Sau Khi Được Trăm Ngàn Vật Ô Nhiễm Đoàn Sủng

Chương 13: Nhóc con ăn ba bát





Nhím Vạn Kim đang định nói với Tiểu Thụ Diệp nấm độc không thể ăn được, nhưng ông ấy vừa cúi đầu xuống đã bắt gặp đôi mắt của cậu, trong đôi mắt xinh đẹp của bé con ẩn chứa ánh sáng mong đợi rực rỡ, như thể trong đôi mắt ấy có cả bầu trời sao lấp lánh, đúng là làm cho người khác rất khó để nói ra chữ “không” với cậu
Vậy là vật ô nhiễm hung tàn ăn người không chớp mắt trong truyền thuyết cẩn thận từng li từng tí duỗi móng vuốt ra, dùng móng vuốt bóng loáng mượt mà nhẹ nhàng xoa đầu Tô Diệp, giọng nói cũng dịu dàng hơn một chút: “Những cây nấm này đều rất đẹp.”
Tô Diệp không ngờ mình lại được chú Kim xoa đầu khen ngợi, cả người nhóc con cứng đờ trong giây lát, nhưng cảm giác được người lớn xoa đầu này thật sự làm cậu mê mẩn, thế là trước khi ông ấy vô thức rút móng vuốt về, cậu nhón chân lên, dụi cái đầu mềm mượt như nhung của mình vào giữa móng vuốt, khóe miệng vô thức nhếch lên
Giống như một con mèo đen nhỏ được chủ nhân âu yếm vuốt ve
Trong khoảnh khắc đó Nhím Vạn Kim như bị tia sét đánh trúng, sững sờ nhìn móng vuốt tê dại của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
… Bé con này đáng yêu quá đi mất
“Khụ…” Nhím Vạn Kim có hơi không quen việc đụng chạm thân mật với người khác như vậy, ông ấy nhanh chóng thu móng vuốt về, siết chặt, nhiệt độ cơ thể của bé con vẫn còn lưu lại trong móng vuốt của ông ấy
“Tiểu Thụ Diệp, mặc dù những cây nấm này rất đẹp, nhưng chúng không thể ăn được đâu, sau khi ăn xong nhóc sẽ gặp những người ở thế giới bên kia đấy…” Nhím Vạn Kim uyển chuyển biểu đạt với Tô Diệp rằng những cây nấm sặc sỡ mà cậu hái đều là nấm độc
“Trong số những người đó có ba mẹ không ạ?” Tô Diệp đột nhiên hỏi
Hai mắt bé con sáng lên nhìn chằm chằm vào những cây nấm độc đầy màu sắc kia, như thấy một thiên thần thánh khiết mọc ra đôi cánh trắng tinh
Dáng vẻ như hôm nay nhất định phải ăn bằng được cây nấm này vậy
Nhìn vẻ mặt bé con như thể nhìn thấy ánh rạng đông thế này, Nhím Vạn Kim hơi cứng họng, khó khăn nói: “Không có đâu..
Những cây nấm này đều là nấm độc, ăn vào sẽ bị bệnh đấy.”
Tô Diệp từng bị bệnh, nên cậu biết khi bị bệnh sẽ cảm thấy chóng mặt, cả người mệt mỏi và đau nhức, ngay cả món bánh cá mình thích ăn nhất cũng không thể nuốt trôi vì cảm thấy khó chịu, nhưng cậu vẫn bướng bỉnh ngẩng đầu nhỏ lên, rồi lặp lại vấn đề của mình một lần nữa: “Thật sự không có hả chú?”
Nếu có thể gặp lại ba mẹ, cho dù phải chịu đựng bệnh tật cả đời, cậu cũng sẵn lòng
Nhím Vạn Kim duỗi móng vuốt ra xoa đầu bé con: “Không có..
Ba mẹ nhóc ở trên trời nhìn thấy nhóc bị bệnh chắc chắn sẽ rất buồn.”
“Con biết rồi, con sẽ không ăn nấm độc nữa.” Tô Diệp ngoan ngoãn đồng ý, nhưng ánh sáng trong mắt cậu dần dần tối đi, cả người bé con chán nản co rúm thành một quả bóng nhỏ trong góc tường
Nhìn bé con chán nản như vậy, trong lòng Nhím Vạn Kim cũng không dễ chịu, nên ông ấy muốn làm gì đó để chuyển hướng sự chú ý của bé con: “Đúng rồi, Tiểu Thụ Diệp, sao nhóc lại nằm trên người chú vậy, sau khi chú hôn mê đã xảy ra chuyện gì thế?”
Vốn dĩ ông ấy cũng tò mò vấn đề này, chẳng qua bây giờ mới có cơ hội đưa chủ đề này lên mà thôi
Bé con rất dễ bị chuyển hướng sự chú ý, nghe thấy câu hỏi của Nhím Vạn Kim, quả nhiên Tô Diệp ôm đầu nhỏ của mình bắt đầu nhớ lại chuyện đã xảy ra hôm nay: “Chú biến thành con thú to lớn, còn bảo con đi..
Nhưng con không muốn đi, con sợ chú chết, con biết chích thuốc có thể trị bệnh, trước đây khi con bị bệnh ba mẹ đều sẽ đưa con đi chích, khi nhìn thấy trong móng vuốt của chú có kim tiêm thì con muốn chích thuốc cho chú, nhưng sức của con yếu quá… Không lấy được kim tiêm.”
Nghe bé con nói như vậy, trong đầu Nhím Vạn Kim đã hình dung ra hình ảnh bé con giãy giụa tiến về phía trước trong dòng nước suối chảy xiết, trái tim ông ấy chợt đau nhói, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc: “Không phải chú đã bảo nhóc đi rồi sao
Nhóc có biết không, nếu chú thực sự phát bệnh, một bé con như nhóc còn chẳng đủ cho chú ăn một miếng nữa ấy chứ.” 
Nhím Vạn Kim cố gắng mô tả chuyện đó một cách nghiêm trọng nhất có thể, để bé con mới có tí tuổi mà dám đòi làm anh hùng cứu người phải sinh ra sự sợ hãi với những chuyện nguy hiểm, từ đó ngoan ngoãn tránh xa ra
Nhưng Tô Diệp lại không phải bé con vừa bị dọa đã sợ, cậu nghiêm túc gật đầu: “Con biết mà, trước đây mẹ đã mua cho con một cuốn sách tranh về vật ô nhiễm, trong đó nói——”
“Biết nguy hiểm mà nhóc còn dám lao vào——” Huyết áp của Nhím Vạn Kim đột nhiên tăng cao
“Nhưng nhìn chú rất khó chịu, con không muốn để chú phải chịu đau đớn.” Giọng nói của Tô Diệp tuy nhẹ nhàng nhưng lời nói lại rất kiên định
Nhím Vạn Kim nhất thời nghẹn lời
Trong đầu hiện lên một hình ảnh mơ hồ, đó là cảnh tượng bé con đang khó khăn giơ bàn tay nhỏ đẫm máu về phía mình, rõ ràng là một bé con nhát gan lần đầu tiên gặp ông ấy đã sợ đến tè ra quần, giờ lại vì giúp ông ấy mà dám tiến về phía dòng nước chảy xiết khi ông ấy đang bị bệnh ô nhiễm ảnh hưởng
Nghĩ đến đây, Nhím Vạn Kim vội vàng cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn của bé con, quả nhiên nhìn thấy lòng bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn lại có thêm nhiều vết thương
Trước đó, bé con luôn nắm chặt bàn tay nhỏ này, đây cũng là lý do tại sao ông ấy không phát hiện ra những vết thương mới của bé con ngay được
Nhóc con này..
Đúng là rất quan tâm đến ông ấy, lời trách móc như nghẹn lại trong cổ họng Nhím Vạn Kim, dù làm thế nào ông ấy cũng không nói ra được
Một lát sau
“Tay nhóc không đau à?” Giọng điệu Nhím Vạn Kim nghe như rất bình tĩnh nhưng trong lòng có chút tức giận vì oắt con này bị thương mà giấu giếm
“Đau ạ…” Tô Diệp cúi cái đầu nhỏ của mình xuống, thành thật trả lời
“Vậy lần sau còn dám nữa hay không?”
Tô Diệp ngẩng đầu nhìn chú ô nhiễm hung dữ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con sai rồi, nhưng con vẫn dám.”
Cậu không thể cứ đứng nhìn chú ô nhiễm đau khổ quằn quại, mà mình thì không làm gì được
Nhím Vạn Kim: “...”
Quả nhiên, bé con ngoan ngoãn đều là giả vờ thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huyết áp của Nhím Vạn Kim càng tăng cao hơn, ông ấy tức giận đến nỗi đứng không vững: “Nhóc, mau cút đi bôi thuốc cho chú.”
Nếu còn tiếp tục nói nữa thì ông ấy thật sự sợ mình sẽ không nhịn được mà đánh đứa nhỏ này mất
Tô Diệp thấy chú thật sự tức giận rồi, đôi chân ngắn nhỏ nhắn vội vàng chạy vèo ra khỏi phòng bếp
Dù sao cậu cũng là một nhóc con lớn lên trong sự cưng chiều của gia đình, dù bị chú thím hành hạ mấy tháng, nhưng bản tính của Tô Diệp vẫn còn chút bướng bỉnh của đứa trẻ được nuông chiều từ bé, lúc này cậu cảm thấy quan hệ của mình và chú ô nhiễm đã gần gũi hơn, nên sự bướng bỉnh cũng lộ rõ không chút giấu giếm
Nhìn bóng lưng nhóc con rời đi, Nhím Vạn Kim thở dài
Bé con mình nhặt về mà, đành phải nuông chiều thôi, còn có thể đánh đòn được hay sao
Tô Diệp bôi thuốc xong thì nhanh chóng chạy về phòng bếp, cẩn thận nép vào góc tường nhìn Nhím Vạn Kim bằng ánh mắt vô cùng đáng thương, hiển nhiên là sợ ông ấy còn chưa nguôi giận
Nhím Vạn Kim vừa bực mình vừa buồn cười, lại thấy đau lòng cho bé con, đành phải nói: “Được rồi, chú không mắng nhóc nữa
Nhóc kể tiếp chuyện sau đó đi.”
Thấy Nhím Vạn Kim không truy cứu chuyện trước đó nữa, Tô Diệp lập tức ưỡn ngực nhỏ, ngay cả cọng tóc ngố trên đỉnh đầu cũng mà kiêu ngạo dựng đứng lên: “Sau đó, con cho chú ăn một hạt giống, rồi chú không sao nữa..
Chú đừng lo sẽ nổ bụng, trong bụng chú có thể chứa được mấy quả dưa hấu to cơ mà!”
Bàn tay nhỏ nhắn của bé con vẽ vời giữa không trung, miêu tả hình dáng một quả dưa hấu lớn, nói một số từ rất trừu tượng đối với Nhím Vạn Kim
Hạt giống gì
Dưa hấu nào
Đã tung hoành trong khu ô nhiễm vài năm, lần đầu tiên Nhím Vạn Kim cảm thấy trí thông minh của mình dường như không đủ dùng, ông ấy do dự một lúc, rồi mới hỏi: “Tại sao trong bụng chú lại phải chứa dưa hấu?”
Tô Diệp thản nhiên đáp: “Đương nhiên là vì chú ăn hạt giống rồi, ba con nói hạt giống sẽ nảy mầm trong bụng, sau đó lớn thành quả dưa hấu, cho nên khi ăn dưa hấu nhất định phải nhổ hạt ra.”
Nhím Vạn Kim: “...”
Nhím Vạn Kim cố gắng phân tích thông tin có ích trong lời nói của bé con: “Vậy tức là, nhóc đã cho chú ăn một hạt giống à
Nhưng tại sao nhóc lại cho chú ăn một hạt giống chứ và hạt giống đó ở đâu ra?”
Nếu đổi lại là người lớn bình thường, chắc chắn ông ấy sẽ cảm thấy Tô Diệp đang bịa đặt lung tung, nhưng Nhím Vạn Kim lại sẵn lòng phân tích cẩn thận
“Thì..
con thấy chú biến thành hình dáng to lớn, trên người chú có rất nhiều thứ màu đỏ, những thứ màu đỏ đó đang ăn một thứ màu trắng khác, màu trắng đó sắp bị ăn hết, vừa hay con có một hạt giống, lúc con lấy ra thì những thứ màu đỏ bị dọa chạy mất, vậy nên con cho chú ăn hạt giống đó luôn.” Tô Diệp dừng lại một lát, cậu nhíu mày, trông không khác gì ông cụ non: “Con cũng không biết hạt giống đó ở đâu ra, lúc con mở mắt thì nó đã nằm trong tay con rồi.”
Nhím Vạn Kim im lặng ngẫm nghĩ, lời nói của bé con, ông ấy nửa tin nửa ngờ
Theo mô tả của bé con, những thứ “màu đỏ” nghe rất giống cảm xúc không có lý trí, trong khi màu trắng lại là lý trí của ông ấy, thứ không có lý trí nuốt chửng lý trí, nên ông ấy phát tác bệnh ô nhiễm và rơi vào trạng thái nóng nảy
Nhưng hạt giống đó là gì nữa
Tại sao nó lại xuất hiện một cách đáng ngờ như vậy
Đương nhiên, cũng có khả năng rất lớn là những chuyện này chỉ là ảo giác mà Tô Diệp gặp phải khi cậu đang trong tình trạng lo lắng, trình độ nhận thức và sự phát triển trí tuệ của bé con chỉ mới ba, bốn tuổi vẫn chưa hoàn thiện, rất có thể sẽ lẫn lộn giữa hiện thực và tưởng tượng, đây cũng là một tình huống phổ biến
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng Nhím Vạn Kim vẫn nói: “Chú hiểu rồi, cảm ơn Tiểu Thụ Diệp đã cố gắng giúp chú nhé.”
“Không, không cần khách sáo đâu ạ.” Tô Diệp cúi đầu xuống nhìn mũi giày của mình, vành tai trắng nõn hơi ửng đỏ

Món súp nấm tỏa khói trắng nghi ngút, mùi thơm hấp dẫn đua nhau tỏa ra ngay khi Nhím Vạn Kim mở nắp thùng sắt, rồi bay vào mũi Tô Diệp
Tô Diệp vốn đang đói bụng thì đột nhiên hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm thùng sắt không chớp mắt, nuốt nước miếng
Nhìn thấy Tô Diệp như con mèo thèm ăn, Nhím Vạn Kim bật cười, vội lấy trong tủ bát ra một cái bát nhỏ màu đỏ có tay cầm, cái bát nhỏ này với thân hình hiện tại của ông ấy thì không dùng được nữa, sở dĩ ông ấy mang nó đến nhà gỗ cũng vì đó là món quà mẹ nuôi mua cho ông ấy trước đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ trời xui đất khiến, vừa hay lại dùng được
Múc một muôi súp nấm màu trắng sữa vào bát nhỏ, Nhím Vạn Kim đặt bát nhỏ đó trước mặt Tô Diệp
“Nhóc ăn đi.”
“Cám ơn chú.” Tô Diệp cầm muỗng nhỏ lên, múc đầy một thìa súp nấm rồi đưa lên miệng khẽ thổi mấy cái, sau đó giơ cao muỗng nhỏ, cố gắng đưa về phía Nhím Vạn Kim. 
“Chú ăn trước đi.” Mẹ từng nói, ai nấu cơm thì nên ăn miếng đầu tiên, trước đây khi mẹ nấu món bánh cá mà cậu thích, cậu cũng đút miếng đầu tiên cho mẹ ăn. 
Nhím Vạn Kim nhìn muỗng súp nấm còn không đủ cho mình nhét kẽ răng, rồi lại nhìn Tô Diệp giơ muỗng lên đến mức nhức mỏi cánh tay, do dự một lát, ông ấy vẫn cúi xuống ăn thìa súp kia
Món súp nấm được bé con thổi nguội nên nhiệt độ vừa phải, có mùi thơm đặc trưng của nấm, từ cổ họng trượt xuống thực quản, mang đến một cảm giác thỏa mãn khó tả
Trong khi Nhím Vạn Kim đang nhấm nháp hương vị, Tô Diệp không thể chờ đợi được nữa, cậu húp từng ngụm súp nấm
Cậu thực sự đói muốn chết luôn rồi, chẳng bao lâu sau cậu đã ăn sạch một bát súp nấm, sau đó lại nhìn chằm chằm vào thùng sắt

Ăn xong ba bát súp nấm, Tô Diệp hài lòng sờ cái bụng nhỏ căng phồng của mình, chậm rãi “ợ” một tiếng
Nhím Vạn Kim ở bên cạnh phụ trách thêm cơm cho bé con kinh ngạc đến nỗi trợn mắt há mồm
Rõ ràng mấy ngày trước Tiểu Thụ Diệp vẫn ăn lượng cơm bình thường của bé con, sao mới ra ngoài có một chuyến, bỗng nhiên từ một nhóc con biến thành một thùng cơm vậy? 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.