Chương 71: Chép xong rồi mới được ăn cơm trưa, thế nào?
"Dưới lầu chờ ta." Bùi Duẫn Ca mới tỉnh giấc, giọng điệu toát ra vẻ lười biếng.
Còn người phụ nữ kia thì không cam lòng nhìn Bùi Duẫn Ca thêm lần nữa, nắm chặt bàn tay lại.
Nàng cũng là sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng, dung mạo, gia thế đều không tệ, vậy mà lại phải đi kèm cặp cho một nữ sinh cấp ba đang bị bao nuôi sao?
Người phụ nữ không thể hiểu được, cô gái trước mặt xinh đẹp đến mức quá đáng này, sẽ có bối cảnh kinh người nào."Ngươi không nghe hiểu lời ta nói sao?" Bùi Duẫn Ca liếc mắt nhìn nàng ta, vẻ mặt cười mà không phải cười.
Ngay lập tức, người phụ nữ không hiểu vì sao mà rùng mình một cái, rồi rời khỏi phòng ngủ ngay lập tức.
Mười phút sau.
Bùi Duẫn Ca chải đầu rửa mặt xong, thay quần áo rồi xuống lầu.
Nàng đưa mắt nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi bên sofa, khoác một chiếc váy dệt kim bó sát người cổ chữ V, thân hình lồi lõm trước sau duyên dáng.
Chỉ là, nàng ta không giống đến đây để gia sư.
Nếu không thì nàng ta cũng sẽ không bưng bữa sáng, lên lầu trực tiếp mở cửa phòng Hoắc Thì Độ.
Người phụ nữ cũng nghe thấy tiếng động trên cầu thang, lập tức cười nói: "Tiểu thư, thật không có ý tứ, không biết ngươi ngủ chỗ nào......""Không sao." Bùi Duẫn Ca cười nhẹ một tiếng, "Ta cũng không nghĩ rằng, lão sư lại nhiệt tình như vậy."
Lời này, khiến sắc mặt người phụ nữ lúc xanh lúc đỏ."Khi nào thì bắt đầu?" Bùi Duẫn Ca hỏi.
Mặc dù, Bùi Duẫn Ca trông có vẻ tự do phóng khoáng, nhưng trong xương cốt nàng không thích làm phiền người khác.
Nếu đây là người Hoắc Thì Độ mời đến làm gia sư, nàng cũng sẽ không để hắn bận tâm vì chuyện này.
Bản thân nàng, cũng không cần bổ túc."Ngài dùng xong bữa sáng, là có thể bắt đầu." Người phụ nữ ngoài cười nhưng trong không cười nói, trong lòng lại nhịn không được cảm thấy chua xót.
Cái tiểu nữ sinh không hiểu chuyện này, sao lại có thể gây được hứng thú cho Độ gia như vậy?
Tuy nhiên.
Bây giờ nàng có thể ở lại đây, nhất định sẽ có cơ hội nhìn thấy Độ gia.
Đến lúc đó, Độ gia biết được ưu điểm của một người phụ nữ thành thục, sẽ không còn vui vẻ với cái tiểu nha đầu không hiểu chuyện này nữa.
Nghĩ như vậy, sắc mặt người phụ nữ cũng dịu đi không ít, kiên nhẫn đứng đợi bên cạnh.
Bên bàn ăn.
Bùi Duẫn Ca đang ăn sáng, đồng thời gửi bản dịch bệnh án cho Sử Đế Văn.
Lúc này.
Miêu Di không vui đi tới, khó chịu liếc mắt nhìn người phụ nữ trên sofa: "Duẫn Ca tiểu thư, người phụ nữ này không có dáng vẻ gia sư gì cả, nếu ngài không thích, chi bằng thay nàng ta đi."
Vừa rồi, Miêu Di đã nhìn thấy một loạt hành động của người phụ nữ kia, sao lại không rõ ý đồ xấu của nàng ta chứ.
Hình dáng yêu mị, lão phu nhân khẳng định không thích!"Không sao." Bùi Duẫn Ca nhếch môi, không quá để ý."Thế nhưng là, người phụ nữ này sẽ tận tâm dạy ngài sao?" Miêu Di cau mày."Trước thử xem sao. Miêu Di, hôm nay cũng không có chuyện gì, ngươi đi nghỉ ngơi đi."
Miêu Di nghe vậy, không còn lựa chọn nào khác ngoài cười nói: "Đi, ngài cũng nhìn chừng người phụ nữ này một chút, đừng để nàng ta đạt được mục đích."
Nói xong.
Trước khi rời đi, Miêu Di còn đầy thâm ý liếc nhìn Bùi Duẫn Ca một cái, thể hiện sự cổ vũ và kiên định.
Bùi Duẫn Ca ngừng đũa: "?"......
Đợi đến khi Bùi Duẫn Ca thong thả ăn điểm tâm xong, đã qua hơn nửa giờ.
Bên bàn trà trong đại sảnh.
Người phụ nữ yêu cầu Bùi Duẫn Ca lấy sách vở ra trước.
Vừa lật sách bài tập ra, đều là những câu sai đáng xấu hổ, trong mắt nàng ta lóe lên vẻ chế giễu.
Nhan sắc thì không tệ, nhưng đúng là một cái bao cỏ thật.
Sau đó.
Người phụ nữ mỉm cười, ngữ khí khó giấu khinh miệt: "Tiểu thư, cơ sở của ngươi như vậy, muốn học tốt rất khó.""Cho nên, những buổi bổ túc tiếp theo, ta sẽ tương đối nghiêm khắc. Hy vọng ngươi có thể hết sức phối hợp."
Nói rồi, nàng ta tùy tiện mở một quyển sách ra, ném thẳng cho Bùi Duẫn Ca: "Phần kiến thức này trước hết chép mười lần, chép xong rồi mới được ăn cơm trưa, thế nào?"
