Trong khu trung tâm thương mại lớn nhất ở Thủ đô của khu ô nhiễm Nhậm Hạo, một kỹ sư công trình với đôi cánh sắc lẹm ở phía sau, cả người anh ấy phủ một lớp lông vũ màu xám đen đang đứng giữa sảnh chính rộng rãi, chỉ huy bốn vật ô nhiễm nâng một chiếc màn hình lớn bằng một căn phòng để treo lên trần của khu trung tâm thương mại Mặc dù tạm thời cậu nhóc kỳ lạ đó vẫn chưa tìm đến chỗ mình nhưng là một kỹ sư công trình, Nhậm Hạo vẫn có thể tiến hành công việc của mình trước—— Cố gắng hết sức để mỗi một vật ô nhiễm đều có thể nhìn thấy được nụ cười của cậu nhóc Internet không được sử dụng rộng rãi trong khu ô nhiễm, vì để có thể đạt được mục đích tuyên truyền cao nhất, Nhậm Hạo chọn cách xây dựng cơ sở hạ tầng, dưới sự ủng hộ tài chính của Sở Tài chính, anh ấy quyết định trong vòng nửa tháng sẽ lắp đặt màn hình ở khắp các nơi công cộng ở Thủ đô trước, ví dụ như trung tâm thương mại, tàu cao tốc vân vân và dùng nó để phát gameshow của cậu nhóc Sau đó lần lượt mở rộng ra xung quanh thành phố Ban đầu vì để đạt được lợi ích lớn nhất nên Nhậm Hạo có ý định bảo biên tập viên cắt gameshow thành những đoạn phim nhỏ, chỉ để lại những hình ảnh của cậu nhóc đang cười rồi phát lặp đi lặp lại, nhưng sau khi biên tập viên chuyên làm các công việc cắt ghép này xem hết gameshow dài bốn mươi phút của cậu nhóc thì lại đề xuất phát hết toàn bộ chương trình lên thì có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn việc cắt ghép Dù sao thằng bé cũng đáng yêu như thế, anh ấy không muốn cắt mất một đoạn nào cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhậm Hạo tin tưởng vào suy nghĩ của biên tập viên chuyên nghiệp, thế nên cuối cùng đã quyết định không cắt ghép gì cả, phát toàn bộ nội dung gameshow gốc Mặc dù lúc đưa ra quyết định thì rất quyết đoán nhưng mãi cho đến khi chính thức bắt đầu chiếu thì Nhậm Hạo vẫn cảm thấy hơi lo lắng… Sẽ có vật ô nhiễm đi dạo trong trung tâm thương mại dừng lại để xem nó thật sao Người còn lại cũng có suy nghĩ giống hệt với Nhậm Hạo chính là nhân viên phụ trách phát các gameshow của trung tâm thương mại, Tiểu Lý, cậu ấy cũng không biết rốt cuộc những vật ô nhiễm trên đó đang nghĩ gì nữa Phát gameshow của một đứa nhóc loài người sao Đúng là chỉ có họ mới nghĩ ra được Nhưng là một người bán mình cho tư bản, Tiểu Lý sẽ không đưa ra bất kỳ ý kiến nào với yêu cầu của cấp trên, cậu ấy chỉ cần biết làm theo là được Nghĩ vậy, Tiểu Lý nhập tài liệu vào hệ thống, nhấn nút phát rồi nằm dài trên bàn ngủ bù một giấc Trong sảnh chính của trung tâm thương mại, chiếc màn hình khổng lồ bỗng nhiên sáng rực lên, sau đó đã hiện lên hình ảnh của vài con người—— Đó chính là cảnh ba Tô và mẹ Tô đang đứng trước sân nhà, chào hỏi đoàn làm phim Do hôm nay là ngày nghỉ nên số lượng khách của trung tâm thương mại khá đông, số vật ô nhiễm đi lại cũng rất nhiều Trước đây họ đã từng thấy cảnh tượng Nhậm Hạo giám sát việc lắp đặt màn hình, lúc này khi thấy màn hình sáng lên thì lại thấy tò mò, thế nên đã quyết định dừng chân lại quan sát một lúc Vào khoảnh khắc nhìn thấy ba Tô và mẹ Tô thì có vật ô nhiễm đều không khỏi phát ra một tiếng kêu kinh ngạc—— “Đây không phải là nam diễn viên và nữ ca sĩ mà tôi thích nhất sao?”
Lúc anh ta còn là con người thì tối nào cũng sẽ thức đêm để xem những đoạn clip cắt của cặp đôi này Cũng có những vật ô nhiễm khác cảm thấy không ổn lắm, bình thường màn hình trong khu ô nhiễm sẽ không phát những đoạn video liên quan đến loài người, huống hồ đây còn là khu trung tâm thương mại với nhiều vật ô nhiễm qua lại nữa … Cho dù là thế nào thì khi đoạn clip này vừa được phát lên thì đã hoàn toàn thu hút toàn bộ sự chú ý của các vật ô nhiễm Một con, rồi hai con, dần dần số vật ô nhiễm dừng lại để xem ngày càng nhiều, chẳng bao lâu sau đã khiến cửa ra vào ngoài sảnh chính của trung tâm thương mại ùn tắc Những vật ô nhiễm mới vào trung tâm thương mại vốn đã muốn lên tiếng mắng rồi, nhưng sau khi thấy rõ nội dung được phát trên màn hình thì cũng dừng bước lại Đây là gì thế Gameshow của thằng nhóc này sao Cậu nhóc này trông cũng đáng yêu đấy… Vậy thì cứ đứng xem một lúc đi Đám vật ô nhiễm đều suy nghĩ như thế, thế nên đều đồng loạt dừng lại hết Màn hình phát từng đoạn từng đoạn một, chẳng bao lâu sau đã chiếu đến nụ cười đầu tiên của cậu nhóc, Nhậm Hạo đứng giữa đám người, cẩn thận quan sát phản ứng của những vật ô nhiễm khác Trên màn hình, cục bột sữa nhỏ trắng trẻo đáng yêu đưa hai bàn tay mập mạp của mình ra vẫy chào ống kính, hai cái má căng tròn nở nụ cười thật tươi, hai chiếc răng nanh lộ rõ ra ngoài, đó là một nụ cười rất có giá trị chữa lành Vào khoảnh khắc nụ cười đó được phát lên trên màn hình thì sảnh chính vốn đang hơi nhốn nháo, lộn xộn lập tức trở nên yên tĩnh, sảnh chính người kẻ qua người lại như biến thành một buổi hòa nhạc với những khán giả mặc quần áo lụa là thơm tho, mọi người đều tự giác giữ yên lặng, lắng tai chờ đợi buổi hòa nhạc đang dần mở màn Thỉnh thoảng lại có một hai tiếng thở đáng yêu đến mức khiến tim người ta tan chảy của Tiểu Thụ Diệp vang lên Tiếng cười đó luôn quanh quẩn trong đầu của các vật ô nhiễm, ngay vào lúc nụ cười của Tiểu Thụ Diệp xuất hiện thì cảm giác buồn bực không thể miêu tả được bằng lời kia cũng biến mất sạch Nó giống y hệt câu ‘sau cơn mưa trời lại sáng, bầu trời xanh thẳm không một đám mây’ vậy Khi thấy mọi người đều có phản ứng bất ngờ như thế thì Nhậm Hạo cũng yên tâm, sau đó vội vàng chen chúc bước ra khỏi đám đông đứng chật kín kia, đưa các vật ô nhiễm cấp dưới của mình đến khu trung tâm thương mại lớn tiếp theo …
Sau khi xem hết gameshow kéo dài hơn bốn mươi phút thì các vật ô nhiễm mới bàng hoàng tỉnh mộng, lúc nhìn xuống đồng hồ thì ai nấy cũng tỏ ra ngạc nhiên Sao thời gian lại trôi qua nhanh như thế chứ Rõ ràng họ nhớ mình đến đây để ăn cơm hoặc mua đồ cơ mà, sao lại bị gameshow của cậu nhóc trên màn hình khổng lồ này thu hút như thế, còn đứng tận gần một tiếng đồng hồ nữa chứ Điều quan trọng hơn là… Lý trí nói với bọn họ rằng họ nên đi mua đồ nhưng đôi chân thì lại như đang dính chặt xuống dưới nền nhà vậy, hoàn toàn không muốn rời khỏi nơi này Thậm chí họ còn muốn xem lại một lần nữa Ngay cả giám đốc trung tâm thương mại cũng đứng lẫn trong các vật ô nhiễm không chịu rời đi, rõ ràng ông ấy phải đi kiểm tra tình hình làm việc các nhân viên vào hơn nửa tiếng trước rồi Nhưng đám vật ô nhiễm đó đứng đợi một lúc lâu cũng không đợi được gameshow phát lần nữa, màn hình khổng lồ kia vẫn tối đen, hoàn toàn ngừng hoạt động, chỉ phản chiếu lại gương mặt thất vọng của những vật ô nhiễm đang đứng đó mà thôi Giám đốc trung tâm thương mại cũng thấy hụt hẫng, ngay vào lúc này vật ô nhiễm đứng cạnh đã nhận ra được thân phận giám đốc trung tâm thương mại của ông ấy thông qua chiếc bảng gài trước ngực, thế nên đã vội vàng lên tiếng hỏi: “Ông là giám đốc ở đây đúng không Có thể phát lại đoạn phim lúc nãy thêm lần nữa không, nếu ông phát thêm lần nữa thì tối nay tôi sẽ ăn tối ở đây.”
Những vật ô nhiễm đứng gần đó nghe thấy cuộc trò chuyện của họ thì cũng thò đầu qua nói: “Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy, nhanh chóng sắp xếp chiếu thêm lần nữa đi.”
…
Tiếng thúc giục vang lên không ngừng, giám đốc trung tâm thương mại chưa từng gặp trường hợp này bao giờ: “Tôi đã nghe thấy lời yêu cầu của mọi người rồi, bây giờ tôi sẽ đi xử lý ngay!”
Ông ấy vừa dứt lời thì đã chạy nhanh vào phòng điều khiển Lúc này Tiểu Lý đang ngủ say trong phòng điều khiển, trong lúc còn đang mơ mơ màng màng thì nghe thấy tiếng đẩy cửa thật mạnh vang lên, cậu ấy giật mình, vội vàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ đẹp của mình, nhìn lên màn hình điều khiển như một phản xạ Gameshow trên màn hình không biết đã được phát xong từ lúc nào, bây giờ chỉ còn lại một mảng tối đen Tiểu Lý bất chợt nghĩ thầm—— Thôi xong rồi, chắc chắn là giám đốc Từ đến rồi Tính tình của giám đốc Từ rất nóng nảy, nếu như để ông ấy phát hiện mình làm biếng trong giờ làm việc thì chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận, hơn nữa còn bị trừ lương nữa cho xem “Xin xin xin xin lỗi giám đốc Từ…” Tiểu Lý run rẩy nói, nhưng giám đốc Từ hoàn toàn ngó lơ cậu ấy, chỉ nói: “Nhanh lên, mau cài đặt cho đoạn phim lúc nãy phát liên tục đi, khách hàng đều nói muốn xem nữa.”
Tiểu Lý sững người ra đó, đầu mọc đầy dấu chấm hỏi Sao giám đốc Từ lại không mắng mình thế Thật ra giám đốc Từ cũng không hề muốn mắng họ đâu, Tiểu Lý biết giá trị ô nhiễm của giám đốc Từ đã rất cao rồi, có đôi lúc thật sự không thể nào khống chế cảm xúc của mình được Nhưng hôm nay giám đốc Từ lại dịu dàng một cách khó hiểu, thậm chí khi thấy Tiểu Lý đứng ngây ra đó cũng không nổi nóng, chỉ lặp lại những lời mà mình vừa nói thêm lần nữa thôi Lúc này Tiểu Lý cũng đã phản ứng lại rồi: “Vâng vâng vâng, bây giờ tôi sẽ đi sắp xếp ngay!”
Cậu ấy nhanh chóng thao tác trên bảng điều khiến một lúc, lúc này màn hình đã phát đoạn phim đó lần nữa Kể từ lúc đoạn phim đó bắt đầu được chiếu thì ánh mắt của giám đốc Từ đã dính chặt vào nó, không nhìn đi nơi khác nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thấy giám đốc Từ cứ ở lì không chịu đi đương nhiên Tiểu Lý cũng không thể làm biếng tiếp được nữa, thế nên chỉ có thể nghiêm túc nhìn chằm chằm lên màn hình, giả vờ như mình đang cố gắng làm việc Đồng thời Tiểu Lý cũng rất tò mò tại sao những khách hàng đó lại “chấp niệm” với đoạn phim này như thế, đã xem một lần rồi mà còn muốn xem tiếp Cậu ấy nghĩ rằng cho dù đó có là một tiết mục hay đến thế nào đi nữa thì khi xem lần thứ hai cũng sẽ không hay bằng lần đầu đâu Tiểu Lý ôm lấy suy nghĩ muốn tìm hiểu bí ẩn này nên đã nghiêm túc xem hết toàn bộ gameshow đó Ba phút sau, cậu nhóc xuất hiện, nở nụ cười đầu tiên với Tiểu Lý Khi thấy nụ cười rực rỡ của Tiểu Thụ Diệp, Tiểu Lý cũng bất chợt cười theo, sau đó lại cảm thấy nhịp tim trước giờ luôn bình thường nay lại bỗng nhiên đập rất nhanh, cứ như rơi vào một đám mây trắng mềm mại vậy, thanh thản, nhẹ nhàng đến mức cậu ấy không dám tin, hơn nữa còn đập tan sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần nữa Hình như cậu ấy đã hiểu tại sao những khách hàng đó lại muốn xem đoạn phim này hết lần này đến lần khác rồi Nụ cười chữa lành như thế này, có ai mà không gục ngã cơ chứ …
Nhím Vạn Kim với những chiếc túi ăn vặt và quần áo mới móc đầy trên những cái gai sau lưng đang ôm lấy Tiểu Thụ Diệp quay trở lại rừng, ôm lấy túi lớn túi nhỏ bước đến cạnh con suối Lúc này mặt trời đã bắt đầu lặn xuống, điểm sáng cho bầu trời chỉ cao hơn những tán cây một chút, khiến những đám mây xung quanh khoác lên mình chiếc áo đầy màu sắc sặc sỡ.
Chiếc thùng kia vẫn lặng lẽ đứng yên ở bên suối, đợi Nhím Vạn Kim và Tô Diệp quay về [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc này nước trong con suối vẫn còn giữ lại chút hơi ấm do bị mặt trời ban trưa hâm nóng nên không lạnh lắm, rất thích hợp cho cậu nhóc tắm Vốn quần áo mới phải giặt qua thì mới mặc được, nhưng hôm nay có lẽ không kịp để giặt rồi, cũng may là số quần áo này không hề có mùi của các chất hóa học, có lẽ mặc một ngày mới giặt cũng không sao cả Tô Diệp nhớp nháp mồ hôi nóng lòng muốn được tắm, thế nên sau khi cởi bỏ quần áo là chạy xuống suối ngay, tạt nước cho ướt cả người, vui vẻ cầm chai xà phòng tắm mới mua lên xoa khắp người Sau khi tắm xong thì cậu sẽ không còn là cậu nhóc hôi hám nữa Nhím Vạn Kim cũng nằm dài giữa suối, đứng ở chỗ cách Tô Diệp không xa để canh giữ cho cậu tắm, đề phòng có chuyện bất ngờ xảy ra Sau khi bôi thuốc được hai ngày thì vết thương trên người cậu nhóc cũng sắp lành, dấu giày trên bụng cũng đã nhạt đi nhiều, bàn tay nhỏ bé của cậu luân phiên chà xát khắp tay, chân và bụng, tắm rất nghiêm túc Tắm được một lúc thì Tô Diệp đã gặp khó khăn Phía trước thì cậu tắm sạch rồi, nhưng còn phía sau thì cậu lại với không tới Bàn tay nhỏ nhắn của cậu nhóc khựng lại một lúc rồi đưa chiếc bông tắm hình con vịt vẫn còn tỏa ra hương thơm của xà phòng trong tay mình ra cho Nhím Vạn Kim, cẩn thận năn nỉ: “Chú ơi, chú có thể chà lưng giúp con được không Con không với tới được ạ.”
Nhím Vạn Kim rất sợ khi phải đối mặt với những công việc cần sự tỉ mỉ như thế này Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của Tiểu Thụ Diệp thì Nhím Vạn Kim vẫn vươn móng vuốt của mình ra nhận lấy chiếc bông tắm đó rồi lập tức điều chỉnh sức lực của mình đến nỗi giống như đang gãi ngứa để cọ lên chiếc lưng gầy trơ xương đến mức có thể nhìn thấy rõ xương sống của cậu nhóc “Thế, thế nào, mạnh như vậy được rồi đúng không?” Nhím Vạn Kim chà lưng cho Tô Diệp mà cứ như đang cầm một miếng đậu hủ vậy, cứ sợ lỡ như mình bất cẩn thì sẽ chà nát miếng đậu hủ này mất Cái đầu đầy bong bóng màu trắng của Tô Diệp bất lực quay lại nhìn Nhím Vạn Kim, gương mặt viết đầy hai chữ hoang mang: “Chú ơi chú đói rồi sao?”
Nhím Vạn Kim: “?”
Cậu suy nghĩ một lúc lại nhớ ra hôm nay quả thật chú đã làm rất nhiều việc hao tốn sức lực, bây giờ không còn sức cũng là chuyện bình thường, thế nên Tô Diệp vô cùng tâm lý nói: “Nếu như chú đói rồi thì đi ăn gì trước đi ạ.”
Bây giờ chú dùng sức nhẹ như thế cũng tắm không sạch được đâu Bây giờ Nhím Vạn Kim mới phản ứng lại được, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Tô Diệp, cảm thấy buồn cười: “Chú không đói, chú sợ mình làm mạnh quá sẽ khiến nhóc bị thương.”
Đôi mắt to tròn của Tô Diệp chớp nhanh, lập tức vỗ lên ngực, vô cùng dũng cảm đáp: “Thì ra là vậy à, vậy chú không cần lo đâu, con rất giỏi đấy, cho dù chú có dùng sức gấp mười lần bây giờ đi nữa… Thì con cũng không thèm nhíu mày lại đâu!”
Lúc kích động, giọng nói của cậu nhóc sẽ trở nên không rõ ràng Thật ra cậu hoàn toàn không biết cái gì gọi là gấp mười lần hết, chỉ biết là các đại hiệp trong các bộ phim truyền hình thường nói như thế, cảm thấy rất có khí phách nên học theo mà thôi.