Tô Diệp vừa dứt lời thì cậu cũng cảm nhận được Nhím Vạn Kim ở sau lưng mình bỗng dừng bước lại Nhím Vạn Kim biết mình chỉ là một vật ô nhiễm chưa đi đến bước đường cùng thôi, cũng không khác gì với những vật ô nhiễm hoàn toàn mất khống chế là mấy, dù sao cũng sắp bị nhốt vào nhà giam vật ô nhiễm, ông ấy biết mình không thể ở cạnh Tô Diệp thêm bao lâu nữa, sớm muộn gì thì ông ấy cũng phải buông tay mà thôi Đến lúc đó thứ mà cậu nhóc phải đối mặt không đơn giản chỉ là nhìn thấy những vật ô nhiễm vặn vẹo, đáng sợ như thế đâu Nhưng… Nói cho cùng thì ông ấy cũng không thể nào nhẫn tâm được Khi đứng trước một cậu nhóc như Tiểu Thụ Diệp thì ông ấy càng muốn cưng chiều cậu nhiều hơn Nên khi nghe Tiểu Thụ Diệp chủ động nói mình muốn xuống đất để đi thì có thể nói Nhím Vạn Kim còn hoang mang hơn cả Tiểu Thụ Diệp nữa, tim ông ấy đập với tốc độ y hệt như lúc bệnh ô nhiễm phát tác vậy.
Một lúc lâu ông ấy mới có thể khôi phục lại như bình thường, sau đó hỏi như muốn xác định lần nữa: “Nhóc muốn tự đi thật sao?”
Cái đầu với mái tóc bồng bềnh của cậu nhóc gật nhẹ vài cái “Được thôi, lát nữa nếu như nhóc sợ thì cứ nói, chú sẽ bế nhóc lên lại.” Nhím Vạn Kim không yên tâm nên bổ sung thêm một câu, sau đó vươn cặp móng vuốt của mình ra để tháo sợi dây leo đang buộc trên người Tô Diệp xuống Tô Diệp cảm thấy người mình không còn bị buộc lại nữa, cùng lúc đó cậu cảm thấy có một chiếc móng vuốt đang đỡ lấy chân cậu, đặt cậu đứng vững xuống đất Nhím Vạn Kim vẫn cảm thấy không yên lòng, chiếc móng vuốt khổng lồ kia vẫn đặt ngay phía sau cậu nhóc, chỉ cách có vài centimet thôi, nếu như cậu nhóc có biểu hiện kháng cự với mọi thứ xung quanh thì ông ấy sẽ không chần chừ gì mà bế cậu nhóc ôm vào lòng ngay Sau khi Tô Diệp cảm nhận được mình đã đứng vững trên mặt đất thì cậu thoáng cảm nhận được có vật ô nhiễm vừa lướt qua người mình, chúng mang theo một cơn gió nhẹ thổi qua khiến hàng lông mi dài, cong vút của cậu nhóc khẽ rung lên, đôi mắt long lanh từ từ mở ra Thứ đập vào mắt cậu là một thế giới hoàn toàn mới Cậu phát hiện mình đang đứng trên một con đường vô cùng rộng rãi, hai bên đường là một vài cửa hàng, những chiếc móng vuốt to lớn hoặc những chiếc đuôi dài ngoằng liên tục lướt qua người cậu, sau đó lại từ từ đi xa Những thứ trong thế giới mới này đều to một cách quá đáng, chỉ riêng chiếc bánh hotdog mà vật ô nhiễm đang cầm thôi cũng lớn gần bằng một nửa Tô Diệp rồi Tô Diệp biết đây là do cơ thể của các vật ô nhiễm vốn đã rất lớn, thế nên toàn bộ kiến trúc và thức ăn cũng đều phải lớn theo Sau khi quan sát tình hình xung quanh, Tô Diệp cố gắng ngẩng cao đầu mình lên để nhìn những vật ô nhiễm cao lớn, không ngừng đi lướt qua người mình Cảm nhận được sự động đậy của cậu nhóc, chiếc móng vuốt đỡ hờ phía sau lưng Tô Diệp của Nhím Vạn Kim bỗng nắm chặt lại, chỉ đợi cậu nhóc lộ ra vẻ lo sợ thì sẽ lập tức an ủi cậu ngay Hai mắt Tô Diệp lướt từ dưới lên trên, ngẩng đầu cao đến mức cả người sắp ngã bật ra sau mới có thể nhìn rõ được toàn bộ dáng vẻ của các vật ô nhiễm đi ngang qua chỗ mình Con đầu tiên đi ngang qua là một vật ô nhiễm trông rất giống con mèo nhưng lại đi bằng hai chân sau, cả người cô gái ấy mọc đầy lông dài, gương mặt đã biến dạng gần giống như một con mèo luôn rồi, nhưng vẫn có thể thấy được vài đặc điểm nhỏ nhoi chứng minh cô ấy từng là con người Vẫn nằm trong phạm vi mà Tô Diệp có thể chấp nhận được Ngoại hình của vật ô nhiễm thứ hai thì trông hơi đáng sợ, một nửa gương mặt của cô ấy là con người, nhưng nửa bên con lại thì lại là gương mặt hung tợn của một con thú, trên đó mọc đầy những lớp vảy màu xanh lá, lúc mở miệng còn để lộ ra ra hàm răng gồm nhiều tầng Điều đáng sợ hơn là… Lúc cô ấy đi ngang qua chỗ Tô Diệp thì chiếc đuôi lạnh tanh và đầy nguy hiểm ở phần thân dưới còn cọ nhẹ vào chân của cậu nhóc nữa Cảm giác lạnh lẽo, bị một lớp da đầy vảy lướt ngang qua người khiến da gà trên người Tô Diệp dựng hết cả lên, bất chợt run rẩy lui về sau vài bước Nhím Vạn Kim dùng móng giữ chặt lấy đầu cậu nhóc, nhẹ nhàng vỗ về như đang an ủi: “Sợ rồi sao?”
Tô Diệp bị dọa đến mức mặt mày tái mét, nhưng cậu vẫn lắc đầu kiên cường mở to đôi mắt tròn xoe của mình lên, không hề có ý định chạy trốn Điều này khiến Nhím Vạn Kim đã chuẩn bị sẵn tinh thần bế cậu nhóc lên lại phải buông bỏ động tác cột dây leo: “Vậy… đi tiếp nhé?”
Nếu như cậu nhóc đã có lòng can đảm tiến về phía trước thì đương nhiên một người giám hộ như ông ấy cũng không thể cản trở cậu nhóc được Mặt Tô Diệp nghiêm lại rồi gật đầu, nhưng cậu lại không đi về phía trước mà chầm chậm đưa tay ra với Nhím Vạn Kim, dùng giọng nói non nớt của mình để yêu cầu: “Chú ơi nắm tay con với.”
Đột nhiên nhìn thấy nhiều vật ô nhiễm như thế, nói không sợ chắc chắn là giả Nhím Vạn Kim rất muốn nắm tay cậu nhóc, nhưng ông ấy rất sợ móng vuốt của mình sẽ làm cậu nhóc bị thương, thế nên nhất thời không trả lời cậu nhóc Nhưng Tô Diệp lại không hề cho ông ấy cơ hội để chần chừ, cậu đưa thằng bàn tay trắng nõn của mình ra nắm lấy một chiếc móng vuốt đen khịt của Nhím Vạn Kim rồi siết chặt lại Tay của Tô Diệp quá nhỏ, đương nhiên không thể nào nắm hết cả bàn tay của Nhím Vạn Kim được, thế nên chỉ có thể nắm được một móng mà thôi Từ nhỏ lúc cậu ra ngoài với ba và mẹ thì cậu cũng nắm lấy ngón tay của họ giống vậy Cả cơ thể của con vật ô nhiễm dưới hình hài của con nhím khổng lồ kia lập tức cứng đờ đứng yên tại chỗ, cho dù có muốn cũng không dám rút móng vuốt ra, cứ như sợ sẽ làm Tiểu Thụ Diệp bị thương vậy Hơi ấm của cậu nhóc xuyên qua chiếc móng vuốt lạnh lẽo đó, từ từ lan lên trên, khiến móng vuốt của ông ấy cũng dần cảm nhận được hơi ấm Lúc được bàn tay của cậu nhóc nắm lấy thì rất dễ nảy sinh một loại cảm giác bé con đã hoàn toàn dựa dẫm vào mình Móng vuốt của Nhím Vạn Kim khẽ run lên nhưng lại không hề có ý định sẽ rút ra khỏi tay cậu nhóc Tô Diệp thấy chú Kim không có ý từ chối mình nên đã nắm lấy chiếc móng vuốt đó lắc qua lắc lại: “Chú ơi, chú có biết tiệm bán quần áo nằm ở đâu không ạ Chúng ta đi hướng nào thì sẽ nhanh hơn vậy chú?”
Nhím Vạn Kim bị hành động đáng yêu của cậu nhóc khiến cho u mê lạc lối, nhất thời choáng váng, qua một lúc sau vẫn chưa hoàn hồn lại được Đợi đến khi tỉnh táo lại về thì Tô Diệp và ông ấy đã bị một đám vật ô nhiễm đã tò mò từ rất lâu vây lấy, họ không dám tiến lên trước, sợ mình sẽ dọa cậu nhóc kia sợ “Đây là… bé vật ô nhiễm vẫn chưa biến dị sao?” Có một vật ô nhiễm tò mò lên tiếng hỏi Thật ra trong xã hội của vật ô nhiễm thì rất ít khi xuất hiện tình huống tụ tập lại hóng chuyện như thế này, dù sao thì mọi người cũng rất dễ mất đi lý trí, tỷ lệ xảy ra mâu thuẫn khi tụm lại nhau sẽ càng lớn hơn, từ đó có thể dẫn đến những chuyện đổ máu Nhưng… Nhóc con này trông trắng trẻo mềm mại, hai mắt to tròn, thật sự rất đáng yêu, bất chợt khiến họ phải dừng bước chân bận rộn của mình lại, ánh mắt buộc phải lướt ngang qua cậu nhóc này Nhím Vạn Kim đã quá quen với những cảnh tượng rầm rộ nhưng lại chưa từng gặp cảnh tượng như thế bao giờ, thế nên chỉ biết sững sờ đứng đó, không trả lời được gì Vật ô nhiễm vừa mới hỏi xong kia lập tức lộ ra nét mặt đồng cảm: “Đúng là một đứa nhỏ đáng thương, còn nhỏ như thế đã phải chịu cảnh này rồi…”
Dứt lời bà ấy lập tức mở chiếc túi của mình, lấy một chiếc bánh su kem to bằng đầu của Tô Diệp từ trong đó ra: “Này, cầm lấy ăn đi, đừng khách sáo với dì nhé.”
Tô Diệp sững sờ một lúc rồi quay đầu lại nhìn Nhím Vạn Kim Nhím Vạn Kim suy nghĩ đến vấn đề vật ô nhiễm rất dễ cáu, nếu như từ chối không khéo thì sẽ xảy ra chuyện không hay, thế nên đã nói: “Nếu như dì đã cho nhóc rồi thì cứ nhận lấy đi.”
“Con cảm ơn dì ạ.” Tô Diệp đưa tay ra nhận lấy một chiếc bánh su kem, tiếng cảm ơn vang lên một cách giòn giã “Trời ơi, đứa nhỏ này đúng là lễ phép!” Vật ô nhiễm hoàn toàn tan chảy trước hành động ôm lấy chiếc bánh su kem khổng lồ của cậu nhóc, lúc bước đi còn như đang lâng lâng nữa Những vật ô nhiễm còn lại thì cứ mãi quan sát tình hình ở bên này, thấy Tô Diệp không hề tỏ vẻ sợ sệt khi đứng gần vật ô nhiễm thì cũng vây lại đông hơn, ai nấy cũng bắt chuyện với Tô Diệp Một đứa nhỏ loài người chưa bị biến dị ở trong khu ô nhiễm là việc hầu như chưa từng xảy ra, huống hồ đây còn là một cậu nhóc đáng yêu nữa cơ chứ Như vậy bảo bọn họ làm sao có thể không tiến lên ngắm nhìn cho kỹ được chứ Cũng có một số người không thích con nít, nhưng không biết vì sao lại rất thích Tô Diệp, vừa nhìn thấy cậu nhóc là không rời mắt đi được Nhím Vạn Kim dám chắc rằng nếu như ở đây không có một người giám hộ hợp pháp như mình thì chắc chắn những vật ô nhiễm không biết cẩn thận là gì này đã ra tay đánh nhau để giành quyền nuôi dưỡng thằng nhóc này rồi Mặc dù Tô Diệp vẫn còn hơi sợ những vật ô nhiễm này nhưng khi cảm nhận được mọi người không ai có ác ý với mình cả thì lòng cậu cũng bớt căng thẳng hơn, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ đáp lại những câu hỏi của các vật ô nhiễm, đôi lúc khi gặp phải những câu hỏi mà mình không trả lời được thì sẽ nhờ sự giúp đỡ của Nhím Vạn Kim đang đứng phía sau mình Quá trình cứ lặp đi lặp lại như thế, cuối cùng Tô Diệp đã được nhét đủ thứ đồ ăn lớn nhỏ, đến nỗi những vật ô nhiễm không có mang đồ ăn theo cũng không dám nói chuyện với Tô Diệp, chỉ có thể xoay người đến cửa hàng gần đó mua một ít đồ rồi mới dám quay lại bắt chuyện Tô Diệp: “…”
Bỗng cậu có cảm giác mình giống như một con động vật trong sở thú, đợi chờ du khách mang thức ăn đến cho mình Những vật ô nhiễm ở gần đó cũng tiến lại gần bắt chuyện, ai nấy cũng thấy mãn nguyện, không biết có phải là ảo giác hay không nhưng thậm chí họ còn có cảm giác sự buồn bực kìm nén trong lòng đã với đi được khá nhiều [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ nói chuyện như thế thôi mà đã kéo mất nửa tiếng đồng hồ, đám vật ô nhiễm cũng ngại không dám quấn lấy Tô Diệp nữa, cuối cùng chỉ hỏi họ đến chợ là để mua gì, có cần chỉ đường đi không Đợi sau khi Tô Diệp nói mình đến mua quần áo thì các vật ô nhiễm đã tranh nhau chỉ đường đi Thuận lợi hơn lúc một mình Nhím Vạn Kim đến đây tìm mua thuốc bôi nhiều Do đồ mà những vật ô nhiễm kia tặng quá nhiều nên Tô Diệp hoàn toàn không thể tự cầm hết được, ngay cả Nhím Vạn Kim cũng khó lòng cầm hết, thế nên các vật ô nhiễm đã lấy túi nilon ra, lần lượt treo những món đồ ăn dễ rơi xuống đất lên những chiếc gai nhọn trên lưng Nhím Vạn Kim Nhím Vạn Kim: “…”
Các vật ô nhiễm đều không đành lòng rời đi, Nhím Vạn Kim treo đầy thức ăn vặt của Tô Diệp trên lưng cũng nắm lấy tay cậu nhóc, đi về phía mà họ vừa chỉ Họ rẽ từ con đường lớn rộng rãi thênh thang vào một con hẻm nhỏ, quả nhiên cả hai đã tìm thấy được một cửa hàng có viết dòng chữ “cửa hàng quần áo” trên biển hiệu nằm ngang trong nơi tận cùng nhất của con hẻm nhỏ đó Trên chiếc ghế bên trong của hàng có một con tằm tuyết khổng lồ đang ngồi khoanh chân, những chiếc chân tằm màu đen, ngắn ngủn từ từ ngọ nguậy, thấy Nhím Vạn Kim đứng ngoài quầy hàng cũng không thèm đứng dậy mà chỉ tùy tiện nói: “Muốn mua gì thì tự vào xem đi.”
Nhím Vạn Kim chỉ vào Tiểu Thụ Diệp còn chưa cao đến quầy hàng: “Ở đây có bán quần áo cỡ đứa nhỏ này không?”
“Cỡ nào chứ?” Con tằm già đó hoang mang nâng nửa người dậy, kỳ lạ thật, trong khu ô nhiễm sao lại có vật ô nhiễm đứng không đến quầy hàng của mình cơ chứ Cho dù đó là vật ô nhiễm còn nhỏ thì sau khi biến dị cơ thể cũng sẽ biến to ra thôi Ông ta trợn đôi mắt đang mơ màng híp lại của mình, nhìn ra ngoài quầy hàng Vừa nhìn thì không thể rời mắt đi được nữa Ông ta thấy bên ngoài cửa hàng của mình có một cậu nhóc trắng trẻo mềm mại, gương mặt vô cùng đáng yêu, hai mắt thì tròn xoe, trùng hợp cậu cũng đang nhìn mình nữa chứ Ông chủ Tằm: !! Ông chủ Tằm dám bảo đảm nửa đời trước làm người cộng với nửa đời sau làm vật ô nhiễm của mình cũng chưa từng gặp được một cậu nhóc xinh đẹp đến thế bao giờ Ông ta lập tức di chuyển những cái chân tằm của mình leo xuống khỏi ghế: “Có có có, chỗ tôi cái gì cũng có hết, hai người muốn mua kiểu quần áo nào đây?”
…
Trước sự nhiệt tình đến mức quá đáng của ông chủ Tằm thì sau khi Nhím Vạn Kim tham khảo ý kiến của cậu nhóc đã quyết định mua quần áo, vớ và quần lót Mặc dù có tiền nhưng nói cho cùng thì Nhím Vạn Kim cũng đã quen với sự nghèo khó rồi, thế nên đã lên tiếng trả giá như một thói quen [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng ông ấy còn chưa kịp nói gì thì đã nghe ông chủ Tằm nói: “Thằng nhỏ này đáng yêu thật đấy, như vậy đi, tôi giảm hai mươi lăm phần trăm cho hai người… Còn những đôi vớ này thì không tính tiền, xem như tặng cho thằng nhỏ đấy.”
Do cậu nhóc này quá đáng yêu khiến cho Nhím Vạn Kim với năng lực trả giá siêu giỏi không còn đất thể hiện: “…”