.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

Chương 34: Chương 34




Trong giây phút nguy hiểm, trước mặt Diêu Tĩnh bỗng xuất hiện một cây bút lông đen tuyền. Ngòi bút vẽ một đường cong giữa không trung, viết ra chữ “Ngự” đầy mực, suýt soát ngăn chặn được nhát búa của người đàn ông trung niên. Tiếng gió lạnh lẽo thấu xương, linh quang từ vách núi bùng phát tạo thành sương mù, không ngừng cuộn trào cùng phong vân.
Nguồn cơn của sát khí, làn sương đỏ tươi bao phủ bốn phía kín kẽ, áp lực nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thở nổi. Khi sắp đến gần Đại Hạ Long Tước, thân thể Trần Vân lên cuối cùng đã đạt đến cực hạn. Gân xanh nổi lên trán hắn, dưới áp lực dữ dằn này, hắn không thể không quỳ nửa người xuống. Một thanh hung đao như Đại Hạ Long Tước, há dễ dàng để ai cũng có thể tùy tiện tiếp cận.
Cơ Dao rơi xuống đất. Đến nơi này, cũng không cần thiết phải để Trần Vân cõng nàng đi vào nữa. Trong sát khí của Đại Hạ Long Tước, Thiên Đạo cũng bị che lấp một phần cảm giác, Cơ Dao bị áp chế chỉ còn một phần nhỏ. Đầu ngón tay lóe lên linh lực, Cơ Dao tiện tay vẽ một vòng tròn trên mặt đất, vừa vặn nhốt Trần Vân đã kiệt sức ở bên trong. “Không muốn chết, thì đừng ra ngoài.” Nàng nhàn nhạt mở miệng.
Xét thấy hắn đã vì mình cõng đi một đoạn đường, nàng sẽ đảm bảo tính mạng hắn. Nhưng nếu hắn không biết sống chết mà chạy loạn, chết ở đây chính là gieo gió gặt bão. Trần Vân cúi đầu nhìn thoáng qua vòng sáng dưới chân, ngoan ngoãn nấp ở chính giữa. Hắn luôn rất trân quý cái mạng nhỏ của mình.
Sắp xếp xong Trần Vân, Cơ Dao ngước mắt nhìn về phía sâu trong sát khí, ánh mắt dưới mũ che bình tĩnh không hề lay động. Nàng cất bước, thân hình chớp mắt xuất hiện cách đó mấy trượng, hoàn toàn bị sát khí nuốt chửng. Cũng chính vào lúc xuyên vào sát khí, nàng không cần phải kìm nén tất cả khí tức nhập vào thể nội, giả làm phàm nhân nữa.
Sương máu đỏ tươi cuồn cuộn kéo đến, muốn thôn phệ nàng, nhưng lại không thể đến gần nàng ba thước. Đại Hạ Long Tước dường như cũng cảm nhận được luồng khí tức uy hiếp này, thân đao vù vù, sóng âm vô hình từng khúc khuếch tán, dẫn dắt sát khí xung quanh đều chấn động theo.
Trong sát khí nồng đậm như vậy, tu sĩ cảnh giới thấp nếu không được bảo vệ, có lẽ đã bị sát khí xâm nhập, tâm thần hoảng loạn, lâm vào ảo giác không thể thoát ra. Không nghĩ tới, nguyên khí trong thần tộc vốn có ích cho tu sĩ, nhưng vì tạp khí còn sót lại của Ma tộc mà bị hỗn tạp, mà tạp khí lại có thể dẫn động ác niệm, làm loạn lòng người, vì vậy ít có tu sĩ nào dám hấp thu.
Nhưng sát khí và tạp khí mà Nhân tộc xem là hồng thủy mãnh thú, lại không hề ảnh hưởng đến Cơ Dao. Giữa màn sương mù đỏ tươi, một đầu hung thú dữ tợn hiện ra giữa không trung, ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, nhào đến nàng. Nhưng vừa đến trước mặt Cơ Dao, thân thể hung thú liền đột nhiên vỡ tan, hóa thành sương mù vô hình.
Khoảnh khắc sau, Cơ Dao đã đứng trước thanh hung diện đao đang bị giam cầm. Nàng không còn áp chế lực lượng trong cơ thể mình, uy áp thuộc về Tiên Nhân cảnh chớp mắt khuếch tán ra, chính diện chạm vào Đại Hạ Long Tước, hoàn toàn không hề rơi vào thế hạ phong.
Năm đó, Đại Hạ Long Tước là pháp khí do Ma Quân sở dụng, sau cuộc chiến Thần Ma thì không còn tung tích, thì ra là thất lạc ở nhân gian. Cơ Dao tuy tiên cốt nát vụn, nhưng Đại Hạ Long Tước vốn dĩ đã bị tổn hại nghiêm trọng trong đại chiến Thần Ma, lại bị áp chế ở đây ngàn năm, sớm đã không còn hung lệ như năm đó.
Thân đao run rẩy dưới uy áp của Cơ Dao, Đại Hạ Long Tước không khỏi hiện ra thái độ khiếp sợ. Mất chủ nhân, Đại Hạ Long Tước cuối cùng cũng không còn vinh quang như trước. Cơ Dao giơ tay lên, không còn Đại Hạ Long Tước cản trở, sát khí ngập trời như chim bay về tổ, điên cuồng tràn vào trong cơ thể nàng.
Phong ấn trong cơ thể đã xuất hiện vết nứt, dưới sự xung kích của sát khí, đã lung lay sắp đổ. Đôi mắt Cơ Dao biến thành một mảnh màu mực nồng đậm không tan ra được, thanh khí và trọc khí quấn lấy nhau dưới chân nàng tạo thành từng vòng xoáy. Sát khí chảy qua những kinh mạch nát vụn, nỗi đau không thua gì hủy gân lóc xương, nhưng trên mặt Cơ Dao lại chưa từng lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Muốn phá vỡ phong ấn trong huyết mạch, nỗi đau như vậy chắc chắn không thể tránh khỏi.
Khác với Nhân tộc, Thần Ma hai tộc có lực lượng thiên bẩm, cả hai khi tu hành đều là giải phóng lực lượng bị phong tồn trong huyết mạch. Phương pháp tu hành của Ma tộc chính là hấp thu sát khí để đánh thức đồ đằng trong huyết mạch, thức tỉnh thiên phú.
Trong truyền thuyết, Cửu U thị nhất mạch mạnh nhất của Ma tộc, từ khi sinh ra đã sở hữu hơn trăm loại huyết mạch thiên phú, trong đó bao gồm năng lực mạnh nhất của Ma tộc, Hỗn Độn. Và để cho lực lượng Hỗn Độn không tái hiện thế gian, sau khi Cơ Dao, huyết mạch cuối cùng của Cửu U thị, bị đưa lên Cửu Tiêu Thần Vực, thần tộc đã phong ấn huyết mạch Ma tộc trong cơ thể nàng, khiến Cơ thị tu luyện thần tộc công pháp.
Lấy thân Ma tộc tu luyện thần tộc thuật pháp, Cơ Dao tốn mấy trăm năm, tu vi mới khó khăn lắm đạt đến Tiên Nhân cảnh. Cho đến khi nhảy xuống đài đọa Tiên Đài, mũi tên của Cơ Trọng Minh đã làm nát tiên cốt của nàng, nhưng cũng trời xui đất khiến làm cho phong ấn vỡ ra một khe hở, đánh thức huyết mạch Ma tộc, giúp nàng tiếp tục duy trì hơi thở.
Và bây giờ, Cơ Dao muốn dùng sát khí triệt để phá vỡ phong ấn do thần tộc bày ra trong cơ thể, nàng muốn —— thành ma. Tiên lực và sát khí trong cơ thể chống lại lẫn nhau, giống như biến thân thể Cơ Dao thành chiến trường, đây vốn là hai loại lực lượng trái ngược nhau trên thế gian.
Sâu trong cơ thể, những vân diệu nhật bằng xích kim nay đã không còn nguyên vẹn bị sát khí quấn lấy, hào quang càng trở nên ảm đạm. Không biết qua bao lâu, những đường vân xích kim cuối cùng cũng triệt để ảm đạm, theo một tiếng vang giòn, phong ấn mà thần tộc lưu lại trong cơ thể Cơ Dao cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ nát. Màu mực phun ra, chớp mắt liền chảy khắp toàn thân nàng.
Cơ Dao nhìn thấy sau khi vân diệu nhật vỡ vụn, một đồ đằng ảm đạm hiển lộ trong cơ thể nàng. Tấm đồ đằng đó do mấy vì tinh tú tạo thành, lặng lẽ lưu chuyển khắp bầu trời đêm vô biên vô tận, nhưng không có một ngôi sao nào sáng lên. Nàng còn cần nhiều sát khí hơn, dùng sát khí thắp sáng tấm đồ đằng này. Khí hung sát mà Nhân tộc vô cùng e ngại, lại chính là nơi phát ra lực lượng của Ma tộc.
Cơ Dao toàn thân đều bị sát khí đỏ tươi bao phủ, nàng gần như tham lam hấp thu những sát khí này, không hề bận tâm đến nỗi đau kịch liệt truyền đến từ kinh mạch xương thịt. Khi ngôi sao đầu tiên trong cơ thể nàng được thắp sáng, một luồng khí tức khác đột ngột xâm nhập vào cảm giác của Cơ Dao.
Giữa sát khí cuồn cuộn, Cơ Dao ngước mắt, xuyên qua tấm sa mỏng của mũ che, đối mặt với ánh mắt hơi ngẩn ngơ của thiếu niên. Đây là lần thứ hai nàng gặp Tạ Hàn Y.
Chương 21:
Tạ Hàn Y chưa bao giờ thấy ai có thể hấp thu sát khí mà không hề cố kỵ như vậy. Cần biết sát khí chí hung, một khi nhập thể sẽ khiến tu sĩ tạp niệm mọc thành bụi, từ đó diễn sinh tâm ma. Ngay cả tà tu, cũng chỉ dám lợi dụng sát khí để rèn luyện pháp khí, mà không dám đặt nó vào kinh mạch đan điền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.