Không hổ là phim kinh dị không thể giải
Mới vừa mở màn thì bầu không khí khủng bố đầy mãnh liệt đã được thiết lập
Đám người Diệp Tưởng, Phương Lãnh, Vũ Sóc nhìn không chớp mắt vào màn hình để chờ tình tiết phát triển
Chú Cố nghe Tôn Trạch nói như vậy bèn đẩy hắn ra rồi nói:
- Thằng ranh này
Mày định dọa ai hả
Chú với cha mày từ nhỏ đến lớn đều được nghe người của thế hệ trước kể truyện ma đó
Thiết Trụ, phiền chết đi được
Ôm em gái con vào trong buồng đi
Cậu thiếu niên tên Thiết Trụ kia gật đầu, sau đó ôm Trân Trân được bọc trong tã lót rồi vén rèm cửa đi vào trong buồng
Tiếp đó, ống kính máy quay tập trung trên người của Thiết Trụ
Cậu nhóc ôm em gái đi vào trong buồng
Trong đó chỉ có hai cái giường vô cùng nhỏ, trên trần nhà còn treo 1 ít bắp ngô phơi khô, ở góc tường chất đống rất nhiều bao tải
Nhìn chữ viết trên bao tải thì chắc hẳn đó là hạt giống cây nông nghiệp
Thiết Trụ ôm cô bé rồi không ngừng nựng em:
- Nào đừng khóc nữa nhé
Trân Trân ngoan không khóc nữa..
Lạ quá
Bình thường em ấy rất im lặng, sao hôm nay tự dưng lại khóc không ngừng thế nhỉ
Tuy trời mưa lớn nhưng đâu có sấm chớp gì đâu
Lúc này bên ngoài truyền tới tiếng hô lớn của Tôn Trạch
- Cháu van chú..
chú Cố
Xin chú đừng mở cửa
Nếu chú mở cửa thì tất cả chúng ta đều sẽ mất mạng
- Ồn quá thằng ranh này
Chú thấy chắc mày với thằng súc sinh Lưu Quang kia đã làm những chuyện mờ ám không thể để cho người ta thấy rồi
Chú rất muốn xem ngoài cửa là ai đấy
Thiết Trụ nghiêng tai lắng nghe, sắc mặt nó có vẻ vô cùng nghi ngờ
Nó lẩm bẩm:
- Là sao nhỉ
Chẳng lẽ thật sự có quỷ sao
Diệp Tưởng biết người nông thôn phần lớn đều rất mê tín
Nguyên nhân chính là vì bọn họ thiếu kiến thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa nông thôn có chút khép kín với bên ngoài, cho nên rất nhiều cô cậu nhóc lớn lên ở nông thôn từ nhỏ đến lớn đều nghe cha mẹ hàng xóm kể chuyện ma cho nghe
Cậu thiếu niên Thiết Trụ rõ ràng là 1 ví dụ như vậy
Thôn xóm nằm trong núi sâu này cực kỳ nghèo khó, ngay cả điện cũng không có nên đương nhiên người dân trong thôn không thể tiếp xúc với tin tức, máy tính ; thành ra thông tin thu nhận được cũng tương đối hạn chế
Cho nên cậu thiếu niên Thiết Trụ này đương nhiên không giống như những cô cậu bé cùng tuổi được dạy và tiếp thu nền giáo dục duy vật, kiên định với thuyết vô thần
Hơn nữa, tiếng khóc lóc rất khó nghe của Trân Trân cùng với tiếng mưa gió bên ngoài và không gian tối tăm trong phòng khiến Thiết Trụ không có thời gian để suy nghĩ
Cậu bắt đầu cảm thấy sợ hãi
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng cửa mở
Sau đó..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Á á á á á á á á á á á
Một tiếng hét lên đầy thê lương và thảm thiết vang lên
Đó là tiếng kêu của chú Cố
Thiết Trụ sợ hãi chạy tới mở cửa sổ, sau đó tiếng kêu la thảm thiết truyền thẳng tới tai cậu
Sắc mặt của Thiết Trụ trở nên tái nhợt
Sau đó cậu chạy tới vén rèm cửa nhìn ra bên ngoài
Sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, Thiết Trụ ngã bệt ra đất, sau đó cậu vội vàng chạy tới ôm cô em gái Trân Trân, sau đó nhảy ra khỏi cửa sổ đã mở toang chạy vào trong màn mưa
Cậu cứ ôm em gái chạy không biết được bao lâu nữa
Khi chạy, cậu cũng quay đầu lại nhìn phía sau
Sắc mặt cậu càng lúc càng tái đi
- Đừng khóc, đừng khóc nữa
Thiết Trụ nhìn cô em gái rồi hô lớn:
- Anh đã bảo đừng khóc nữa mà
Còn khóc nữa là anh quăng mày xuống đất đấy
Nhưng lời dọa dẫm đó cũng vô dụng
Trân Trân vẫn cứ tiếp tục khóc rống lên
Sắc mặt Thiết Trụ càng lúc càng tái
Rõ ràng cậu lo sợ tiếng khóc sẽ khiến 1 thứ mà cậu vô cùng sợ hãi chú ý
Cuối cùng, cậu nhìn thấy phía trước có 1 cái hang nhỏ cho nên cậu cắn răng chạy vào đó, sau đó cậu đặt Trân Trân vào bên trong hang rồi nói:
- Trân Trân
Anh không vứt bỏ em đâu
Anh đặt em ở chỗ này trước
Nếu như anh chạy thoát, anh nhất định sẽ quay trở lại cứu em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu không đành lòng nhìn em gái lần cuối, sau đó cậu cắn răng chạu ra ngoài
Ở trong hang, Trân Trân vẫn khóc lóc nỉ non
Tiếng khóc của cô bé thậm chí còn có xu thế át cả tiếng mưa gió bên ngoài
Không biết đã chạy được bao lâu thì Thiết Trụ đột nhiên vấp phải cái gì đó, sau đó cậu lăn xuống bên dưới 1 sườn dốc
Mặt cậu giàn giụa máu tươi
Cậu cố gắng lết mình đứng dậy
Đúng lúc này, ống kính máy quay đột nhiên từ từ di động về phía cậu, giống như đó là tầm nhìn của 1 " người " nào đó
Thiết Trụ đột nhiên quay đầu lại
Cậu há hốc mồm, khuôn mặt không thể che giấu sự sợ hãi
Cuối cùng, ống kính máy quay tập trung trên người của Trân Trân
Màn hình dần dần tối lại, cùng với đó là tiếng khóc vẫn cứ văng vẳng của cô bé Trân Trân
Trên màn hình tối đen bắt đầu có máu tươi nhỏ xuống
Máu bắt đầu bị bóp méo tạo thành 2 chữ "Quỷ tế"
Sau đó, một chữ số 3 kiểu Ả rập xuất hiện
Sau đó tiếng khóc dần dần tan đi
Máu tươi bắt đầu nhỏ xuống từ 3 chữ " Quỷ tế 3 ", cuối cùng biến thành 1 vũng máu không thể nhận ra hình thù gì cả
Ngay sau đó xuất hiện 1 giao lộ nhỏ nằm ở chốn thôn quê vắng vẻ
Hiện tại không còn là 1 đêm mưa gió tối tăm nữa mà đổi thành 1 ngày nắng đẹp
Trên màn hình xuất hiện phần thuyết minh
- Diễn viên đảm nhiệm vai chính: Phương Lãnh - Ấn Thủy Thiên
- Diễn viên đảm nhiệm vai chính: Bạch Vũ Sóc - Thành Tuyết Tùng - Lâm Huyền
- Diễn viên chính: Diệp Nhất Thiên - Lý Duy Tư - Đoàn Phong
Sau khi 1 phần thuyết minh tương đối dài, ở góc tối phía dưới màn hình xuất hiện bốn chữ "Hai mươi năm sau"
Sau đó một chiếc ô tô xuất hiện
Trong khoảnh khắc khi chiếc ô tô xuất hiện, Phương Lãnh cảm giác người mình từ từ dịch chuyển vào bên trong màn ảnh
Cuối cùng, anh ta ngồi ở ghế tài xế của chiếc xe đó, tay anh ta đang đặt trên vô lăng
Bên cạnh anh ta là 1 người đàn ông khác
Ấn Thủy Thiên
Phương Lãnh không tỏ vẻ khác thường gì cả, mà chỉ lặng lẽ tiêu hoá tin tức trong màn đầu tiên của kịch bản, và xem xem thù lao danh nghĩa của mình trong bộ phim này là bao nhiêu
- Anh
Ấn Thủy Thiên lên tiếng trước:
- Tống giáo sư không ngờ lại ở nơi hoang vu vậy nhỉ
- Ừ
Phương Lãnh dựa theo lời kịch trong kịch bản trả lời:
- Đúng vậy
Nhưng trước kia anh ấy từng công bố luận văn chuyên đề nghiên cứu về dân tộc Cửu Luân tà ác này
Chúng ta nhất định phải nhanh chóng gặp anh ấy
Xe bon bon chạy tới phía trước 1 căn biệt thự cỡ lớn
Trong biệt thự này có 1 cái sân vườn rất rộng
Hiện tại trước căn biệt thự có một cô gái vô cùng xinh đẹp mặc trang phục trắng đang tưới hoa
Khi nhìn thấy chiếc xe ô tô chạy tới, sắc mặt của nàng lộ vẻ khó hiểu
Nàng chính là Bạch Vũ Sóc
Sau khi xuống xe, Phương Lãnh lập tức đi về phía Vũ Sóc rồi hỏi:
- Xin hỏi đây có phải là nhà của giáo sư Tống Tuấn Trúc không ạ
- Đúng rồi
Anh ấy là anh trai tôi
- Chào cô
Phương Lãnh gật đầu sau đó đưa tới 1 tấm danh thiếp rồi nói:
- Tôi là nhà nghiên cứu dân tộc học Bạch Thụ Hà
Tôi từng có may mắn được đọc qua bản luận văn của giáo sư
Tôi gặp 1 số khúc mắc về vấn đề học thuật muốn tìm giáo sư để tham khảo
Vũ Sóc nhận lấy tấm danh thiếp rồi nhìn qua sau đó nói:
- Xin anh chờ một lát
Sau đó nàng cầm tấm danh thiếp đi vào trong biệt thự
Phương Lãnh và Ấn Thủy Thiên thì đứng ngoài đánh giá căn biệt thự này
Trong giai đoạn hiện nay, Ấn Thủy Thiên và Phương Lãnh vẫn là "anh em tốt", cho nên xem ra chắc hẳn chưa có vấn đề gì quá lớn
Vậy bộ phim sẽ sắp xếp ra sao để khiến hai " anh em " họ đoạn tình anh em chứ
Sau một hồi cửa mở ra
- Xin lỗi anh
Vũ Sóc đi tới trước mặt của Phương Lãnh và Ấn Thủy Thiên rồi nói:
- Anh trai tôi nói không muốn gặp các anh
- Tôi nhất định phải gặp giáo sư 1 lần
Phương Lãnh vội vàng nói:
- Có chuyện vô cùng quan trọng
- Anh làm tôi khó xử quá
Các anh không liên lạc trước đã tìm tới rồi
Tuy tôi không biết các anh làm sao tìm được địa chỉ nhà chúng tôi, nhưng anh trai tôi không thích gặp người lạ
- Cô nói với anh ấy rằng..
Lúc này, Ấn Thủy Thiên lên tiếng :
- Chúng tôi tới tìm anh ấy là vì chuyện của dân tộc Cửu Luân
Chúng tôi biết những tin tức có liên quan và bí mật về phong tục tế quỷ của dân tộc này
Vũ Sóc bắt đầu cẩn thận đánh giá Ấn Thủy Thiên
Người đàn ông này chính là kẻ thù lớn nhất của họ trong bộ phim này
Y cũng là viên đại tướng của trận doanh Đọa Tinh
Loại người này quả quyết không thể để y sống sót
Nếu điều kiện cho phép thì đương nhiên phải trừ khử hắn
Để hắn bỏ mạng trong bộ phim này thì càng tốt
- Được tôi hiểu
Để tôi đi hỏi lại
Lần này Vũ Sóc sớm quay lại để mở cửa
- Anh tôi nói các anh có thể vào trong
Trong đại sảnh sáng sửa và rộng rãi, có 1 người đàn ông đang ngồi trên ghế
Khi thấy Vũ Sóc dẫn theo Phương Lãnh và Ấn Thủy Thiên đi vào, y chậm rãi đứng dậy
Ngay khi nhìn thấy người đàn ông này, Ấn Thủy Thiên lập tức chuyển sang trạng thái đề phòng tối cao
Bởi vì người đàn ông này chính là diễn viên mà An Nguyệt Hình không tiếc treo giải thưởng lớn thề phải giết cho bằng được
Diệp Tưởng
- Xin chào anh giáo sư Tống
Phương Lãnh hành lễ với Diệp Tưởng rồi nói:
- Tôi là giáo sư chuyên ngành dân tộc học của trường đại học Ứng Kinh
Bạch Thụ Hà
Cậu ấy là em trai của tôi
Bạch Vô Hạ
Chúng tôi bình thường đều đi thăm thú các nơi để nghiên cứu về các dân tộc
- Ngồi đi
Diệp Tưởng chỉ tay về phía bên cạnh rồi nói:
- Từ Trúc
Em đi pha trà cho khách nhé
Phương Lãnh và Ấn Thủy Thiên cùng ngồi xuống
Tiếp đó Diệp Tưởng cũng ngồi xuống
Trong giai đoạn hiện tại, hắn còn chưa thể hạ sát thủ với Ấn Thủy Thiên
Mặc dù 2 bên trước mắt đã là kẻ thù không đội trời chung, nhưng quy tắc NG đang hạn chế hắn
Nhưng như vậy cũng tốt vì hiện tại Diệp Tưởng cũng không hy vọng trước khi làn sóng quỷ hồn ập tới mà hắn đã phải đối mặt với cường địch như Ấn Thủy Thiên
Hiện tại đều mà hắn cần là im lặng và chờ đợi tới thời khắc cuối cùng
- Chúng tôi đến..
Phương Lãnh vừa nói đến đây thì đã bị Diệp Tưởng cắt ngang
- Hai vị biết được bao nhiêu về tục tế quỷ của tộc Cửu Luân
- Mục đích của chúng tôi là tờ da dê kia
Phương Lãnh đi thẳng vào vấn đề
Sắc mặt của Diệp Tưởng khi nghe đến đây liền biến đổi
Kỹ năng diễn xuất của hắn phải nói là tương đối xuất sắc
Xem ra việc chỉ bảo của Đổng Ỷ Lam trong thời gian vừa qua tương đối có hiệu quả
Diệp Tưởng nhìn hai người, sau đó im lặng 1 lúc rồi nói:
- Hai người không nên đào sâu nghiên cứu tới nước này
- Đáng tiếc là khi tôi biết được chuyện đó thì đã quá muộn rồi
Phương Lãnh thở dài, nói:
- Tôi đã điều tra thành quả nghiên cứu của giới học thuật về tộc Cửu Luân
Người cho rằng dân tộc đó thực sự tồn tại trong lịch sử nhân loại chính là anh
Lúc này, Vũ Sóc đã bưng trà tới rồi đặt ở trên bàn
- Các anh cứ từ từ nói chuyện nhé
Anh ơi, em ra sân đây
- Ừ, Từ Trúc
Sau khi Vũ Sóc rời đi, Diệp Tưởng chăm chú nhìn Phương Lãnh và Ấn Thủy Thiên, sau đó mở miệng:
- Vậy hãy nói cho tôi biết làm sao các anh tiếp xúc với tộc Cửu Luân
Kế tiếp, chính là việc lặp lại nội dung tự thuật trong kịch bản của 2 phần trước
Trong kịch bản đoạn này được lược bỏ
Sau khi đi ra ngoài sân, Vũ Sóc vừa tiếp tục tưới hoa, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn phía bên trong biệt thự
Trong phòng, Diệp Tưởng nghe Phương Lãnh kể lại tình tiết của 2 phần trước, thứ mà hắn đã nghe đến mấy lần rồi
- Có thể sống đến bây giờ thì các anh thực sự may lắm đấy
- Người vẫn còn sống cho tới nay chỉ có 2 anh em chúng tôi
Thần sắc của Phương Lãnh trở nên rất u ám
Nhớ lại tình tiết trong 2 phần trước, anh ta tự hỏi nếu như không có chiếc đồng hồ bỏ túi, và sự giúp đỡ của người " em trai " Ấn Thủy Thiên thì anh ta chắc chắn không thể sống được đến ngày hôm nay
Tình tiết của phim kinh dị không thể phá giải tương đối chặt chẽ
Phần này lại là phần cuối cùng của sê-ri này cho nên kịch bản sẽ không lãng phí thời gian để trải đường cho sự phát triển của tình tiết
Rất nhanh, tình tiết chính cũng được khởi động!