Trong sảnh chờ sân bay quân dụng, khu vực ô nhiễm ở Thủ đô Vật ô nhiễm Nguyên soái Cố Thốc có cơ bắp săn chắc, được bao phủ bởi một lớp lông tơ dài màu trắng, có móng vuốt sắc nhọn và miệng giống như một con sói, đôi mắt màu xanh lam, giữa hai lông mày có một chùm lông tơ màu đỏ giống như ngọn lửa, lúc này đang ngồi đối diện với một sĩ quan khác được phái đi tìm bé con, vẻ mặt con chó ngồi trên mặt bàn đầy đau khổ, móng vuốt thật lớn đang chống dưới cằm Ngồi buồn rầu một hồi lâu, anh ta quay đầu nhìn về sĩ quan phụ tá phía sau: "Tiểu Lý, cậu cảm thấy chúng ta nên đi khu D hay khu F Khu nào dễ tìm thấy bé con hơn Sĩ quan phụ tá Lý đứng sau Cố Thốc: "…"
Nếu là người khác hỏi vấn đề này, cậu ấy nhất định sẽ nói cho người đó biết, cho dù anh ta có chọn khu nào đi chăng nữa thì xác suất tìm thấy bé con cũng là 50% như nhau, nhưng vì người hỏi là Cố Thốc nên câu trả lời sẽ là 0% Như mọi người đều biết, Nguyên soái Cố không phải là thủ lĩnh, anh ta luôn gặp chuyện xui xẻo đến mức không thể tưởng tượng được, đến bây giờ chưa gặp chuyện ngoài ý muốn gì cũng vì người mà vật ô nhiễm chó anh ta mang theo chính là cậu ấy đây có năng lực xuất sắc Kể từ khi sĩ quan phụ tá Lý được Nguyên soái Cố lựa chọn làm phụ tá, cậu ấy biết đời này mình sẽ không bao giờ gặp may mắn nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bé con Bé con là cái gì cơ chứ Chờ một lúc nữa khi máy bay cất cánh mà không bị rơi xuống là cậu ấy đã cảm ơn trời đất lắm rồi Nhưng sĩ quan phụ tá Lý nào dám nói điều này với cấp trên trực tiếp của mình, đành miễn cưỡng nở nụ cười tiêu chuẩn khoe tám chiếc răng ra: “Dù chọn khu nào thì cũng như nhau thôi.”
Không thể nào giống nhau được đâu thân ái Cố Thốc không hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời của sĩ quan phụ tá Lý, vẫn chống cằm bối rối, cuối cùng vẫn là vị sĩ quan ngồi đối diện với Cố Thốc không chịu nổi nữa, thuận tay rút lấy một tấm bản đồ trong hai tấm bản đồ đang để trên bàn, nhanh chân rời khỏi phòng chờ ở sân bay Không có cơ hội để lựa chọn, Cố Thốc không còn cách nào khác đành phải cụp hai tai xuống rồi bước lên máy bay đến khu D dưới sự thúc giục của sĩ quan phụ tá Lý Tại căn nhà gỗ ở tận sâu trong rừng rậm Trong phòng bếp, Tô Diệp dựa vào tường xoa xoa bụng nhỏ tròn trịa của mình, nhìn Nhím Vạn Kim uống sạch sẽ canh nấm trong thùng sắt, vội vàng giơ đôi tay nhỏ bé lên: "Chú, để con rửa cho Cậu nói xong thì chống đôi tay nhỏ bé lên đất định đứng dậy, nhưng vì ăn no quá, nên hành động bình thường đơn giản này trông có vẻ hơi buồn cười, lại không cẩn thận trượt chân ngã đập mông xuống đất Tô Diệp: "…"
Bé con không chịu khuất phục, thấy cậu còn đang muốn đứng dậy tiếp thì Nhím Vạn Kim vội vàng ngăn lại, nói: "Được rồi, nhóc còn chưa lớn bằng cái thùng sắt nữa mà rửa cái gì, nhóc cứ ngồi nghỉ ngơi đi Cũng không phải Nhím Vạn Kim nói quá, mà thật sự là cho dù Tô Diệp có đứng thẳng lên cũng không cao bằng cái thùng sắt nữa, nếu muốn rửa cái thùng này thì có khi cậu phải ngồi luôn vào trong thùng sắt Nếu thế thì rốt cuộc là cậu rửa cái thùng hay là tắm trong đó luôn Hơn nữa, trên tay bé con còn có rất nhiều vết thương.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ngâm tay trong nước quá lâu cũng không tốt Tô Diệp nhìn chiếc thùng sắt có lớn hơn mình một chút, ngại ngùng bỏ hai tay đang giơ lên xuống, biết khó mà lui Thân hình của Nhím Vạn Kim tuy to lớn nhưng làm việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc phòng bếp đã được ông ấy dọn dẹp sạch sẽ, nhưng chỉ mỗi dọn dẹp thế này thôi mà nước trong thùng đã cạn Nghĩ tới việc nếu mình đi lấy nước, Tiểu Thụ Diệp nhất định sẽ đi theo, Nhím Vạn Kim dứt khoát nói thẳng: "Tiểu Thụ Diệp, chúng ta ngủ trưa một lúc, buổi chiều hãy đi lấy nước Quả nhiên Tô Diệp giơ hai bàn tay nhỏ bé lên giống như những gì ông ấy dự đoán, tràn đầy sự nhiệt tình: “Con giúp chú lấy nước!”
Đôi tay nhỏ bé đang giơ lên của bé con vẫn còn vô số vết thương nhỏ, mặc dù đã được phủ một lớp thuốc mỡ màu trắng đục, nhưng trông vẫn rất thảm thương Nhím Vạn Kim thật sự không muốn đứa nhỏ cầm thùng đi loanh quanh bằng đôi tay đang bị thương này, nên nói: "Nhóc đứng nói chuyện với chú cho đỡ buồn chán là được rồi, không cần nhóc phải đi lấy nước đâu Bé con nghe vậy thì nhụt chí uể oải ngã xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ thất vọng “Không phải là không cần nhóc nữa, chỉ là tay nhóc bị thương chưa khỏi, không thích hợp để xách vật nặng.” Nhím Vạn Kim không biết nói lời an ủi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt chán nản của bé con thì chịu không được, vội lên tiếng giải thích Ông ấy biết Tiêu Thụ Diệp có biểu hiện ngoan ngoãn như vậy là vì sợ bị ông ấy vứt bỏ nhóc Quả nhiên, sau khi nghe thấy Nhím Vạn Kim giải thích, đôi mắt mờ mịt của bé con lại sáng lên, lóe lên từng tia sáng nhỏ: “Thật, thật sao ạ?”
"Tất nhiên rồi Nhím Vạn Kim vừa nói vừa túm cổ áo bé con lên, đưa cậu vào phòng ngủ Nằm trên chiếc giường bông mềm mại, Tô Diệp chớp chớp đôi mắt nhìn lên trần nhà nhưng không có vẻ gì là buồn ngủ Không biết có phải vì đã ‘sống xa hoa quá đến khi muốn tiết kiệm lại khó khăn’ hay không, nhưng sau khi đã nằm trên cái bụng mềm mại của chú Kim rồi, cậu thật sự cảm thấy nằm trên giường bông không còn thoải mái nữa Nhưng chú Kim chắc chắn sẽ không cho phép mình ngủ sấp trên bụng của ông ấy Tô Diệp im lặng thở dài, trên khuôn mặt lộ ra vẻ thất vọng nặng nề, nhưng lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn xuyên qua rào cản giữa cậu và Nhím Vạn Kim, tầm mắt dần di chuyển đến cái bụng màu hồng nhạt mềm mại của Nhím Vạn Kim Hu hu.. Cậu thật sự rất muốn được nằm ngủ trên đó Khi nằm lên bụng của Nhím Vạn Kim giống như chơi trò bơm bong bóng trong khu vui chơi, mềm mại nhưng vẫn có khả năng nâng đỡ nên rất được bé con yêu thích Nhìn rồi lại thôi mất mấy lần, ánh mắt của Tô Diệp càng lúc càng nóng rực, khát vọng gần như sắp biến thành một vũ khí, mà vốn các giác quan của vật ô nhiễm nhạy cảm hơn người thường rất nhiều nên rất dễ để nhận ra cậu đang nhìn mình Ban đầu Nhím Vạn Kim còn nghĩ rằng đó chỉ là một sự trùng hợp, nhưng sau khi bị bé con nhìn chằm chằm hơn mười phút, cuối cùng ông ấy cũng không nhịn nổi nữa, ông ấy hỏi cậu: "Nhóc sao vậy Ăn nhiều quá nên thấy khó chịu sao Tô Diệp không ngờ sự rình mò của mình sẽ bị phát hiện, đôi tai nhỏ của cậu đỏ bừng lên, cậu lập tức lắc đầu: "Không khó chịu ạ Cậu chỉ đơn giản là nhớ nhung cái bụng của chú Kim mà thôi “Vậy tại sao nhóc không ngủ?” Nhím Vạn Kim tò mò hỏi Rõ ràng vào mấy lần trước, khi đến thời gian đi ngủ thì bé con này rất hăng hái mà ta Hơn nữa… Không biết có phải ông ấy bị ảo giác hay không, ông ấy luôn có cảm giác tầm mắt của Tiểu Thụ Diệp luôn nhìn vào bụng ông ấy Ông ấy không hiểu bụng mình có gì hay mà cậu lại có thể nhìn chằm chằm vào nó lâu như vậy Đợi đã… Nếu ông ấy nhớ không lầm thì hình như bụng của ông ấy có cái gì đó thu hút bé con Nhím Vạn Kim nhanh chóng nhớ lại chuyện xảy ra bên bờ suối, khi đó lúc ông ấy nhấc bé con ra khỏi bụng mình hình như bé con có vẻ không vui cho lắm "Nhóc, ờm, nhóc muốn ngủ trên bụng chú sao Nhím Vạn Kim không hỏi cậu với giọng điệu không chắc chắn lắm Trong nháy mắt ý đồ nho nhỏ bị phát hiện, toàn thân bé con Tô Diệp dường như phát ra ánh sáng, giống từng đóa hoa hồng nhỏ sáng chói tỏa ra bên người ông ấy, gật đầu thật mạnh Muốn chứ, cậu rất muốn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhìn thấy vẻ mặt vô cùng mong đợi của Tiểu Thụ Diệp, Nhím Vạn Kim cảm thấy trong lòng có hơi khó xử Không phải là ông ấy không muốn cho bé con nằm lên bụng mình, chỉ là khắp người ông ấy có gai… Lỡ như vô tình đâm vào bé con thì phải làm sao Da của Tiểu Thụ Diệp trắng nõn và mềm mịn, nên nếu bị đâm vào sẽ rất nguy hiểm Những chuyện có liên quan đến bé con, Nhím Vạn Kim lúc nào cũng suy tính cẩn thận Nhưng mà thật ra, kích thước bụng của ông ấy còn lớn hơn chiếc giường dài hai mét trong nhà của một con người bình thường Chỉ cần bé con không quơ tay múa chân ở trên bụng ông ấy, thì hoàn toàn không có khả năng đụng đến những gai nhím Nhìn thấy Nhím Vạn Kim cau mày, vẻ mặt sáng bừng của Tô Diệp dần dần xìu đi, giống như một bông hoa nhỏ bị thiếu nước, lắc lắc cái đầu: “Con không muốn ngủ trên bụng của chú đâu, có thể ngủ ở trên giường đã là tốt lắm rồi Cậu không nên được một tấc lại muốn tiến lên một thước như vậy, chú Kim đã cho mình ngủ trên giường là tốt lắm rồi, làm sao mình lại gây rắc rối cho chú ấy được chứ Nhưng giọng nói của cậu vẫn không thể kiểm soát được mà dần nhỏ xuống, dù sao cũng chỉ là bé con, không thể che giấu cảm xúc của mình một cách hoàn hảo được Nhím Vạn Kim phát hiện ra càng ngày ông ấy càng không thể chịu được vẻ mặt buồn như đưa đám của Tiểu Thụ Diệp, mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt này, ông đều hận mình không thể vượt qua khó khăn, trở ngại để giúp cậu đạt được điều mà cậu muốn Nhưng bây giờ hoàn toàn không phải là khu vực khó khăn và nguy hiểm gì, Tiểu Thụ Diệp có làm gì sai đâu, cậu chỉ muốn nằm sấp trên cái bụng của ông ấy mà thôi Nghĩ như vậy, trong đầu Nhím Vạn Kim nảy ra một ý hay, vội vàng nói: “Nhóc đợi chú một lát Sau đó, ông ấy lập tức đứng dậy lấy ra một chiếc chăn bông mềm mại từ tủ bên cạnh giường, sau đó ông ấy cầm chăn đi đến trước gương, nhét chiếc chăn bông mềm mại vào mép ngoài vòng tròn gai ở quanh bụng Ông ấy biến thành một con nhím quấn trong chăn bông, trông có vẻ hơi buồn cười, nhưng bằng cách này, bé con sẽ không va vào gai khi ngủ trên bụng của ông ấy Ban đầu Tô Diệp không hiểu tại sao chú Kim lại làm như vậy, cho đến khi Nhím Vạn Kim ngồi xuống giường, xuyên qua lớp chăn bông nhẹ nhàng bế cậu đặt lên cái bụng hồng nhạt của ông ấy Đôi mắt tròn xoe của Tiểu Thụ Diệp đột nhiên mở to, cậu kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thân hình khổng lồ của vật ô nhiễm phía dưới mình, được bao bọc bởi một chiếc chăn bông vây quanh những đám gai nhím Vậy là vừa rồi chú không đồng ý ngay vì sợ gai trên người chú sẽ đâm vào mình sao Khuôn mặt của bé con dần dần đỏ lên, cậu ngồi lên bụng của Nhím Vạn Kim, đột nhiên bò về phía trước vài bước, ghé vào tai Nhím Vạn Kim, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn chú.”
"Không, không có gì phải cảm ơn cả, mau ngủ đi Nhím Vạn Kim cố gắng kiềm chế vẻ mặt của mình, nhưng khóe miệng vẫn không thể thoát sự khống chế của chủ nhân mà khẽ cong lên Đây là lần đầu tiên ông ấy tiếp xúc gần gũi, thân mật với bé con như vậy Tô Diệp ngoan ngoãn bò trở lại giữa cái bụng hồng nhạt, nhắm mắt lại, giữ nguyên tư thế vươn đôi tay nhỏ bé áp sát vào cái bụng mềm mại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ Nhím Vạn Tiến tưởng rằng ở tư thế này sẽ hơi khó ngủ, nhưng thực tế, sức nặng của bé con giống như một con búp bê nhỏ đặt trên bụng ông ấy, căn bản không ảnh hưởng gì đến ông ấy cả Vả lại… Khi ở bên cạnh bé con mềm mại, có thể cảm nhận được hơi thở phập phồng vững vàng truyền đến, cảm nhận được trải nghiệm kỳ diệu này, trái tim của Nhím Vạn Kim đập rất nhanh bởi vì nhiễm phải triệu chứng ô nhiễm bây giờ lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Cả thế giới dường như chậm lại cùng với hơi thở nhỏ bé phả vào lồng ngực, ông ấy cảm thấy bình yên hơn bao giờ hết Trong sự yên tĩnh như vậy, Nhím Vạn Kim từ từ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ Sau khi ngủ được hai tiếng, một vật ô nhiễm và một bé con lần lượt thức dậy, lập tức chuẩn bị ra ngoài lấy nước Bởi vì Nhím Vạn Kim rõ ràng cấm cậu không được đi lấy nước, lần này Tô Diệp cũng không được cầm thùng nhỏ, chỉ có thể đứng ngoài quan sát Lúc đầu Tô Diệp có vẻ như không thích ứng được, nhưng sự khó chịu này nhanh chóng bị sự tò mò lấn át Cậu rất tò mò về việc sao chú Kim có thể lấy đầy nước đổ vào cái thùng nước đó từ con suối xa xôi như vậy, phải chạy đi chạy lại bao nhiêu lần mới lấy đủ được nhỉ Trong lúc Tô Diệp nghĩ như vậy, Nhím Vạn Kim đi vào phòng bếp, ngồi xổm xuống bên cạnh thùng nước, hai móng vuốt cùng lúc dùng sức, dễ dàng nhấc thùng nước trống rỗng lên, vẫn còn dư sức đưa mắt nhìn Tô Diệp ý bảo cậu mau rời khỏi phòng bếp: “Đi thôi, đi lấy nước.”
Tô Diệp nhìn thùng nước trông lớn hơn cậu tới mấy chục lần, toàn bộ sự khiếp sợ đã viết hết lên mặt cậu Chú Kim lợi hại quá đi mất Bé con bắt đầu suy nghĩ: Lớn lên cậu sẽ trở thành một người cao lớn Giống như chú Kim, có thể dễ dàng nhấc được một thùng nước lớn!