Thân cây khổng lồ lắc lư, từng giây từng phút trôi qua, bé con dần kiệt sức, bàn tay nhỏ bám vào thân cây cũng từ từ buông lỏng ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhím Vạn Kim thấy thế, giảm tốc độ lắc lư lại một chút Nếu như để bé con ngã xuống thì sẽ không hay Tô Diệp đang mệt lả người, cảm nhận được sự săn sóc thầm lặng của chú ô nhiễm, mí mắt vốn đang nặng nề muốn nhắm lại vì mệt mỏi, con ngươi bên trong lại sáng lấp lánh "Mệt rồi à Nhím Vạn Kim hỏi Tô Diệp nằm nhoài trên thân cây khô khẽ gật cái đầu nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh vốn bị áp sát lên thân cây càng tạo ra cảm giác mũm mĩm, đáng yêu không nói được thành lời Khiến người khác khó mà kìm được cảm giác muốn nhéo cái má phúng phính ấy một cái Móng vuốt đang bấu chặt vào thân cây của Nhím Vạn Kim từ từ siết chặt hơn, đôi mắt to lớn cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy thịt của bé con không chớp mắt Ông ấy chợt nhớ ra mình vẫn không biết tên của thằng bé này [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Đúng rồi.. Nhóc tên gì vậy Nhím Vạn Kim giả vờ bình thản hỏi "Tô Diệp ạ Bé con trắng nõn ngừng một lúc, bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhím Vạn Kim: "Còn chú ạ "Nhím Vạn Kim, sau này nhóc cứ gọi.. Gọi chú là được Tô Diệp ngoan ngoãn gật cái đầu nhỏ, học theo răm rắp mà bi bô nói: "Vậy sau này chú cũng có thể gọi con là Tiểu Thụ Diệp, ba mẹ con đều gọi con như vậy ạ Từ khi ba mẹ qua đời, cậu hiếm khi được người khác gọi là Tiểu Thụ Diệp nữa, chú thím suốt ngày cứ gọi cậu là quỷ nhỏ, quỷ nhỏ thôi "Tiểu.. Thụ Diệp Hầu như Nhím Vạn Kim chưa từng gọi người khác bằng biệt danh thân mật như vậy, cho nên trong lúc nhất thời lời nói cũng không được lưu loát cho lắm, cứ như cây bút máy đang viết chữ mà bị tắc mực vậy Nhưng ông ấy vừa mới đọc cái tên này xong, chỉ thấy trên gương mặt của thằng bé nào đó trước mặt mình trở nên rực rỡ đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bên trong đôi mắt to tròn dường như còn có cả ngôi sao đang lấp lánh "Chú, con đây Vì kích động nên giọng nói của bé con hơi thay đổi, cậu giơ một cánh tay nhỏ trắng nõn lên thật cao, giống như một bé con ngoan ngoãn được gọi lên trả lời câu hỏi lúc đang học trong lớp vậy Trái tim của Nhím Vạn Kim run lên, vô thức gọi tên cậu một lần nữa Lại lập tức nhận được sự phản hồi đầy sức sống của bé con Lúc được bé con nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, trong lòng ông ấy có một cảm giác rất kỳ diệu, cứ như bắt đầu từ giây phút đó, ông ấy đã trở thành cả thế giới của cậu nhóc rồi vậy Bây giờ Nhím Vạn Kim đang có cảm giác như thế Ông ấy hơi không chịu đựng được ánh mắt đó, sau vài giây thì khẽ nghiêng mặt đi: "Được rồi, nhóc nằm sấp xuống nghỉ ngơi chút đi, đợi chút nữa đi rửa nấm "Dạ~" Tô Diệp nhạy bén cảm nhận được Nhím Vạn Kim đã dần sẵn lòng thân thiết với cậu hơn, cảm giác lo sợ bị bỏ lại cũng đã giảm được đôi chút Sau khi nghỉ ngơi mười mấy phút, một vật ô nhiễm và một cậu bé cùng tự xách nấm của mình đi tới bên bờ suối có dòng nước chảy róc rách Chỗ thượng nguồn con suối này là nơi mà Tô Diệp bị đám khỉ hoang tấn công, bởi vậy nên nước chảy cũng rất xiết Nếu như là động vật có dáng người hơi nhỏ rơi xuống nước thì cũng chẳng biết chốc nữa sẽ bị cuốn trôi tới đâu Ánh mắt của Nhím Vạn Kim hiện ra vẻ băn khoăn, cuối cùng nhìn về phía tảng đá lớn đã bị nước bào mòn đến trơn nhẵn ở bên bờ, lập tức dùng móng vuốt nhấc bé con đặt lên trên tảng đá lớn ấy: "Nhóc cứ rửa ở chỗ này, đừng xuống nước "Vâng ạ Sau khi chăm chú nhìn động tác bắt đầu rửa sạch nấm của Tô Diệp và xác nhận chỉ cần bé con không bước xuống tảng đá thì sẽ không có nguy hiểm gì, Nhím Vạn Kim mới cúi đầu lọc nấm trong gùi ra Trước đây lúc rửa nấm ông ấy cũng chỉ là làm qua loa cho có, cầm gùi đặt thẳng xuống nước rồi lắc mạnh mấy cái đã coi như rửa xong rồi Nhưng bây giờ đã có thêm một người ăn cơm chung với ông ấy rồi, mà nhất định là dạ dày của bé con thì không thể so được với vật ô nhiễm như ông ấy Nhím Vạn Kim thở dài, rửa sạch lần lượt từng cây nấm một cách cam chịu Chỉ có điều, rõ ràng việc rửa nấm là một việc khiến vật ô nhiễm rất bực bội, vậy mà lúc này trong lòng của ông ấy lại không cảm thấy khó chịu gì cho lắm, ngược lại còn có một cảm giác bình yên không nói được bằng lời Nhím Vạn Kim hốt hoảng, có một loại hoang tưởng rằng dường như bệnh ô nhiễm đã tách khỏi mình rất xa rồi vậy Nhưng đến khi ông ấy cúi đầu xuống, lại nhìn thấy dáng vẻ của mình phản chiếu từ trong dòng nước chảy róc rách Sau lưng có vô số gai nhọn sắc bén, móng vuốt rất dài—— Ông ấy vẫn là vật ô nhiễm đã gần đất xa trời Có lẽ Tiểu Thụ Diệp chính là một món quà mà trời cao ban cho ông ấy, để vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, ông ấy cũng có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc khi có người nhà mà ông ấy đã mơ ước cả đời này Mặc dù lớn lên trong trại trẻ mồ côi, nhưng lúc đầu Nhím Vạn Kim suýt chút nữa là có thể có một gia đình Lúc đó ông ấy mười hai tuổi, cũng coi như là đứa trẻ rất lớn tuổi trong trại trẻ mồ côi, mà những bậc phụ huynh đến nhận con nuôi sẽ có xu hướng muốn nhận nuôi những đứa trẻ nhỏ hơn Lần nào Nhím Vạn Kim cũng đều nuôi hi vọng trong lòng rồi lại đón lấy sự thất vọng, trơ mắt nhìn những đứa bé khác bên cạnh mình được các cặp vợ chồng đưa đi Ông ấy đã đi tới giai đoạn tuyệt vọng rồi, ông ấy đã gần như thất vọng mà nghĩ rằng một đứa trẻ vừa xấu xí vừa không lanh lợi, tuổi lại lớn như mình sẽ mãi mãi không có được một gia đình mới nữa Nhưng vào ngay lúc đó, một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc giản dị đã tới trại trẻ mồ côi, nói rõ với viện trưởng về mong muốn nhận con của bọn họ Ngay từ những phút đầu tiên người phụ nữ trung niên kia nhìn thấy Nhím Vạn Kim, bà ấy đã bày tỏ với viện trưởng mong muốn nhận nuôi Nhím Vạn Kim của mình Hơn nữa sau khi nhận được sự đồng ý của viện trưởng, bà ấy đã dắt Nhím Vạn Kim ra khỏi trại trẻ mồ côi.
Do sức khỏe của hai vợ chồng không thể có con nhưng lại rất thích trẻ con, cho nên mới tới trại trẻ mồ côi định nhận nuôi một đứa bé.
Tính tình của hai vợ chồng đều vô cùng dịu dàng, nghề nghiệp của họ còn là giáo viên tiểu học Bọn họ vừa lướt mắt nhìn trong đám trẻ ở trại trẻ mồ côi đã thấy Nhím Vạn Kim điềm tĩnh không có ý định tranh giành, đứa nhỏ này ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng Bọn họ dắt Nhím Vạn Kim đi chơi ở công viên giải trí, chơi hết toàn bộ những trò có thể chơi được ở đó Mà vào lúc chia tay cuối cùng, hai vợ chồng còn lấy một con gấu bông nhỏ mà Nhím Vạn Kim đã ngắm rất lâu từ sau lưng ra rồi dúi vào trong ngực của ông ấy.
Dĩ nhiên Nhím Vạn Kim đã bị hai người làm cho cảm động, lúc viện trưởng hỏi ông ấy có đồng ý cho hai vợ chồng ấy nhận nuôi hay không, trái tim của Nhím Vạn Kim đã nhảy lên thình thịch, mặt giả vờ không cảm xúc đáp: "Cũng, cũng được ạ."
Thế là chuyện này đã được quyết định như vậy.
Vào cái ngày Nhím Vạn Kim sắp về nhà cùng với ba mẹ nuôi, ông ấy vừa thức dậy đã cảm nhận được dường như có gì đó không đúng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thế giới của bản thân như bị bịt kín bằng một màu đỏ tươi, ông ấy nhìn thấy cái gì cũng đều cảm thấy chán ghét, chỉ hận không thể tấn công nó một cách tàn bạo.
Dường như chỉ trong một đêm, bên trong ông ấy như đã tiến vào trạng thái của một con thú hoang hung dữ, nóng nảy huơ móng vuốt của mình muốn tấn công mọi thứ.
Khi ấy Nhím Vạn Kim vẫn không biết vật ô nhiễm là gì, chỉ nghĩ là do đêm trước mình quá phấn khích nên ngủ không được ngon giấc.
Mãi cho đến khi nhìn thấy gương mặt tươi cười của ba mẹ nuôi khi được ông ấy cho phép tới đón về nhà, lúc nhìn thấy ông ấy, cả hai vợ chồng đều tỏ ra có hơi dè dặt nhưng rõ ràng có thể thấy là họ đã cố tình sửa soạn trước khi đến đây.
Thậm chí mẹ nuôi còn trang điểm nhẹ, thoạt nhìn càng thấy hiền dịu và dễ gần hơn.
Nhím Vạn Kim nhìn thấy những người sắp trở thành người nhà của mình, đang đứng gần ngay trước mặt của mình, cuối cùng trên vẻ mặt không cảm xúc ấy cũng đã xuất hiện một nụ cười.
Khoảnh khắc nhìn thấy Nhím Vạn Kim, vẻ mặt dịu dàng tự nhiên vốn có của mẹ nuôi bỗng toát ra sự lo lắng, duỗi tay về phía ông ấy, song lại lo lắng hỏi: "Con trai, sao mắt con lại đỏ thế này.. Con có thấy khó chịu ở đâu không?"
Trong đôi mắt màu máu của Nhím Vạn Kim, bàn tay vươn ra của mẹ nuôi biến thành một cái xúc tu vặn vẹo, xúc tu đó ngọ nguậy duỗi về phía mặt của ông ấy.
Cùng lúc đó, một cảm giác cáu gắt khó diễn tả bằng lời dâng lên, Nhím Vạn Kim cảm thấy đầu óc mình choáng váng Ông ấy không biết trong cơn mê man đó rốt cuộc mình đã làm gì, chỉ là đến khi thế giới trong mắt của ông ấy khôi phục về trạng thái yên ắng thì ông ấy đã nhìn thấy mẹ nuôi đang ngã trên đất, cánh tay và cổ đều chằng chịt vết thương và ba nuôi đang đứng một bên nhìn ông ấy với vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Mấy vết thương này.. Là ông ấy đã làm sao?
Nhím Vạn Kim cảm thấy hốt hoảng, sợ hãi lùi về sau một bước: "Con.. Con không..."
Đôi môi ông ấy mấp máy, ông ấy nếm được mùi máu tanh trong cổ họng của mình—— Đó là máu của mẹ nuôi.
Ba nuôi đưa mẹ nuôi tới bệnh viện, Nhím Vạn Kim cũng được viện trưởng - người đã đứng một bên chứng kiến toàn bộ quá trình, nhìn ông ấy cứ điên cuồng tấn công mẹ nuôi như một con thú hoang đưa vào bệnh viện kiểm tra.
Chẳng bao lâu sau đã có kết quả kiểm tra, Nhím Vạn Kim được chẩn đoán chính xác là mắc phải bệnh ô nhiễm, nhất định phải được đưa tới khu ô nhiễm để điều trị.
Vào thời kỳ đó.. trong mắt loài người thì vật ô nhiễm đều là quái vật thuần tự nhiên, nếu như xuất hiện tình trạng hại người thì nhân viên chấp pháp có quyền bắn chết.
Nhưng khi nhân viên chấp pháp chạy tới bệnh viện hỏi thăm mẹ nuôi có bị Nhím Vạn Kim tấn công hay không, người phụ nữ quấn đầy băng gạc trên người, ngay cả nói chuyện cũng hơi khó khăn đó đã khăng khăng nói mình không cẩn thận nên mới vấp ngã, không có liên quan gì tới Nhím Vạn Kim.
Cũng vì thế mà Nhím vạn Kim mới sống sót được đưa tới khu ô nhiễm.
Ngồi trên chiếc xe chạy tới khu ô nhiễm, ông ấy đã rất nhiều lần căm hận trò đùa của số mệnh, rõ ràng chỉ còn chút nữa thôi thì ông ấy đã có thể có được một gia đình hạnh phúc rồi.
Mẹ nuôi nhất định sẽ là một người mẹ rất tốt, chỉ đáng tiếc.. Ông ấy lại không phải là một đứa trẻ tốt.
.. Nhím Vạn Kim vươn móng vuốt sắc bén khuấy nát dáng vẻ đáng sợ của mình phản chiếu trên dòng nước, đôi mắt to cỡ cái đầu của Tô Diệp lại vô thức bị bịt một màu đỏ hồng nhàn nhạt, tựa như sương máu.
Cảm giác quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn nữa, ông ấy ghét nhất là cảm giác bản thân bị mất khống chế, giống như ngọn sóng dữ vùng vẫy trên mặt biển, vỗ tới mà liếm láp lý trí thoi thóp của ông ấy.
Căn bệnh ô nhiễm lại tái phát.
Chỉ trong nháy mắt, Nhím Vạn Kim dường như đã trút hết sức, không kịp rút cái nắp đậy trên đầu ống tiêm của thuốc ức chế đã bỗng ngã xuống dòng nước lạnh lẽo, sau đó lại dùng móng vuốt kìm dưới đáy nước ép bản thân mình nói chuyện Từng chữ ông ấy nói ra đều là dùng răng ranh chặn đầu lưỡi lại, vương mùi máu tanh: "Tiểu, Thụ, Diệp, mau chạy đi Ông ấy cố gắng tiêm thuốc ức chế cho mình, móng vuốt run rẩy đến mức cầm thuốc ức chế cũng không vững được.
Nhìn bé con trắng muốt đang xếp bằng ngồi trên tảng đá lớn rửa nấm, trong cơn hoảng hốt Nhím Vạn Kim lại nhớ tới dáng vẻ máu me đầm đìa, mặt mày trắng bệch của mẹ nuôi nằm trong vũng máu.. Tại sao lại như thế này, khó khăn lắm ông ấy mới có được người nhà, lại vụt mất lần nữa vì triệu chứng ô nhiễm sao?
Ông ấy giống như một con thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa, với tay về thứ mà mãi mãi mình cũng không chiếm được, mãi luôn bị tổn thương.
Từng tia lửa hừng hực mất khống chế tràn ra từ trong lồng ngực của ông ấy, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng Ông ấy đã sắp mất hết lý trí, gần như là cứng nhắc nài nỉ về phía bóng dáng nhỏ bé của bé con ở kia: "Đi mau.. Đi mau..."
Có một khoảnh khắc, bóng dáng của Tô Diệp và mẹ nuôi dần khớp lại với nhau trong mắt của ông ấy Câu nói này tựa như ông ấy đang nói với Tô Diệp, lại giống như đang nói với người mẹ nuôi mà năm đó mình đã không thể nói ra.
Nhìn thấy hành động khác thường của Nhím Vạn Kim, đôi tay nhỏ đang rửa nấm của Tô Diệp khẽ cứng đờ, nấm vừa mới rửa được một nửa đã cứ thế mà trôi theo dòng suối Cậu ngơ ngác nhìn vật ô nhiễm đang nửa quỳ trong dòng suối, đôi mắt to lớn đã đỏ sẫm như máu Mà trước sự ngơ ngác đó của cậu, cơ thể của Nhím Vạn Kim đang biến hình, cơ thể từ từ kéo dài ra, gai nhọn cả người và móng vuốt đã càng lúc càng to lên, ánh sáng lấp lóe khiến người khác khiếp sợ Ông ấy đang biến đổi theo hướng vặn vẹo đáng sợ hơn.. Là bệnh ô nhiễm bắt đầu tái phát.
Tô Diệp biết lựa chọn tốt nhất hiện tại chính là chạy thẳng vào rừng không được quay đầu lại, trong các bức vẽ phổ cập kiến thức đã có nói rồi, lúc bắt đầu xuất hiện những triệu chứng ô nhiễm, vật ô nhiễm hoàn toàn chính là thú hoang và sẽ tấn công bất cứ sinh vật nào ở gần mình để trút giận, không hề do dự.
Nếu như bé con như Tô Diệp mà chủ động sáp lại sự xúi quẩy này, chỉ e sẽ lập tức bị giẫm thành một miếng bánh bẹp dí mất.
Nhưng mà cậu lại không bỏ đi.
Đôi con ngươi tròn xoe của bé con nhìn ngoại hình đang ngày càng trở nên hung hăng và to lớn của vật ô nhiễm, không hề lộ ra chút ý định lùi lại, ngược lại còn nhìn chằm chằm vào thuốc ức chế trong móng vuốt của đối phương.
Chỉ cần tiêm cái đó vào trong cơ thể của chú, chắc chú sẽ khỏe lại nhỉ Cậu đã mất đi ba mẹ rồi, không thể chịu được nỗi đau khổ phải mất thêm bất cứ một người thân nào trong nhà nữa.
Mặc dù chú ô nhiễm luôn thờ ơ với cậu, nhưng Tô Diệp biết ông ấy coi cậu như người trong nhà.
Bé con thường nhạy cảm với chuyện người khác yêu hay ghét bản thân mình còn hơn cả người lớn.
Bé con loài người gầy yếu trắng muốt không chút chần chừ mà nhảy xuống từ trên tảng đá lớn, đi về phía vật ô nhiễm đã không còn hình dạng của con nhím nữa, mà gần như đã trở thành một khối hỗn hợp đầy máu và gai nhọn.