Sau Khi Được Trăm Ngàn Vật Ô Nhiễm Đoàn Sủng

Chương 15: Bé con hôi hám





Nhím Vạn Kim thấy hai mắt Tô Diệp đang nhìn mình bỗng sáng rực thì tuy không biết đầu thằng nhóc này đang suy nghĩ gì nhưng vẫn thấy rất thỏa mãn
Sự sùng bái của những đứa trẻ luôn được bộc lộ hết ra ngoài và rất chân thành, dễ dàng khiến vật ô nhiễm có những cảm giác mà trước giờ chưa từng có được
Đây không phải là lần đầu tiên Nhím Vạn Kim nhận được ánh mắt tôn sùng như thế, nhưng chắc chắn là lần đầu tiên nhận được sự sùng bái trong sáng nhất, không nhuốm chút tạp chất nào như thế
Nhím Vạn Kim chợt duỗi thẳng lưng, đưa chiếc thùng trong móng vuốt mình lên cao hơn nữa
Quả nhiên hành động này của ông ấy đã khiến sự sùng bái trong đôi mắt của Tô Diệp bùng cháy mãnh liệt hơn, ở phía sau góc khuất bị chiếc thùng che mất, khóe miệng Nhím Vạn Kim đang âm thầm nhếch lên. 
Nhím Vạn Kim khiêng chiếc thùng bước đến cạnh cửa gỗ, đặt nó xuống đất, sau đó dùng móng vuốt móc Tô Diệp lên bỏ vào trong thùng: “Được rồi, nhóc ngồi bên trong đợi một lát đi.”
Sau khi thấy được sức mạnh của chú Kim thì Tô Diệp đã ngoan ngoãn gật đầu
Hai người họ vừa bước ra khỏi căn nhỏ gỗ đó thì Tô Diệp đã nhạy cảm phát hiện ra được sự thay đổi của nhiệt độ, thời tiết vào đầu mùa hè thay đổi liên tục, rõ ràng vào sáng sớm thời tiết vẫn còn rất mát mẻ và thoải mái, nhưng đến sau khi mặt trời ló dạng thì không khí đã dần nóng lên
Mặt trời nằm tít trên bầu trời cao kia, tỏa ra những tia sáng nóng hừng hực, mặc dù những tán cây cao lớn trong rừng đã tạo ra khá nhiều bóng râm mát mẻ nhưng nhiệt độ vẫn tăng lên liên tục
Sau khi hai người họ đi bộ dưới hàng bóng cây được mười mấy phút thì trán của cậu nhóc Tô Diệp đang ngồi trong chiếc thùng đã đổ đầy mồ hôi, gò má cũng đỏ bừng cả lên, trông như hai trái táo đỏ nhỏ vậy
Tô Diệp vén áo lên lau mồ hôi trên trán, mặc dù đã nóng đến mức cả người đỏ bừng lên nhưng cậu vẫn không kêu ca gì, chỉ dùng hai bàn tay nhỏ nhắn quạt liên tục lên mặt, chỉ mong rằng làm như vậy sẽ có thể hạ nhiệt độ xuống
Nhưng dưới cái thời tiết oi bức như thế thì gió quạt ra đương nhiên cũng nóng rồi
Lại thêm vài phút trôi qua, Tô Diệp ngửi thấy một mùi hôi rất nồng nặc
Hai hàng lông mày mảnh và chiếc mũi nhỏ nhắn của cậu nhăn nhúm hết cả lại, cố tìm cho ra nguồn gốc của mùi hôi đó như một phản xạ, ngửi trái ngửi phải, chẳng bao lâu sau cậu phát hiện mùi hôi đó tỏa ra từ cơ thể của mình, cậu đổ nhiều mồ hôi dưới ánh mặt trời như thế, lúc này đã hoàn toàn biến thành một cậu nhóc hôi hám, lớp nhớp mồ hôi rồi
Tô Diệp biết đã đến lúc mình nên đi tắm rồi, lúc cậu ở nhà cho dù thời tiết không nóng thì mẹ cũng sẽ tắm cho cậu hai ba ngày một lần, đến lúc trời nóng thì sẽ là một ngày một lần, nhưng sau khi chú và thím đến thì không còn ai tắm cho cậu nữa
Một ngày, hai ngày… Tô Diệp đã biến thành một cậu nhóc hôi hám
Bởi vì cả người toát lên mùi hôi thối rất khó chịu nên đã bị anh họ cười nhạo là có mùi như một con chuột chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Diệp nghe anh họ mình nói thế thì mặt đỏ hết cả lên, tối đó cậu bước vào phòng tắm, học theo cách mà mẹ đã từng làm, mở chiếc vòi nước lên để tắm, nhưng do nước vẫn chưa được điều chỉnh gì nên nước lạnh từ vòi đã phun thẳng từ trên đầu cậu xuống, khiến cả người Tô Diệp ướt nhẹp, tóc dính hết cả vào mặt
Tô Diệp sững sờ đứng yên tại chỗ, mất một lúc lâu mới nhớ ra là mình phải tắt vòi nước đi, cởi quần áo ướt trên người ra. 
Sau đó Tô Diệp tìm kiếm cách mở nước nóng, hoàn thành lần tự tắm đầu tiên của mình
Buổi tối hôm đó do tắm nước lạnh nên cậu bị cảm, chỉ có thể mơ mơ màng màng leo lên lầu hai nhờ chú và thím giúp mình, nhưng chú và thím nói cậu chỉ bị cảm nhẹ mà thôi, có gì mà phải đến bệnh viện khám cơ chứ, nấu ít nước nóng rồi uống là sẽ khỏe ngay thôi
Nhưng sau này lúc anh họ bị cảm thì chú và thím lại cưng chiều cậu ta như một vị hoàng đế, cậu ta nằm trên sô pha, chỉ cần lên tiếng là muốn gì có đó ngay

Đợi đến khi Tô Diệp thoát khỏi dòng chảy ký ức của mình thì mới phát hiện chú Kim đã rũ mắt xuống nhìn mình, cậu hoảng loạn dùng hai tay ôm chặt lấy đầu gối lùi ra sau, dường như như vậy mới có thể ngăn mùi hôi trên người mình xộc vào mũi của chú Kim
Cậu không muốn chú Kim nghĩ mình là một con chuột bẩn thỉu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhím Vạn Kim rũ mắt nhìn cậu nhóc ngồi trong thùng một lúc lâu rồi nói: “Thời tiết chết tiệt này lại bắt đầu nóng lên rồi, chú cũng chảy đầy mồ hôi đây này, lát nữa chúng ta đến con suối kia tắm nhé.”
Ông ấy nói xong thì khựng lại một lát, ánh mắt dừng lại trên bộ quần áo đã mặc mấy ngày trời, lăn lê bò trường khắp khu rừng này không biết bao nhiêu lần của Tô Diệp rồi nói: “Tắm xong phải thay quần áo mới, thế này đi… Chú đưa nhóc ra chợ mua vài bộ nhé.”
Nghe thấy Nhím Vạn Kim sẽ đưa mình đi mua quần áo mới thì đôi mắt của cậu nhóc ưa cái đẹp như Tô Diệp lập tức sáng rực lên, nhưng không bao lâu sau đã gục đầu xuống nói: “Không cần mua đâu, con mặc bộ này là được rồi.”
Cậu biết muốn mua quần áo mới thì sẽ phải tiêu tiền, cậu không muốn tiêu tiền của chú Kim, cậu sợ nếu cậu tiêu quá nhiều tiền thì chú Kim sẽ không thích cậu nữa
“Giặt sơ qua rồi phơi dưới nắng là được ạ.” Lúc Tô Diệp ở nhà cũng làm như thế, cậu sẽ lấy nước làm ướt bộ quần áo, sau đó dùng hết sức để vắt cho ráo nước, cuối cùng là phơi nó trên cành cây trong sân để mặt trời hong khô
Thím cậu còn không cho cậu tắm nữa là, thế nên đương nhiên quần áo cũng phải tự mình giặt thôi
Nhím Vạn Kim bỗng nhận ra có gì đó không đúng lắm trong lời của cậu nên đã hạ thấp giọng hỏi: “Đây cũng là do chú và thím nhóc bảo nhóc làm đấy à?”
Tô Diệp gật đầu
Đầu Nhím Vạn Kim lập tức bốc hỏa, móng vuốt sắc nhọn không kìm chế được phải bóp mạnh vào thùng nước, tạo thành vài cái lỗ sâu trên thành thùng
Cũng vì thế mà bụi trên chiếc thùng rơi đầy trên đầu Tô Diệp, cậu chớp mắt một cách hoang mang, kỳ lạ thật, sao trời lại đột nhiên rơi bụi xuống thế
“Chú có tiền, dư sức mua được mấy bộ quần áo đó.” Nhím Vạn Kim cố gắng kìm nén để không nổi giận trước mặt bé con, nhưng cảm xúc trên mặt lại vẫn không thể khống chế được, dần trở nên dữ tợn hơn, lúc nói chuyện răng cũng nghiến ken két vào nhau
Mặc dù tài sản hiện tại trong tay ông ấy chỉ có một phần mười nghìn trước đây nhưng cũng đủ để cho Tô Diệp một cuộc sống đủ ăn đủ mặc
Tô Diệp vẫn rất đắn đo, muốn nói thêm gì đó nhưng chẳng mấy chốc đã bị ánh mắt nghiêm khắc của Nhím Vạn Kim ngắt ngang: “Được rồi, chú đã quyết định rồi, nhóc còn nói nữa thì chú sẽ nổi giận đấy.”
Mặt Tô Diệp viết đầy hai chữ sợ hãi, vội vàng xua tay: “Chú đừng có giận, con không nói nữa!”
Thấy Tiểu Thụ Diệp đã bị mình thuyết phục thì Nhím Vạn Kim cũng dịu đi phần nào: “Được rồi, vậy để cái thùng này ở đây trước đi, lát nữa chúng ta đi chợ về rồi mới lấy nước tắm rửa.”
Tô Diệp gật đầu, sau đó Nhím Vạn Kim đã dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lên đầu cậu rồi nhấc cậu ra khỏi thùng
Đoạn đường từ rừng ra đến chợ, cho dù là Nhím Vạn Kim thì cũng phải đi một tiếng đồng hồ, đương nhiên là không thể để Tô Diệp tự đi rồi, Nhím Vạn Kim suy nghĩ một lúc bèn kéo một sợi dây leo từ cái cây bên cạnh xuống, quấn nó vào khe hở giữa những chiếc gai nhọn trên lưng mình rồi nằm nửa người xuống, để Tô Diệp leo lên bụng mình, đợi khi cậu nhóc điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình sao cho có thể ngắm được phong cảnh trên đường rồi Nhím Vạn kim mới dùng dây leo cột chặt cậu lên người mình, sau đó đứng dậy nhảy vài cái, khi chắc chắn rằng cậu nhóc không rơi xuống được thì mới thở phào nhẹ nhõm
Đây là lần đầu tiền Tô Diệp được ra ngoài như thế nên đã sững người mất một lúc rồi mới chớp mắt nhìn sang Nhím Vạn Kim: “Chú ơi, chúng ta trông giống chuột túi mẹ và chuột túi con vậy.”
Nhím Vạn Kim bỗng nhiên trở thành ‘người mẹ’: “…”
Thấy Nhím Vạn Kim không trả lời mình, Tô Diệp còn cho rằng ông ấy không biết chuột túi là gì, thế nên đã lập tức đưa tay không trung bắt đầu khua tay miêu tả: “Chuột túi mẹ chính là… Nó cũng đi đường bằng hai chân, trước bụng của nó có một chiếc túi lớn, có thể đựng chuột túi con trong đó, con từng thấy nó ở sở thú đấy ạ!”
Mặc dù trán vẫn đang tuôn đầy mồ hôi nhưng Tô Diệp vẫn cố gắng miêu tả, cố gắng để chú Kim biết rốt cuộc chuột túi trông như thế nào
Nhím Vạn Kim cảm thấy nếu như mình còn không lên tiếng nói gì đó thì có lẽ cậu nhóc này sẽ nói mãi cho đến khi đến chợ mất, thế nên đã đáp lại: “Ừm chú biết rồi.”
Quả nhiên cậu nhóc vừa nhận được câu trả lời thì lập tức im lặng ngay, sau đó ngoan ngoãn dựa người vào bụng ông ấy
Nhím Vị Kim thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đưa cậu nhóc đi về phía trước
Đi được một lúc thì Nhím Vạn Kim bỗng nhiên nhớ ra có lẽ trừ mình ra thì Tiểu Thụ Diệp vẫn chưa gặp được những vật ô nhiễm khác nên nhất thời cảm thấy lo lắng
Mặc dù ông ấy biết trông mình không ưa nhìn cho lắm nhưng nếu so với những vật ô nhiễm có vẻ bề ngoài trừu tượng, sau khi biến dị thì pha lẫn hình dạng của tận mấy loài động vật thì ông ấy cũng đã được xem là đẹp lắm rồi
Chần chừ mất một lúc, Nhím Vạn Kim quyết định ‘tiêm một liều vắc xin’ cho Tiểu Thụ Diệp trước để tránh lát nữa cậu nhóc bị doạ
“Tiểu Thụ Diệp, lát nữa đến chợ thì nhóc sẽ thấy những vật ô nhiễm khác nữa, có thể đối với nhóc thì bọn họ trông hơi đáng sợ… Nếu như nhóc sợ thì cứ nhắm mắt lại đừng nhìn nhé.”
Tô Diệp quay cái đầu với mái tóc mềm mại của mình lại một cách cứng nhắc, cậu bị câu nói của chú Kim doạ cho một phen: “Còn, còn đáng sợ hơn cả chú nữa sao?”
Vốn dĩ cậu cho rằng chú Kim đã là vật ô nhiễm có hình dáng đáng sợ nhất rồi cơ QAQ
Nhím Vạn Kim: “…”
Hình như thằng nhóc này hơi bất lịch sự rồi đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhím Vạn Kim bàng hoàng trước câu hỏi của cậu, nhưng chỉ có thể tối sầm mặt lại gật đầu: “Vô cùng đáng sợ.”
Cậu nhóc nằm trong lòng đột nhiên dùng tay che mắt lại, giọng nói cũng trở nên ồm ồm: “Vậy, vậy không nhìn nữa, đợi đến khi không còn vật ô nhiễm nữa thì chú gọi con nhé.”
Nhưng Tiểu Thụ Diệp cũng không thể che mắt mình được bao lâu, dù sao tư thế này cũng rất mệt, bàn tay nhỏ bé ấy đưa lên được một lúc thì bắt đầu tê rần
Thế nên động tác che lấy mắt đã biến thành hai mắt nhắm tịt, nhưng dù sao cậu cũng còn nhỏ, tính tò mò rất cao, Tô Diệp không nhắm mắt được bao lâu thì đã mở ti hí mắt ra để lén quan sát hoàn cảnh xung quanh mình, xem thử đã đến chợ hay chưa
Khi phát hiện ra hành động bịt tai trộm chuông của cậu nhóc này thì Nhím Vạn Kim chỉ biết phì cười, bất lực lắc đầu: “Yên tâm đi, còn lâu lắm mới đến chợ.”

Đợi đến khi sắp đến chợ, Nhím Vạn Kim nhắc nhở Tô Diệp để cậu nhóc nhắm chặt mắt lại, không dám lén lút hí mắt ra nhìn nữa
Nhím Vạn Kim càng đi thì Tô Diệp càng có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh mình dần trở nên náo nhiệt hơn, các tiếng rao bán, ồn ào, còn có mùi thơm của thức ăn len lỏi trong không khí xộc thẳng vào mũi của cậu nhóc nữa
Cậu không kìm chế được suy nghĩ của mình, thì ra khu ô nhiễm không có gì khác với căn cứ loài người cả
Vật ô nhiễm ở đây đều biết nói chuyện, ai cũng đang cố gắng làm việc để sinh sống
Mẹ cậu từng nói những người sống dựa vào công việc của mình đều rất giỏi giang
Vậy vật ô nhiễm ở đây đều là những vật ô nhiễm rất giỏi
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Tô Diệp cũng không còn sợ những vật ô nhiễm đáng sợ mà chú Kim đã kể đến nữa
“Đến chợ rồi, bây giờ chú sẽ đưa con đi tìm nơi bán quần áo trẻ con.” Nhím Vạn Kim đột nhiên dịu giọng lại nói với cậu
Quần áo con nít rất ít khi thấy được bán ở chợ, dù sao số trường hợp vật ô nhiễm bị đưa vào khu ô nhiễm lúc còn nhỏ xíu thế này là khá hiếm, cho nên cũng không có nhiều người mua bán
Cũng giống như trước đây lúc ông ấy mua thuốc bôi cho Tô Diệp vậy, do mọi vật ô nhiễm đều có lớp da rất dày, bình thường nếu bị những vết thương nhỏ ngoài da thì sẽ không cần mua thuốc bôi, đây cũng chính là lý do Nhím Vạn Kim đi từ trong rừng ra đến chợ mà phải mất tận hai tiếng đồng hồ, ra khỏi cửa từ lúc trời còn sáng nhưng phải đến khi trời sẩm tối mới quay về
“Chú ơi, chú bỏ con xuống đi ạ, con muốn đi dạo trong chợ.” Tô Diệp nắm chặt hai tay lại, gương mặt trắng nõn cũng rất kiên quyết
Chú Kim cũng là vật ô nhiễm, nhưng chú Kim đối xử với cậu rất tốt, còn tốt hơn cả chú và thím nữa
Mặc dù vật ô nhiễm ở đây trông hơi đáng sợ nhưng cũng chỉ là do mắc bệnh mà thôi, chứ không phải bản thân họ vốn trông như thế. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.