Sau Khi Được Trăm Ngàn Vật Ô Nhiễm Đoàn Sủng

Chương 12: Một hạt giống nhỏ





Rất khó để diễn tả hình dạng bây giờ của Nhím Vạn Kim, nếu phải dùng từ nào để diễn tả thì chắc là biến dạng, dáng người của ông ấy to gấp nhiều lần so với lúc ông ấy vẫn còn tỉnh táo, lúc ông ấy nằm trong dòng suối trông giống như một hòn đảo nổi. 
Ban đầu Tô Diệp đang đợi ở hòn đá lớn ở trên bờ, sau đó cậu nhảy xuống, rơi vào vùng nước khá nông ở bên bờ, đầu hè mà nước suối lạnh như băng, cậu đi ngược với dòng chảy của suối, cố gắng hết sức đi về phía “hòn đảo nổi” ở trong suối. 
Đi một hồi, đôi chân nhỏ trắng trẻo của bé con hoàn toàn chìm trong nước, cậu bắt đầu cảm thấy việc đi thẳng rất khó khăn, dòng nước hơi mạnh một chút xông đến đã có thể khiến cậu lảo đảo, bị như vậy vài lần, Tô Diệp đã hoàn toàn mất thăng bằng trong nước, nhờ tay nhỏ bắt lấy hòn đá ở khe nước trong lúc hoảng loạn thì cậu mới ổn định được cơ thể của mình. 
Trong lúc cố gắng đi tiếp, bàn tay nhỏ của bé con xuất hiện mấy vết cắt nhỏ, vết thương đỏ bừng bị nước cắt qua ở trên bàn tay trắng nõn của bé con trông vô cùng đáng sợ. 
Sắp đến rồi… Tiểu Thụ Diệp quơ cánh tay nhỏ đến chỗ vật ô nhiễm, cậu muốn cạy móng vuốt của ông ấy để lấy thuốc ức chế ra, nhưng sức lực của cậu thật sự quá nhỏ, còn vừa vượt qua dòng suối chảy siết nên đã tiêu hao gần hết sức lực. 
Thuốc ức chế bị móng vuốt của Nhím Vạn Kim nắm chặt nên không cạy ra được. 
Từng giây dần dần trôi qua, gương mặt trắng bệch của Tô Diệp tràn ngập sự lo lắng, đôi mắt cũng bắt đầu rưng rưng. 
Cậu đã rất cố gắng nhưng mà thuốc ức chế như bị khắc vào trong tay của Nhím Vạn Kim vậy, cho dù cậu có cố gắng thế nào cũng không thể rút ra được. 
Làm sao đây
Làm sao bây giờ? 
Tô Diệp chưa từng xử lý tình huống này bao giờ, đây cũng là lần đầu tiên cậu thấy vật ô nhiễm bị phát tác bệnh ô nhiễm, trong đầu của bé con chỉ còn lại một ước muốn mãnh liệt. 
Không được… Cậu không muốn chú Kim chết, cậu còn muốn nghe chú gọi cậu là Tiểu Thụ Diệp, còn muốn chú đưa cậu về nhà nấu nấm nữa… 
Khi ước muốn này càng lúc càng mãnh liệt, mọi thứ trước mắt cậu bắt đầu mơ hồ, sau một cái chớp mắt, trước mắt cậu lại rõ ràng lần nữa, lần này, Tô Diệp thấy được một ảnh tượng kỳ lạ, cây cối và dòng suối vẫn như cũ, nhưng trên cơ thể của vật ô nhiễm đang nằm trong dòng suối lại có một làn sương máu, sương máu kia như hóa thành vật chất vừa dày vừa nặng, xâm nhập vào sương trắng đang che phủ bao bọc vật ô nhiễm, thế nhưng sương trắng kia rõ ràng sắp đầu hàng, hoàn toàn để màn sương máu hòa lẫn vào. 
Tô Diệp thấy cảnh tượng kỳ lạ này, cậu chớp chớp đôi mắt tròn xoe, cậu cảm thấy mình cần phải đuổi thứ máu trông như con đỉa đang nuốt chửng sương trắng đi, nếu không chú Kim sẽ gặp nguy hiểm
Ngay khi bé con nghĩ như vậy, trong bàn tay nhỏ chằng chịt vết thương của cậu xuất hiện hạt giống màu xanh lá cây hình bầu dục. 
Hạt giống kia tản ra ánh sáng dịu dàng nhàn nhạt, lúc Tô Diệp để hạt giống kia đến gần màn sương máu, sương máu rối rít tan ra, dường như chúng sợ hạt giống này lắm. 
Lúc Tô Diệp đang cầm hạt giống do dự, sương trắng đã bị màn sương máu cắn nuốt đến nỗi chỉ còn lại một phần rất nhỏ, khiến người ta phải hoài nghi rằng có lẽ chỉ một lúc nữa thôi nó sẽ hoàn toàn biến mất. 
Chỉ trong tích tắc thôi, ánh mắt Tô Diệp vừa hay bắt gặp nét mặt đầy đau đớn đến nỗi phải há to miệng của chú Kim, răng nhọn tầng tầng lớp lớp ở trong miệng, Tô Diệp không kịp suy nghĩ gì nữa đã ném hạt giống vào trong miệng chú Kim. 
Cậu không biết tại sao mình phải làm như vậy, nhưng trực giác thôi thúc cậu, cho cậu biết rằng làm như vậy có lẽ sẽ giúp được chú Kim. 
Sau khi ném những hạt giống kia ra, Tô Diệp cảm giác sức mạnh của bản thân lập tức bị rút sạch, cậu mềm oặt ngã xuống, ngay khi cậu sắp ngã lên gai nhọn của những thứ đang ngọ nguậy kia, sương máu đang bao phủ Nhím Vạn Kim bỗng nhiên bị một tia ánh sáng trắng lóe lên đánh tan, ngay sau đó, cơ thể biến dạng của Nhím Vạn Kim nhanh chóng rút về thành hình dạng ban đầu. 
—— Tô Diệp rơi vào cái bụng hồng mềm mại của vật ô nhiễm hình con nhím, dù chỉ rơi vào một góc nhỏ nhưng cũng làm cho cái bụng lớn ấy hơi lõm xuống một chút
Có lẽ vì cảm thấy thứ mình nằm lên thật sự quá thoải mái, bé con kiệt sức xoay đầu trên cái bụng tròn vo ấy, cho đến khi gương mặt áp thật chặt vào bụng vật ô nhiễm, lúc này cậu mới run run hàng mi rồi rơi vào hôn mê. 
… 
Nhột quá… Thứ gì ở trên bụng mình thế? 
Khoảnh khắc lý trí của Nhím Vạn Kim được khôi phục, ông ấy lập tức cảm giác hình như có vật gì đó đang cạ vào bụng mình, khiến bụng ông ấy không ngừng truyền đến cảm giác ngứa ngáy. 
Ông ấy muốn dùng móng gãi bụng theo thói quen, nhưng lúc đưa móng vuốt ra thì đột nhiên dừng lại——
Nhím Vạn Kim bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, ông ấy khẽ ngẩng đầu mình lên khỏi dòng suối, cố gắng khống chế bản thân để không di chuyển cái bụng, sau đó ánh mắt nhìn về phía chỗ bị nhột. 
Ông ấy thấy một bé con đang ngủ, bé con nghiêng mặt, gương mặt tròn trịa dán chặt vào bụng ông ấy, mái tóc đen mềm mại rũ trên bụng của ông ấy, theo nhịp thở phập phồng của bé con cạ lên bụng của ông ấy. 
Khoan đã… Trước khi ông ấy hoàn toàn mất đi lý trí không phải đã dặn đi dặn lại bé con này cách xa ông ấy ra hay sao, vậy tại sao bây giờ bé con này lại nằm trên bụng ông ấy chứ? 
Nhím Vạn Kim nghĩ như thế, giận đến mức suýt thì bật cười. 
Bé con này bình thường luôn tỏ ra bản thân mình rất ngoan ngoãn nghe lời, đến lúc quan trọng lại không nghe lời, bé con sống hai mặt thật đấy! 
Trong lòng Nhím Vạn Kim không ngừng chửi mắng, nhưng bụng của ông ấy hoàn toàn không dám động đậy, rất sợ mình sơ ý sẽ đẩy bé con xuống nước. 
Dù sao cơ thể bé con yếu đuối, ai biết được lỡ uống phải mấy ngụm nước sẽ bị gì chứ? 
Ông ấy vừa giận vừa buồn cười nhưng vẫn cố gắng để bụng mình không rung lên, Nhím Vạn Kim dè dặt vươn móng vuốt ra xách cổ áo của bé con lên, sau đó ông ấy đứng dậy, đi về phía bờ. 
Bé con đang nằm ngủ ngon lành trên chiếc “giường lớn” mềm mại bỗng nhiên lại bị nâng lên, bé con còn đang chưa tỉnh táo lại đương nhiên là thấy cáu giận, tay nhỏ vung vẩy lên tìm đến cái bụng của Nhím Vạn Kim theo bản năng, muốn nằm lên cái bụng mềm mại này lần nữa
Nhưng bởi vì tay chân của cậu quá ngắn, mò mẫm lâu như vậy, mà vẫn không thể nào chạm tới cái bụng của Nhím Vạn Kim, vì vậy bé con đang trong giấc mộng đẹp đành phải ngẩng đầu lên, thở phì phò tức giận như con cá nóc.     
Nhím Vạn Kim: “...” 
Ông ấy do dự một chút, sau đó ngồi xuống tảng đá lớn bên bờ, rồi đặt bé con lên bụng mình lần nữa. 
Ngay khoảnh khắc Tô Diệp chạm vào cái bụng mềm mại kia, cậu lập tức cọ cọ mặt mình lên đó mấy cái, sau đó gương mặt mũm mĩm ấy cuối cùng cũng nguôi giận. 
Thấy hành động ngây thơ đáng yêu như vậy, Nhím Vạn Kim chỉ cảm thấy móng vuốt của mình như có kiến đang bò, ngứa ngáy không chịu được—— Nếu không phải vì móng của ông ấy có thể cào rách làn da yếu ớt của bé con, chắc hẳn bây giờ bé con đã tỉnh ngủ vì bị ông ấy vừa xoa vừa nựng mặt cũng nên. 
Bởi vì Tiểu Thụ Diệp nằm ở trên bụng mình, Nhím Vạn Kim không dám có hành động gì quá mạnh, chỉ có thể lẳng lặng hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra. 
Ông ấy nhớ rõ lúc triệu chứng ô nhiễm của ông ấy vừa xuất hiện, lúc ấy tình hình vô cùng nghiêm trọng, nguy hiểm hơn những lần trước rất nhiều. 
Lúc trước khi bệnh ô nhiễm tái phát, ông ấy phải mất rất nhiều ngày mới có thể khôi phục được thần trí, nhưng lần này bệnh ô nhiễm rõ ràng nghiêm trọng hơn, nhưng không bao lâu sau ông ấy đã tỉnh táo lại, hơn nữa cũng không có cảm giác đau đớn nào trên người… 
Rõ ràng lúc phát tác bệnh ô nhiễm sẽ phải chịu cảm giác đau đớn như rút gân lột da, đau đến mức một người đàn ông da dày thịt béo phải lăn lộn trên đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thậm chí sẽ có lúc không chịu nổi đau đớn mà lựa chọn cái chết. 
Nhưng hôm nay, ông ấy lại cảm thấy vô cùng thoải mái, ngoài mấy cái gai nhọn trên người bị nước suối làm ướt ra thì không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào. 
Giống như bệnh ô nhiễm của ông ấy không cần chữa mà tự khỏi vậy. 
Lúc nghĩ đến đây, Nhím Vạn Kim lại không nhịn được mà giễu cợt trong lòng. 
Bệnh ô nhiễm này là ma quỷ quấy nhiễu tất cả vật ô nhiễm trong cả khu ô nhiễm này suốt mấy chục năm rồi, sao thứ ma quỷ này có thể dễ dàng bỏ qua cho thứ xui xẻo là mình chứ? 
Có lẽ… Chỉ là hồi quang phản chiếu thôi
Nhím Vạn Kim không có bất kỳ hy vọng nào. 
Ngay khi Nhím Vạn Kim đang suy sụp, ông ấy cảm giác bé con trên bụng mình động đậy, ông ấy vô thức nhìn xuống bụng, lại bắt gặp đôi mắt ngập nước của bé con. 
Sao đang ngủ ngon lành mà giờ lại khóc
Gặp ác mộng sao? 
Nhím Vạn Kim bỗng căng thẳng, ông ấy không có kinh nghiệm dỗ bé con, nên cũng không biết phải làm sao để dỗ bé con vừa gặp ác mộng. 
Lúc Nhím Vạn Kim đang căng thẳng, gai nhọn trên người lập tức dựng lên, hai giọt nước mắt tròn vo trong suốt của bé con lăn xuống, hai tay bé nhỏ của Tô Diệp ôm lấy bụng của Nhím Vạn Kim, gương mặt mềm mại của bé con cũng áp đến: “Chú, chú ơi, chú không sao thì tốt quá…” 
Xem ra hạt giống mà cậu cho chú ăn có hiệu quả, nhưng không biết hạt giống kia ở trong bụng chú có nảy mầm không… 
Lúc trước, đã từng có một thời gian Tô Diệp ăn dưa hấu không thích nhả hạt, ba Tô lập tức nói với cậu, hạt dưa hấu là hạt giống, nếu như không nhả hạt, hạt dưa hấu sẽ nảy mầm ở trong bụng của cậu, cuối cùng sẽ trở thành cây dưa hấu to, phá banh cái bụng nhỏ của cậu ra, Tô Diệp bị ba dọa đến mức rất lâu sau đó cậu không dám ăn dưa hấu nữa, sợ mình nhả sót hạt dưa hấu. 
Nghĩ như vậy, Tiểu Thụ Diệp bị dọa sợ không ngừng khóc lóc tỉ tê, ngay sau đó cậu rầu rĩ nhìn cái bụng màu hồng mềm mại của Nhím Vạn Kim: “Chú, chú ơi, bụng của chú có thể chứa được mấy quả dưa hấu thế?” 
Nhím Vạn Kim: ? 
Nhím Vạn Kim không biết tại sao bỗng nhiên chủ đề từ việc “ông ấy không sao thì tốt quá” trở thành “ông ấy có thể ăn mấy quả dưa hấu” rồi, nhưng đây là bé con mà, suy nghĩ lung tung một chút cũng là chuyện bình thường thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Chắc bốn năm quả cũng không thành vấn đề.” 
Lúc này Tô Diệp mới thở phào nhẹ nhõm, trái tim nhỏ bé cứ lơ lửng trên cổ họng vì lo lắng của cậu, cuối cùng cũng có thể quay trở về vị trí của nó. 
Nguy hiểm thật, may mà chú Kim ăn được nhiều, nếu không sẽ không chịu nổi mà chết mất. 
Thấy hành động kỳ lạ của bé con, Nhím Vạn Kim suy đoán một hồi lại hỏi: “Tiểu Thụ Diệp, có phải nhóc đói bụng không?” 
Tô Diệp nghe vậy, cúi đầu sờ cái bụng lép xẹp của mình một chút, ngay sau đó gật đầu. 
“Đi thôi, về nhà làm canh nấm cho nhóc ăn.” Nhím Vạn Kim nói. 
Nghe nói có thể ăn canh nấm, không biết tại sao Tiểu Thụ Diệp lại đói đến mức gật đầu lia lịa, tay chân bé nhỏ leo xuống khỏi người Nhím Vạn Kim, cậu chạy đi như một làn khói đến bên dòng suối nhỏ rồi xốc giỏ trúc nhỏ lên, ngoan ngoãn đi theo phía sau Nhím Vạn Kim. 
Về đến nhà, Nhím Vạn Kim lấy một thùng sắt to đùng trong phòng bếp ra, ông ấy đổ đầy nước vào trong thùng, sau đó đổ nấm to trong gùi vào trong thùng sắt. 
Tô Diệp vô cùng mong chờ nhìn Nhím Vạn Kim trút hết nấm to trong gùi, bé con niềm nở đưa cái giỏ trúc nhỏ của mình qua, chớp chớp mắt chờ đợi Nhím Vạn Kim khen ngợi mình: “Chú ơi, con cũng hái được nhiều nấm xinh đẹp lắm.” 
“Xinh đẹp?” Gương mặt của Nhím Vạn Kim đơ ra. 
Hèn gì từ khi hái nấm ông ấy đã cảm thấy mình đã quên đi chuyện gì đó, thì ra là ông ấy quên mất mình phải nói với bé con không được hái nấm độc có màu sắc sặc sỡ! 
Thấy phía trên giỏ trúc là nấm bào ngư trắng nõn, Nhím Vạn Kim cảm thấy khá may mắn, ông ấy duỗi móng ra gạt nấm bào ngư sang một bên—— Sau đó lại thấy nấm độc đủ thứ màu sắc được sắp xếp gọn gàng ở phía dưới nấm bào ngư, mấy cây nấm kia vô cùng sặc sỡ xinh đẹp, giống như muốn cười nhạo ông ấy ngây thơ. 
Nhím Vạn Kim: “...” 
Đùa đấy à, ông ấy nhớ rõ ràng nơi mình đưa bé con đến có ít nấm độc lắm mà, sao bé con này lại có thể hái được nhiều nấm độc thế???  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.