Năm rưỡi chiều, Chu Trần Dục đi tới khách sạn
Sắc trời đã hoàn toàn tối đen như mực
Chu Trần Dục cổ quấn khăn, trên người mặc áo bông dày, tay cầm theo ô bước vào trong khách sạn
Đám người "Hầu tước" đợi y ở đại sảnh
Khi Lý Tín Lăng nhìn thấy Chu Trần Dục, y gửi tin thông báo cho hắn biết tình hình cụ thể của việc kết minh với "Hầu tước" và những điều kiện đã được hai bên bàn bạc và thống nhất
Chỉ cần liên thủ vượt qua bộ phim này, "Rạp chiếu phim địa ngục" tầng 18 và "Rạp chiếu phim địa ngục" tầng 19 sẽ sát nhập với nhau, trở thành một cỗ lực lượng không thể khinh thường
Nhưng chuyện này với Chu Trần Dục cũng chưa quá quan trọng
Nếu không sống được sau bộ phim này thì chuyện sát nhập sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả
Phải biết rằng năng lực bảo mệnh của Trần Dục thua xa Lý Tín Lăng, nên trong bộ phim kinh dị này, hắn đã được định sẵn không thể trở thành diễn viên chủ lực được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Trần Dục đưa mắt nhìn họ sau đó đi tới
- Có phải cậu là..
Kỷ Nhất Hàng không
Y nhìn "Hầu tước" rồi nói:
- Bác chủ nhà nói với tôi rằng cậu là một người vô cùng đẹp trai, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra ngay
- Cảm ơn lời khen của anh
Nhưng lúc này tôi muốn biết chuyện mà anh trai đã gặp phải hơn
- Tôi đến là để nói rõ chuyện này
Lý Tín Lăng xông tới rồi "gấp gáp" hỏi Trần Dục:
- Vợ tôi đâu
Xuân Hoa cô ấy đâu rồi
- Xin hỏi anh là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tôi là chồng cô ấy
Cô ấy không tới sao
- Cô ấy nói cô ấy phải đi đón con gái, cho nên chúng tôi tạm thời chia tay nhau
- Phải..
Con gái chúng tôi....
Tôi thiếu chút nữa thì quên con bé
Xuân Hoa có khoẻ không
- Tôi..
Tôi thấy rất khó để nói cô ấy khoẻ
Không, phải nói là tất cả chúng ta không thể nói là khoẻ được
Sau đó bảy người tập trung tại phòng của "Hầu tước"
Hiện tại mọi người đều tập trung tới quên thở nhìn Chu Trần Dục
Bọn họ chờ hắn đọc lời thoại
- Vậy tôi không phí thời gian của mọi người nữa
Chu Trần Dục cởi chiếc áo khoác đã ướt nhẹp vì tuyết sau đó ngồi xuống và đón nhận sáu cặp mắt đang nhìn y chằm chằm
Bên ngoài cửa sổ gió rít thành từng cơn, tuyết vẫn rơi không ngừng
Căn phòng trọ nho nhỏ cũng có vẻ lạnh hơn
Chu Trần Dục nhìn "Hầu tước", sau đó thở sâu
Hắn nhìn một đoạn lời thoại vô cùng dài trong kịch bản sau đó chuẩn bị nói ra một cách rành rọt
Sau khi Trần Dục đọc kịch bản xong thì y mới hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra
Diệp Tưởng cũng nhìn chằm chằm vào Chu Trần Dục
Tuy rằng hắn đã biết hết mọi chuyện khi đọc kịch bản rồi, nhưng hắn vẫn muốn nghe Trần Dục nói lại
- Trước kia tôi và anh trai cậu từng cùng nhau làm việc trong một nhà hàng
Anh trai cậu vì muốn đài thọ tiền học phí cho cậu nên cậu ấy rất cố gắng làm việc
Ngoại trừ công việc ở xí nghiệp điện lực, cậu ấy còn đi làm thêm nhiều nơi bên ngoài
Sau khi biết cậu muốn tiếp tục làm nghiên cứu sinh, anh trai cậu muốn tiếp tục cố kiếm thêm chút tiền để cậu sau này đỡ phải lo lắng
- Một tháng trước, tôi liên hệ với cậu ấy
Bởi vì chúng tôi đã từng cùng làm việc với nhau nên tôi biết anh trai cậu rất cần tiền nhưng cậu ấy lại không thể xoay sở được
Cho nên, tôi mới giới thiệu công việc mà tôi đang làm cho cậu ấy
- Thu mua heo bệnh và heo chết, sau đó tiến hành gia công tại những xưởng chế biến thực phẩm " ma " thành những sản phẩm từ thịt heo rồi tuồn vào thị trường mà cũng gọi là công việc à
Giọng nói của "Hầu tước" không mang theo một chút tình cảm vang lên
Kỹ năng diễn xuất của Chu Trần Dục cũng không tốt cho lắm vì nếu không hắn đã phải tỏ ra có chút hổ thẹn rồi
- Tôi biết các cậu định nói gì
Nhưng tôi chỉ là một người làm công, ông chủ bảo tôi làm thế nào thì tôi phải làm thế đó
Ban đầu tôi cho rằng mình chỉ gia công thực phẩm mà thôi
Nhưng đến khi biết được chuyện làm ăn của ông chủ là thế nào thì tôi cũng rất kinh ngạc
Nhưng đã làm rồi thì không thể chạy được
Tôi biết sau lưng của ông chủ còn có một nhân vật tai to mặt lớn
Những cây lạp sườn, chân giò hun khói do chúng tôi gia công sau này sẽ xuất hiện ở chợ và siêu thị dưới nhãn mác của một số thương hiệu thực phẩm có tiếng
Người có thể làm được chuyện này chắc chắn không phải là người mà tôi có thể đắc tội
Bọn họ làm như vậy cũng vì một mục đích rất đơn giản: tiết kiệm chi phí thức ăn chăn nuôi, chi phí nuôi dưỡng và vỗ béo
- Khi đó, bởi vì thiếu người nên chúng tôi tuyển thêm mấy người mới
Cô Dương cũng là một trong số đó
Mà tôi lúc ấy liền nghĩ đến anh trai cậu nên tôi có hỏi cậu ấy có làm hay không
Đương nhiên, tôi không thể nói rõ mọi chuyện
Tôi chỉ nói là chúng tôi làm công cho một xưởng chế biến thực phẩm, đãi ngộ cũng khá tốt
Gần đây bởi vì xưởng chúng tôi muốn đẩy nhanh tiến độ công việc nên tiền lương trả khá hậu
Nhưng điều kiện là không thể tiết lộ chi tiết công việc với bất cứ ai, kể cả người thân
Lúc đó anh trai cậu cũng đồng ý
- Nơi mà chúng tôi làm việc là ở sâu trong một hang động trên một ngọn núi ở khu Tân Bắc mở rộng
Chủ yếu là bởi vì gần đây có vài người bắt đầu điều tra nên chúng tôi không thể không tạm thời lựa chọn rút vào hoạt động một cách bí mật
Lúc ấy sau khi chuyển các loại dụng cụ lên núi, chúng tôi bắt đầu tiến hành gia công
Khi anh trai cậu tới, lúc đầu cậu ấy cũng cảm thấy rất kinh ngạc và cảm giác cậu ấy không thích hợp để làm chuyện này
Nhưng ông chủ nói đã vào rồi thì không thể ra nữa
Anh trai cậu vì bị ép nên đành phải làm cùng chúng tôi
- Hang động mà chúng tôi làm việc vô cùng kín đáo, bên trong lại sâu tới mấy trăm mét, hơn nữa còn khá rộng
Chỉ hiềm điều kiện thông gió và lấy sáng cũng không tốt khiến cho điều kiện làm việc vô cùng khó khăn
Ngay cả người làm việc như tôi cũng không thể chịu nổi
Nhưng chúng tôi cũng đành cắn răng mà làm thôi
Tất cả vì miếng cơm manh áo
Nhưng tôi dám chắc đó chỉ là hang động bình thường vì ở nơi sâu nhất trong lòng hang cũng chỉ toàn đá mà thôi
Sau khi vận chuyển đám heo bệnh heo chết tới trong lòng hang, chúng tôi xẻ thịt sau đó trộn thêm gia vị và các loại hương liệu để gia công thành lạp sườn, chân giò, sau đó chuyển chúng tới những nhà máy ‘chính quy’
Vậy là chúng có thể nghiễm nhiên xuất hiện trên những kệ hàng trong siêu thị..
Tôi, anh trai cậu, và cô Dương làm chung một nhóm
Ban đầu anh cậu cảm thấy không chịu được công việc này, thậm chí còn nôn mửa mấy lần..
Hắn nói tới đây bèn cúi đầu
"Hầu tước" vẫn dùng một giọng điệu không chút tình cảm hỏi:
- Anh nói tiếp đi
Thế rồi sao
- Sau đó một tuần, vào một ngày nọ thì có chuyện xảy ra
Tôi tuyệt đối không bao giờ quên cái ngày đó..
Tuy rằng Chu Trần Dục chưa trải qua chuyện này, nhưng chỉ cần đọc kịch bản là hắn có thể tưởng tượng chuyện xảy ra vào ngày đó
- Khoảng mười giờ, mọi người đều đã rời đi, trong hang chỉ còn ba chúng tôi
Lúc ấy, chúng tôi đem xúc xích đã được nướng qua bọc bao bì cẩn thận, sau đó tạm nghỉ một hồi
Khi đó, tâm trạng của anh trai cậu có vẻ rất kém
Cậu ấy nói với chúng tôi:
"Chúng ta làm chuyện thiếu đạo đức thế này có khi nào phải chịu báo ứng không
Loại thịt heo này cho người ăn được sao
"
Tôi cũng thở dài nói:
"Đành chịu thôi
Nếu không phải cậu trước kia nói là cậu cần gom tiền gấp thì tôi sẽ không giới thiệu cậu tới chỗ này "
Anh trai cậu trả lời:
"Tôi hiện tại có chút hối hận
Nếu sớm biết như vậy thì tôi đã ở lại xí nghiệp để tăng ca rồi
Nhưng tôi cũng biết hậu quả nếu như tôi không đến
- Im lặng được một lúc thì bỗng nhiên anh cậu ngẩng đầu sau đó đưa mắt nhìn tới nơi tận cùng của lòng hang một cách chăm chú khiến chúng tôi cảm thấy rất ngạc nhiên
Sau đó, đôi mắt của cậu ấy trở nên mờ mịt
Cậu ấy nói:
"Tôi..
muốn vào xem"
Lúc ấy chỗ mà chúng tôi đang đứng trên cơ bản đã là nơi sâu nhất của cái hang rồi, nên tôi mới ngạc nhiên hỏi:
"Cậu định đi xem cái gì
Bên trong còn có thể có thứ gì được sao
"
Anh trai cậu có vẻ như nghĩ ngợi một hồi rồi nói:
"Cũng phải
- Nhưng điều kỳ quái tiếp tục xảy ra
Sau một hồi, cô Dương bỗng có vẻ thấp thỏm nói:
"Tôi, tôi cũng muốn vào bên trong xem một chút
Khi đó, không hiểu sao mà tôi lại nói:
"Đúng rồi
Tôi cũng muốn vào xem một chút
" Đôi mắt của anh trai cậu một lần nữa trở nên mờ mịt
Cậu ta nhìn chằm chằm vào nơi sâu nhất của lòng hang rồi nói:
"Vậy thì chúng ta vào đó nhìn qua một lát "
Ngày đó không biết vì lý do gì mà cả ba chúng tôi đều muốn tới xem nơi sâu nhất của lòng hang
Nói tới đây, thân thể hắn tự nhiên khẽ run lên
- Hiện tại nghĩ lại thì chúng tôi giống như bị ‘thứ gì đó’ dụ dỗ đi tới đó
Chúng tôi cảm thấy như mình bắt buộc phải qua đó xem một hồi
Lúc ấy, vốn đã là khoảng mười giờ hơn tối, công việc cũng đã làm xong rồi nên ba chúng tôi có thể về nhà
Nhưng chuyện phải vào nơi sâu nhất của lòng hang nhìn qua một lát khiến chúng tôi quên cả chuyện về nhà
Chúng tôi cứ cảm thấy mình phải tới đó..
- Nếu lúc ấy chúng ta không vào đó xem, hoặc là tối hôm đó không phải chỉ mình ba chúng tôi lưu lại đó, hoặc là về sớm hơn một chút thì có lẽ chuỗi các sự kiện khủng bố sẽ không xảy ra
Nhưng trên đời lại không có chữ ‘nếu’
Tất cả mọi chuyện đều đã xảy ra
- Lúc ấy, anh trai cậu đi phía trước
Chúng tôi thì đi phía sau để phụ trách việc chiếu sáng
Đèn pin là dụng cụ bắt buộc khi chúng tôi làm việc trong lòng hang
Khi chúng tôi đi tới nơi sâu nhất trong cái hang vốn là nơi chúng tôi đã quá quen rồi, chúng tôi lại cảm thấy vô cùng quái dị và ma quái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảm giác không hề bình thường này trước kia chưa hề có
Nhưng tôi lại không muốn bỏ đi mà chỉ muốn vào xem qua một lát
Ba chúng tôi cứ thế đi tới nơi sâu nhất trong hang
- Nơi tận cùng của hang vốn phải là một đống đá núi
Nhưng khi tới đó, l úc chúng tôi dùng đèn pin chiếu tới chỗ đó thì tôi phát hiện phía dưới đống đá núi bỗng nhiên có một cửa động đen ngòm
Bên trong cho dù có dùng đèn pin soi qua cũng không thể thấy rõ
- Chúng tôi nhớ rất rõ cửa động này lúc trước..
rõ ràng không hề tồn tại!