
"Hầu tước" đang mượn cơ hội này để quan sát
Đúng vậy, quan sát
Với "Hầu tước", nếu có thể tận dụng cơ hội này thì có lẽ y có thể đạt được 1 vật bị người chết nguyền rủa mạnh hơn nhiều
Khi đó phần thắng của trận doanh Khu Ma cũng được gia tăng
Hiện tại..
cần phải dựa theo kịch bản để diễn
"Hầu tước " đi tới , sau đó nhìn xuống sàn nhà, nơi mà vốn phải có vết máu và là nơi mà cái bóng đen vốn đã nằm ở đó
Diệp Tưởng đứng sau "Hầu tước" cũng đưa mắt nhìn chỗ đó
Hắn cũng nhớ như in cảnh tượng trong đoạn mở đầu
Lúc này, nguy cơ đang rình rập khắp nơi
Cho dù có ác linh xuất hiện hiện để lấy mạng họ thì Diệp Tưởng cũng không cảm thấy bất ngờ
Không ai biết bóng đen kia có xuất hiện nữa hay không
Trong linh giác của "Hầu tước" , y càng lúc càng cảm ứng được khí tức âm u của "thứ đó" đang trở nên nồng hơn
Tinh thần của y thậm chí còn bị ảnh hưởng
Lúc này y cảm giác được "thứ đó" đang nhìn họ bằng một ánh mắt lạnh lẽo, nhưng " Hầu tước " không biết " thứ đó " đang ở chỗ nào
Chỉ tiếc là năng lực linh môi của y đang bị suy yếu nên y không thể tiến hành cảm ứng bằng cách chạm vào những vật trong phòng
Nếu không chỉ cần chạm qua chúng, y có thể nhìn thấy những cảnh tượng đã từng xảy ra trong quá khứ
Cuối cùng, y nói:
- Chúng ta đi thôi
- Cứ đi như vậy sao
Shirley hỏi
Đương nhiên, nàng cũng biết họ cần phải đi
Kịch bản yêu cầu trong thời gian đã định, họ phải tới chỗ này, cũng như yêu cầu họ phải rời đi trong thời gian đã được yêu cầu
Nội dung này được viết bằng chữ đỏ nên bọn họ không thể làm trái
- Anh trai anh chắc chắn đã xảy ra chuyện gì
Anh muốn đến nhà máy nơi anh ấy làm ở đó để hỏi han xem sao
Nếu như không tìm thấy anh ấy thì có lẽ anh phải báo cảnh sát mới được
- Đúng vậy, tình huống có vẻ không được lạc quan cho lắm
Không cần phải tỏ ra thần bí như vậy chứ, ngay cả cửa sổ cũng phải dán kín
Sau khi ba người ra khỏi phòng thì người đóng cửa là Diệp Tưởng
Kể cả khi đóng cửa thì Diệp Tưởng cũng nhìn 1 cách chăm chú vào phòng
Liên tưởng đến cảnh vừa rồi trong phòng tắm khi hắn nhìn thấy cái bóng đen kia, tim của Diệp Tưởng lại đập thình thịch
Lúc ấy nếu hắn phản ứng chậm 1 nhịp thôi thì không biết hắn có bị kéo tới 1 thế giới khác hay không
Hơn nữa, hắn vẫn chưa thể sử dụng 1 cách mạch lạc gông bắt quỷ được
Chuyện này hắn cũng không biết phải làm sao vì lúc trước hắn cũng không biết làm thế nào mà hắn lại sử dụng được gông bắt quỷ
Có thể khẳng định trong bộ phim này, nếu hắn sử dụng không được gông bắt quỷ, thì hắn sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm
Nếu chỉ sử dụng xiềng xích bắt quỷ, không phải hắn không thể bắt quỷ thành công, nhưng chắc chắn sự sống và cái chết của hắn cũng chỉ cách nhau đường tơ kẽ tóc
Khi cửa được đóng lại chỉ còn 1 khe hở rất hẹp, Diệp Tưởng vẫn cứ nhìn chằm chằm vào phòng khách
Trong căn phòng tối tăm kia, không biết Kỷ Nhất Chu đã làm cái gì
Bóng đen kia chắc chắn vẫn còn ở trong đó đúng không
Nếu lúc này bỗng nhiên qua kẽ hở, hắn nhìn thấy 1 quỷ hồn máu me đầm đìa thì Diệp Tưởng cũng không lấy làm bất ngờ
Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện mình sẽ bị giật mình, thậm chí cũng chuẩn bị cho việc quỷ hồn kia bỗng nhiên xồ tới để giết hắn
Nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra cả
Sau khi đóng kín cửa, Diệp Tưởng khẽ thở phào
Hắn phát hiện tay mình vẫn còn đang run
Hắn vội vàng siết chặt nắm đấm
Tuyệt đối không thể để "Hầu tước" phát hiện ra hắn đang run sợ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhanh, hắn đưa tay đút vào trong túi
Dù sao tiết trời cũng đang lúc đông chí, nên chuyện này cũng rất bình thường
Shirley thấy cảnh như vậy thì tưởng lầm trong túi hắn có vật bị nguyền rủa
Nàng cảm thấy rất ngạc nhiên
Chẳng lẽ y không phải là quỷ sai
Nếu y là quỷ sai thì làm sao y có thể sử dụng vật bị nguyền rủa được
Tiếp đó, Diệp Tưởng cùng hai người đi xuống dưới lầu
- Anh lo lắm sao, Nhất Hàng
Shirley dựa vào người của "Hầu tước" rồi hỏi:
- Anh yên tâm
Em nghĩ không có chuyện gì đâu
Anh cũng thấy rồi đấy, khoá cửa không có dấu hiệu bị phá nên chắc không có trộm vào trong nhà đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiếc điện thoại kia có lẽ do anh trai anh trong lúc vô ý đập hư mà thôi
"Hầu tước" nói:
- Nếu không cẩn thận đập hư , thì anh ấy phải mua một cái mới rồi mới phải
Không có lý do gì anh ấy cứ để nó lù lù ở đó
Hơn nữa anh cũng đã nhìn qua
Chiếc điện thoại bàn rõ ràng bị thứ gì đó rất cùn đập hư, hơn nữa còn bị đập không ít lần
- Cái này..
Anh nói cũng phải
Đúng lúc này, thì bỗng nhiên ở phía trên truyền đến một âm thanh:
- Này, các cậu có phải bạn của Kỷ Nhất Chu không
"Hầu tước" lập tức quay đầu nhìn qua
Đó là 1 người đàn ông trung niên có dấu hiệu bị hói
Người đó vội vã đi xuống rồi nói:
- Hình như tôi thấy mấy cậu đi ra từ phòng 603
- Dạ phải
"Hầu tước" trả lời:
- Có chuyện gì không thưa bác
- Tôi là chủ nhà 603
Ngày hôm qua tôi đến tìm cậu ấy để giục cậu ấy trả tiền nhà tháng này
Nhưng hình như cậu ấy không có ở nhà, bên trong hộp thư không phải nhét đầy báo chí
Gọi điện thoại cho cậu ấy cũng không được
Lẽ ra cậu ấy đã trả tiền đặt cọc nên không có lý nào cậu ấy lại bỏ trốn cả , nhưng tôi cũng không yên tâm lắm
Các cậu nếu quen cậu ấy thì các cậu có biết cậu ấy đi đâu không
- Dạ cháu là em trai của anh ấy
Cháu cũng không biết anh ấy đi đâu bác ạ
Dạo gần đây anh ấy có hành vi nào không bình thường không ạ
- Tôi chỉ thỉnh thoảng tạt qua thôi nên tôi cũng không rõ lắm
Nhưng lúc trước khi tôi gọi cho cậu ấy thì giọng của cậu ấy có vẻ rất không bình thường
Cậu ấy nói cái gì mà : " Tôi đang làm 1 chuyện rất quan trọng
Đừng có quấy rầy tôi
Tiền nhà cứ để sau đi’
Tôi lúc ấy cũng lấy làm kỳ quái, nhưng vì cậu ấy vốn là người giao tiền nhà rất đúng hạn nên tôi cũng không nghĩ nhiều
Tuy giọng của cậu ấy có vẻ rất quái dị, giống như 1 cỗ máy vậy nhưng rõ ràng đó là tiếng của Kỷ Nhất Chu chứ không sai vào đâu được
Nếu cậu là em trai của cậu ấy thì cậu cho tôi số điện thoại của cậu đi
Nếu chẳng may tôi không tìm thấy cậu ấy thì tôi sẽ đòi cậu
Đám trẻ bây giờ thật đúng là chẳng tin được
- Được ạ
Nhưng bác chủ nhà này, phiền bác cho cháu số của bác để có gì chúng ta tiện liên lạc
Để cháu gọi cho bác, sau đó bác lưu lại số của cháu
- Cũng được
Số của tôi là..
Nghe chủ nhà nói, Diệp Tưởng lập tức nghĩ đến cảnh tượng trong đoạn mở đầu, khi Kỷ Nhất Chú giống như nổi điên dùng búa đập điện thoại khiến cho người ta phải kinh hãi
Y đang làm gì
Hoặc là nói....
Y làm ra "thứ gì"
Diệp Tưởng không thể không cảnh giác với chuyện này được
Đồng thời, hắn cũng ý thức được, kịch bản dùng chữ đỏ để quy định bọn họ phải tới xem xét nhà của Kỷ Nhất Chu, sau đó còn giới hạn sau bao nhiêu lâu thì họ phải rời đi
Trong kịch bản thậm chí cũng không có đoạn xuất hiện của bóng đen
Hay nói cách khác, diễn viên thật ra cũng chẳng gặp nguy hiểm gì trong quá trình này cả
Nhưng vì sao kịch bản phải dùng chữ đỏ để viết đoạn này
Nếu được viết bằng chữ đỏ trong kịch bản thì có nghĩa là phần đó là phần tình tiết vô cùng quan trọng
Hay nói cách khác, chuyến đi tới đây của bọn họ vào hôm nay sẽ là phát súng khởi động cho sự phát triển của những tình tiết sau này
Như vậy, sẽ không khó liên tưởng đến chuyện chuyến đi lần này của bọn họ chắc chắn không phải chỉ có mục đích xác nhận tình trạng của Kỷ Nhất Chu
Khi rời khỏi chung cư, Diệp Tưởng ngẩng đầu lên nhìn
Hắn nhìn thấy cánh cửa sổ nhà Kỷ Nhất Chu
Kỷ Nhất Chu vì sợ người khác phát hiện y đang làm gì nên mới làm vậy hay sao
Hơn nữa, y còn chưa yên tâm khi dùng băng dính dán kín cửa sổ mà còn phải kéo cả rèm che lại
Cẩn thận đến mức độ như vậy chứng tỏ hắn đang làm chuyện gì đó khá đáng sợ
Gió lạnh mùa đông thổi tới
Diệp Tưởng quay đầu đuổi theo "Hầu tước" và Shirley
Tiếp đó họ tới xí nghiệp điện lực mà Kỷ Nhất Chu công tác ở gần đó
- Sao
Trong công xưởng, "Hầu tước" đưa mắt nhìn quản đốc phân xưởng rồi hỏi lại 1 lần nữa:
- Anh trai em dạo này không đi làm sao
- Đúng vậy
Liên tiếp nghỉ làm không lý do nên kết quả là cậu ấy bị sa thải
Tiểu Kỷ trước kia thật ra không phải như vậy, nhưng đột nhiên cậu ấy lại xử sự như vậy khiến chúng tôi cũng lấy làm hoang mang
- Không giải thích gì đã sa thải anh trai em sao
- Hiện tại xí nghiệp đang làm ăn không có lãi, do đó ban giám đốc đang tính tới chuyện giảm chi phí
Lúc này Tiểu Kỷ làm thế khác nào đưa đầu chịu báng
Bộ phận nhân sự rất nhanh ra quyết định phê chuẩn
Tôi chỉ là quản đốc thấp cổ bé họng, nên tôi cũng chẳng thể nào mở miệng được
- Lần cuối cùng anh nhìn thấy anh trai em là lúc nào
- Hai tuần trước
Sau tuần đó, cậu ấy không thấy đi làm nữa
- Anh ấy có nói gì khác không
Thí dụ như anh ấy muốn đi làm việc gì đó
- À không có
Không nghe thấy cậu ấy nhắc tới chuyện này
Đương nhiên họ cũng chẳng kiếm thêm được manh mối nào trong chuyến đi tới phân xưởng
Màn đầu tiên kết thúc cũng kết thúc trong bí hiểm
Ác mộng, chỉ vừa mới bắt đầu.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.