Theo lý thuyết thì bé con sẽ rất dễ bị thu hút bởi những sự vật mới mẻ, vì thế cậu sẽ không thể nào hoàn toàn tập trung vào một chuyện gì đó được.
Nhưng Tô Diệp thì khác, nếu như cậu đã nói là muốn hái nấm thì cậu sẽ hái rất nghiêm túc Những lúc Nhím Vạn Kim vô tình hoặc cố ý đảo mắt nhìn về phía Tô Diệp thì ông ấy đều nhìn thấy cảnh tượng bé con ngồi xổm trên đất hái nấm.
Đến lần thứ năm quay đầu lại nhìn bé con, Nhím Vạn Kim vẫn thấy cậu đang ngồi xổm dưới gốc cây to cành lá sum suê trông như một cây nấm nhỏ, đôi bàn tay nhỏ xinh vẫn duy trì tư thế nắm chặt lấy cái gì đó, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi đã biết được người kia đang cố gắng đến mức nào để nhổ được cây nấm đó.
Thấy Tô Diệp đang "vật lộn" với cây nấm, Nhím Vạn Kim cũng không có ý định sẽ đi tới đó giúp cậu, trái lại ông ấy còn thoải mái dựa người vào thân cây, rất đỗi tận hưởng hình ảnh hiếm gặp trong khu ô nhiễm này.
Tầm vài phút trôi qua, vì dùng sức liên tục mà cả người của Tô Diệp đã nghiêng ra phía sau, tạo với mặt đất thành một góc bốn mươi lăm độ Cuối cùng, cây nấm ngoan cố đó phát ra một tiếng "phóc", rễ ở trong đất cũng bị bé con kéo lên.
Tô Diệp vừa cong khóe môi lên khẽ cười một tiếng thì ngay sau đó đã cảm nhận được cả người mình đang theo quán tính ngã về phía sau—— một tiếng “bộp” vang lên, tay nhỏ của bé con vẫn còn đang nắm chặt cây nấm lớn, mông thì tiếp xúc thân mật với mặt đất không quá mạnh cũng không quá nhẹ, lúc ngã xuống rồi cậu vẫn duy trì tư thế ngồi xổm dưới đất Mái tóc rối trên cái đầu nhỏ của bé con khẽ chuyển động, lộ ra khuôn mặt ngơ ngác như con nai vàng.
Bé con như một cây nấm nhỏ mới vừa được trồng xuống đất, ngay cả bóng lưng cũng lộ ra một nghìn câu hỏi: Tôi là ai, đây là đâu, sao tôi lại ngã đập mông xuống đất rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thấy hành động trẻ con đó của Tô Diệp, Nhím Vạn Kim không nhịn được nữa, cổ họng phát ra một tiếng cười khẽ.
Ông ấy đang định nhanh chân đi qua nhổ “cây nấm nhỏ” đang dính trên đất lên, lại thấy Tô Diệp ngơ ngác sau cú ngã xong thì đã tự từ từ đứng dậy, còn không quên phủi chút bụi đất dính trên mông, đôi chân ngắn nhỏ xinh tiếp tục đi về phía mảnh đất có nấm kế tiếp.
Móng vuốt của Nhím Vạn Kim vung ra rồi dừng lại giữa không trung, cuối cùng thì thu về, ông ấy cũng tiếp tục đi hái nấm—— Một vật ô nhiễm to lớn như ông ấy, không thể hái nấm thua một thằng nhóc con được.
.. Trong giỏ trúc nhỏ của Tô Diệp chất đầy các loại nấm xinh đẹp, nhưng đôi mắt tròn xoe vẫn đang để ý tìm kiếm những cây nấm nhỏ đẹp mắt khác Cầm theo giỏ trúc xoay một vòng, tầm mắt của cậu lại nhìn vào góc bên trong những tảng đá lởm chởm, nơi ẩm ướt mà ánh mặt trời không chiếu tới, bên dưới đáy mọc lít nha lít nhít từng cây nấm nhỏ trắng như ngọc, xinh đẹp và đáng yêu vô cùng.
Bé con theo bản năng cúi đầu nhìn xuống giỏ trúc nhỏ, ồ.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mặc dù không thể bỏ qua những cây nấm to, nhưng nhét vào vài cây nấm nhỏ cũng vẫn được mà Nghĩ là làm, lúc này Tô Diệp hái từng cây nấm nhỏ trắng nõn đáng yêu xuống, giỏ trúc nhỏ cứ đầy lên từng lớp—— Những cây nấm màu sắc sặc sỡ bên dưới cũng bị lấp kín hoàn toàn.
Hái nấm xong, Tô Diệp xách theo giỏ trúc nhỏ, bước chân nhịp nhàng quay trở lại bên cạnh Nhím Vạn Kim, mặt đầy phấn khởi, thi thoảng còn ngẩng đầu lên ngó biểu cảm của Nhím Vạn Kim ra sao.
Dĩ nhiên động tác của bé con đã nhanh chóng bị Nhím Vạn Kim bắt được, ông ấy rũ mắt ngẫm nghĩ, cuối cùng đưa ra một kết luận [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hành động này đang ám chỉ bé con muốn ông ấy khen ngợi về tiến độ làm việc rồi gửi báo cáo công việc vào trong nhóm cho người làm công.
Nhưng Nhím Vạn Kim là kiểu người không giỏi nói mấy lời khen ngợi người khác, ông ấy nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm cái đầu nhỏ đáng yêu đang lắc lắc của bé con hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ thốt ra một câu: "Nhóc.. Nấm này tốt đó."
Cũng may Tô Diệp không để bụng kiểu khen ngợi sơ sài cho có đó của ông ấy, lúc này cậu cười đến mức đuôi mắt hơi cong lên, giống như vầng trăng lưỡi liềm treo bên trời.
Thấy bé con tươi cười, Nhím Vạn Kim lại thoáng thất thần "Được rồi, nếu nhóc đã hái xong trước thì qua bên kia nghỉ ngơi chút đi, chú đi hái thêm chút nữa Nhím Vạn Kim nhìn cái sọt mình đeo đã gần đầy nấm, chỉ tay vào chỗ thân cây to lớn ở cách đó không xa và ra hiệu cho bé con qua đó nghỉ ngơi một lúc.
Vốn dĩ Tô Diệp không muốn nghỉ ngơi, vẫn muốn đi theo phụ Nhím Vạn Kim nhưng mà điều ông ấy quan tâm là suy cho cùng cậu vẫn còn nhỏ, tiêu hao sức lực quá độ cũng không tốt nên vẫn từ chối quyết liệt.
Bé con bị từ chối, không thể làm gì khác hơn là ủ rũ cúi đầu xuống, bước từng bước nặng trĩu về phía gốc cây Lá cây trên cái cây khô đó đã vàng úa tàn lụi từ trước rồi, không nhìn ra được là cây gì nữa Nhưng mà thân cây vẫn còn rất khỏe mạnh, đường kính tầm khoảng hơn một mét Ngay cả vật ô nhiễm to xác cỡ như Nhím Vạn Kim ngồi vào cũng không hề hấn gì cả.
Tô Diệp nhanh chóng đi tới phía bên gốc cây có một đầu nhổm lên, một đầu thì chúi xuống dưới, thế là cậu đặt giỏ trúc nhỏ xuống bên cạnh và dĩ nhiên là ngồi bên chỗ chúi xuống kia—— Dù sao thì bên đầu nhổm lên của gốc cây cũng có chiều cao gấp hai lần cơ thể của cậu, cho dù cậu có nhảy bật lên thì cũng không với tới được bên đầu nhổm lên đó dù chỉ một chút.
Ngồi trên thân cây, Tô Diệp đưa tay nhỏ lên chống vào má, bàn tay áp chặt vào một bên gò má đầy thịt, ngoan ngoãn và yên lặng ngồi ở đó một lúc Bản tính của bé con bắt đầu nổi lên, Tô Diệp quét mắt nhìn thân cây dưới người mình một lượt—— Một đầu thì nhổng lên, còn một đầu thì chúi xuống, ở giữa thân cây còn có một tảng đá lớn, thoạt nhìn trông hệt như một chiếc bập bênh Đã lâu lắm rồi Tô Diệp không được chơi trò bập bênh cùng với ba mẹ, từ khi phòng đồ chơi thuộc về cậu biến thành phòng đồ chơi của anh họ thì cậu cũng không còn được phép bước vào trong căn phòng đó nữa.
Nhìn thân cây trơ trọi sần sùi dưới thân, đôi mắt to tròn của bé con từ từ sáng lên, hai chân nhỏ cố gắng đẩy thân cây xuống, bàn chân ghì thật mạnh vào thân cây, rồi chờ đợi cảm giác bản thân được nâng lên giữa không trung.
Nhưng mà chẳng bao lâu sau cậu nhận ra bản thân mình đã không biết tự lượng sức mình tới nhường nào, bởi vì dù cậu đã cố gắng hết sức thì thân cây vẫn không hề nhúc nhích, cứ như là bị đóng băng vậy.
Tô Diệp: "..."
Muốn chơi bập bênh cũng khó thật, bé con thở dài.
Ánh mắt chán nản và buồn bực đảo một vòng, cuối cùng cậu ngồi trên thân cây nhìn trúng bóng dáng của Nhím Vạn Kim ở cách đó không xa.
Không biết chú ô nhiễm có thích chơi bập bênh không nhỉ Trong ấn tượng của Tô Diệp thì ba cậu và mẹ rất thích chơi, cứ mỗi lần chơi cùng cậu thì đều sẽ cười thật tươi và cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Nghĩ như thế, bé con ôm lấy thân cây rồi từ từ leo xuống, sau đó đi tới trước mặt Nhím Vạn Kim, bàn tay nhỏ siết chặt thành nắm đấm.
Sau vài giây làm xong công đoạn chuẩn bị, cuối cùng bé con đã xây dựng tâm lý xong xuôi, ngẩng đầu lên nhìn vật ô nhiễm có hình dạng của con nhím khổng lồ bằng ánh mắt sáng như sao, giọng nói giòn tan: "Chú, chú ơi, chú có thể chơi trò bập bênh cùng với con được không Bị một đôi mắt trong veo ngập tràn hy vọng nhìn chằm chằm vào người như thế, chỉ e là không ai có thể buông lời từ chối, Nhím Vạn Kim cũng không phải ngoại lệ.
Nhưng mà.. Bập bênh ở đâu cơ?
Ngay lúc ông ấy đang còn thắc mắc, Tô Diệp nhận được sự đồng ý bèn theo thói quen vươn tay nhỏ ra muốn nắm lấy móng vuốt của ông ấy, chỉ là ngặt nỗi không đủ cao nên đụng không tới móng vuốt của người kia.
"Nhóc đi trước dẫn đường đi Nhím Vạn Kim giả vờ như không nhìn thấy mong muốn được ông ấy nắm tay của bé con, ông ấy chỉ lạnh lùng nói.
Cũng không phải ông ấy không thể cúi người xuống để bé con nắm được móng vuốt của mình, nhưng móng vuốt của ông ấy rất sắc nhọn, không cẩn thận sẽ có thể làm bé con tuôn máu.
Vết chân khổng lồ đạp lên trên vết chân tí hon của bé con, chỉ trong chốc lát thôi đã che lấp luôn cả vết chân bé xíu xiu ấy.
Nhím Vạn Kim đi theo Tô Diệp tới thân cây mà mình vừa mới ngồi nghỉ ngơi Mặt Tô Diệp đỏ bừng, phấn khích nói: "Bập bênh ở đây này chú Nhím Vạn Kim đã ngồi nghỉ trên thân cây này không mười mấy lần thì cũng có bảy tám đợt rồi, đây lại là lần đầu tiên biết được thân cây này có thể coi như chiếc bập bênh Ngay lúc ông ấy đang sững sờ, Tô Diệp đã không chờ được nữa bò lên thân cây, lập tức nhìn Nhím Vạn Kim bằng ánh mắt mong đợi, chờ ông ấy hành động.
Trong lúc hoảng hốt, Nhím Vạn Kim nhớ lại chuyện lúc mình còn là một đứa bé loài người—— Khi đó ở trong trại trẻ mồ côi thật ra ông ấy cũng có một chiếc bập bênh hình cá mập màu xanh da trời, nhưng chỉ là khi có những nhà hảo tâm tới quyên góp thì viện trưởng mới mở cửa phòng đồ chơi ra để cho họ vui chơi một lúc giữ mặt mũi Khi ấy Nhím Vạn Kim cũng không muốn tranh giành với những đứa nhỏ khác, cho nên chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn mấy đứa nhỏ khác nô đùa.
Thật sự ông ấy cũng chưa từng chơi trò bập bênh này bao giờ.
"Chú ơi Thấy vật ô nhiễm hình con nhím đang đứng yên ở đó không nhúc nhích, giọng của Tô Diệp thoáng run lên như sắp khóc, trên gương mặt trắng nõn hiện ra nét ủ rũ, nghi ngờ không biết đối phương có phải đã hối hận, không muốn chơi trò bập bênh nữa rồi hay không.
Nhím Vạn Kim: "Haiz, tới ngay đây."
Vật ô nhiễm khổng lồ đi tới bên đầu nhổng lên của thân cây, nhìn bé con ở phía đối diện và lên tiếng nhắc nhở: "Ôm chặt đó."
Tô Diệp gật đầu như giã tỏi, dùng cả tay chân ôm chặt lấy thân cây, còn không quên dõi ánh mắt ngập tràn mong chờ, lấp lánh như sao nhìn về phía Nhím Vạn Kim.
Nhím Vạn Kim duỗi móng vuốt ra hạ thân cây thấp xuống một chút, từ từ ngồi xuống, tránh để động tác của mình quá nhanh sẽ làm bé con bị hất bay đi xa.
"Sắp bắt đầu đấy nhé Giọng nói của vật ô nhiễm trầm thấp, tuyên bố với Tô Diệp.
Tô Diệp vội vàng ôm chặt thân cây hơn, mặt cũng áp chặt trên thân cây đến mức má của cậu phình ra, trông vô cùng đáng yêu.
Nhím Vạn Kim nương theo cân nặng của mình từ từ ép thân cây thấp xuống, cả người của Tô Diệp lúc này đang được nâng lên giữa không trung trong tiếng la đầy kinh ngạc của cậu, Nhím Vạn Kim giẫm móng vuốt xuống đất một cái, Tô Diệp lại nhanh chóng được hạ xuống.
Vì chưa từng chơi trò bập bênh nào hoang dã như thế nên lúc ban đầu Tô Diệp còn hơi không quen cho lắm, hai mắt nhắm chặt lại thốt lên kinh ngạc Nhưng sau vài vòng kế tiếp như thế, bé con giỏi thích ứng đã nhanh chóng chuyển vẻ mặt sợ hãi thành "nữa đi chú, nữa đi chú" rồi.
Giữa từng đợt lên rồi xuống, nụ cười của Tô Diệp càng lúc càng tươi rói, tiếng cười non nớt vang vọng khắp cả khu rừng rậm rạp, hơn nữa cũng lọt vào tai của Nhím Vạn Kim.
Tiếng cười của bé con rất có sức cảm hóa, hơn nữa, chơi cùng với bé con hồi lâu thì người ta sẽ vô thức trở nên trẻ con theo, sẽ làm ra những hành động càng lúc càng giống với những gì mà họ mong muốn trong lòng Nhím Vạn Kim nghe thấy tiếng cười văng vẳng bên tai của mình, chẳng biết từ lúc nào mà khóe môi của ông ấy cũng đã cong lên.
Tiếng cười dễ thương của bé con hòa lẫn với tiếng cười trầm khàn của vật ô nhiễm khổng lồ ấy không hề đối lập với nhau, vang vọng đi thật xa ở trong rừng.
Nhím Vạn Kim không nhớ nổi đã qua bao lâu rồi mình chưa từng mỉm cười như vậy, đời này của ông ấy đã trải qua vô số khoảnh khắc lúc trầm lúc bổng, nhưng cho dù là vào thời điểm thăng hoa nhất trong đời thì ông ấy cũng chưa từng cười thật sảng khoái giống như hiện tại—— Hóa ra cười lên lại có cảm giác vui sướng như thế này à.
Vật ô nhiễm vốn đã hoàn toàn mất đi lý trí lại có thể cảm nhận được cảm giác này một lần, coi như đã không uổng kiếp này rồi.
Tô Diệp nghe thấy cái miệng lớn dữ tợn đó của Nhím Vạn Kim liên tục phát ra tiếng cười, cậu có hơi sửng sốt—— Dù sao thì cậu quen biết chú ô nhiễm này được hai ngày rồi, đây lại là lần đầu tiên cậu thấy ông ấy mỉm cười, hơn nữa còn cười vui vẻ tới như vậy.
Nhưng chỉ một lát sau, cái đầu nhỏ thông minh của Tô Diệp cũng phân tích được nguyên nhân.
Nhất định là vì chú ô nhiễm cũng đã chơi trò bập bênh cùng với ba mẹ của chú ấy rồi Người lớn á mà, kiểu gì cũng không thoát được sức hút của trò bập bênh Tô Diệp chớp đôi mắt to tròn, ngẫm nghĩ.