Nhím Vạn Kim cúi cái đầu lớn xuống, nhìn bé con nói khoác không biết ngượng: "…"
Đương nhiên ông ấy sẽ không dùng lực gấp mười lần vừa nãy được, chỉ là mạnh tay lớn hơn trước đó một chút thôi Chiếc bông tắm hình con vịt nhỏ màu vàng xoa xoa lên lưng bé con tạo ra lớp bọt xà bông thơm ngát mùi sữa, Tô Diệp lộ ra vẻ mặt thích thú, giống như một con mèo đen nhỏ được chủ nhân cưng chiều, đôi mắt tròn xoe híp lại thành hai khe hở Vài phút sau, Tô Diệp ‘lưu luyến không rời’ đành phải gạt hết bọt xà bông thơm mùi sữa trên người, rồi đi tắm lại bằng nước sạch Nhưng cậu cũng không có ý định lên bờ, ngược lại cậu còn nhìn Nhím Vạn Kim bằng đôi mắt sáng rực: "Chú, con tắm xong rồi, bây giờ đến lượt con chà lưng cho chú Nhím Vạn Kim: "... Từ trước đến nay ông ấy luôn chỉ tắm một lần bằng nước sạch là xong, dù sao trên lưng ông ấy cũng đầy gai nhọn, nên việc lau chùi từng kẽ hở là không thể nào xảy ra được “Không cần đâu… Chú tự tắm là được rồi.” Nhím Vạn Kim vẫy vẫy móng vuốt, hy vọng bé con biết khó mà lui "Nhưng con nhìn thấy một ít sợi bông dính vào gai của chú, để con giúp chú gỡ nó ra Tô Diệp kiên trì nói Ban đầu vốn dĩ Nhím Vạn Kim không có cảm giác gì, nhưng khi nghe Tiểu Thụ Diệp nói như vậy, ông ấy lập tức cảm thấy lưng mình ngứa ngáy, giống như có vật gì đó vướng vào, rất khó chịu, toàn thân vô thức run rẩy Nhím Vạn Kim: "…"
Được rồi, có vẻ như hôm nay ông ấy nhất định phải tắm thật sạch rồi Tuy nhiên, trước khi để bé con chà lưng cho mình, Nhím Vạn Kim đã cố ý bẻ một nhánh cây nhỏ gần đó đưa cho cậu: “Nhóc cứ dùng cái này gạt sạch là được, đừng dùng tay.”
Tô Diệp gật đầu, dáng vẻ chỉ huy rất chuyên nghiệp: "Chú làm ướt người trước đi, như vậy khi chà rửa sẽ sạch hơn Nhím Vạn Kim đã sống mấy chục năm, lần đầu tiên được người ta dạy cách tắm rửa, trong lúc nhất thời không biết nên khóc hay nên cười, nhưng ông ấy vẫn làm theo lời chỉ dẫn của Tiểu Thụ Diệp ngã người nằm dài xuống suối, ngâm phần lưng đầy gai của mình vào nước Vài phút sau, Tô Diệp bảo Nhím Vạn Kim ngồi dậy, một tay cầm chiếc bông tắm hình con vịt nhỏ màu vàng có dính sữa tắm, tay còn lại cầm một cành cây nhỏ, nhớ lại nguyên tắc trước khi tắm mà mẹ cậu nói là thoa sữa tắm trước rồi xoa xoa, thế là cậu là lấy chiếc bông tắm hình con vịt nhỏ màu vàng chà xát lên những chiếc gai nhọn của Nhím Vạn Kim, sao cho những chiếc gai dài sắc nhọn đó được bao phủ bởi những bong bóng tròn trắng phao phao Nhưng chiều cao của bé con có hạn, lại không thể với tới chỗ nào cao hơn cậu, vì thế cậu suy nghĩ một lát, rồi buộc chiếc bông tắm vào nhánh cây, để có thể chà sạch những chỗ cao hơn Tắm cho vật ô nhiễm cao hơn bốn mét là một khối lượng công việc khổng lồ đối với Tiểu Thụ Diệp, cậu chỉ mới chà sạch được một nửa là đã thở phì phò, nhưng cậu không phải là bé con mới gặp chút khó khăn đã bỏ cuộc, sau khi nghỉ ngơi được vài phút, cậu lại bắt đầu làm việc, vô cùng chuyên nghiệp Sau khi quay đi quay lại nhiều lần, nói Nhím Vạn Kim nằm nghiêng rồi xoay tròn đủ mọi tư thế, cuối cùng Tô Diệp cũng rải bong bóng ra khắp lưng Nhím Vạn Kim Bước tiếp theo là dùng nhánh cây để chà sạch bụi bẩn bám trên những chiếc gai nhọn, Tô Diệp nghiêm túc mở to mắt ra quan sát khắp người Nhím Vạn Kim, khi nhìn thấy lá khô hoặc sợi bông thì quơ nhánh cây để lấy chúng ra, sau một lúc lặp đi lặp lại, cậu mới nhận ra rằng có rất nhiều thứ bị kẹt trong những khoảng trống giữa những cái gai Lúc đầu Nhím Vạn Kim chỉ có ý định để Tiểu Thụ Diệp thử một lần, cũng không nghĩ rằng mình thật sự có thể tắm rửa thật sạch sẽ, nhưng khi những thứ bẩn thỉu bị dòng nước cuốn đi, Nhím Vạn Kim mới có cảm giác thân thể nặng nề căng cứng trở nên thoải mái hơn nhiều, toàn bộ cơ thể vật ô nhiễm bỗng có cảm giác thật sảng khoái tươi mới Sau khi lấy chiếc lá khô cuối cùng trong khe hở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Diệp đỏ bừng vì mệt mỏi, thở hổn hển mấy phút mới hồi phục: "Chú, con gạt xong rồi, chú có thể tắm lại bằng nước được rồi Nhím Vạn Kim thuận thế nằm xuống, dòng nước suối trong veo lập tức chảy qua từng bộ phận trên cơ thể, cuốn những bọt bong bóng còn đọng lại trên gai của ông ấy đi Những lớp bọt xà bông mềm mại bị dòng suối cuốn đi, những chiếc gai sắc nhọn trở nên tươi tắn, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn rực rỡ Nhím Vạn Kim quay đầu nhìn Tô Diệp, giơ móng vuốt về phía cậu: "Đây là lần đầu tiên chú được tắm sạch sẽ như vậy, cảm ơn Tiểu Thụ Diệp Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, trên khuôn mặt Tô 'có công chà lưng' Diệp ửng hồng khi nhận được lời khen ngợi, lộ ra nụ cười xán lạn Nụ cười xán lạn của Tiểu Thụ Diệp đã khiến tâm trạng vốn đã vui vẻ của Nhím Vạn Kim càng thêm vui hơn, khóe miệng ông ấy cong lên, lộ ra nụ cười khoe hàm răng có phần dữ tợn Khoảnh khắc mà ông ấy nở nụ cười, không ai biết rằng, hạt giống màu xanh trong trái tim Nhím Vạn Kim đã âm thầm nảy mầm thành một chồi xanh non nớt Nhím Vạn Kim chỉ cảm thấy lồng ngực đột nhiên ngứa ngáy, bèn duỗi móng vuốt cào cào vào nơi chồi xanh đang mọc ra Một vật ô nhiễm một bé con đã giải quyết xong vấn đề tắm rửa, sau khi Tô Diệp lên bờ thì lấy ra một bộ quần áo trong túi để bên bờ suối, mặc một chiếc áo sơ mi trắng mềm mại ở bên trên, phần bên dưới mặc một chiếc quần đùi có dây màu đen, kết hợp với tất trắng và giày da đen, dáng vẻ xinh đẹp của bé con trông giống như một cậu chủ nhỏ trong phim truyền hình, độ dễ thương bỗng tăng lên một tầm cao mới Nhím Vạn Kim thấy vậy không nhịn nổi mà xoa xoa mái tóc còn chưa khô của bé con "Chú Tô Diệp ngẩng đầu, trông có vẻ như không hiểu ra sao "Không, không có việc gì, nhóc mặc bộ này rất hợp, trông rất dễ thương Nhím Vạn Kim nhịn không được nói: "Hôm nay phải cầm quá nhiều đồ nên mua không được bao nhiêu bộ, lần sau chúng ta lại mua nhiều thêm mấy bộ nữa Theo lời của Nhím Vạn Kim, Tô Diệp nhìn cái túi đang đựng năm sáu bộ quần áo mới, trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi: Những thứ này.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Rất ít sao Cho dù ba mẹ cậu đều là những ngôi sao nổi tiếng, nhưng mà Tô Diệp cảm thấy những món đồ này cũng không có ít lắm đâu “Đi nào, chúng ta về ăn tối thôi.” Nhím Vạn Kim nói với Tô Diệp Tô Diệp theo thói quen muốn đi đến cầm những chiếc túi lớn túi nhỏ đặt trên bờ suối, tuy rằng chắc chắn cậu không thể tự mình cầm hết được nhưng Tô Diệp vẫn muốn lấy được nhiều nhất có thể Dù sao thì chú Kim còn phải khiêng một thùng nước lớn nữa cơ Nhím Vạn Kim biết tính tình của bé con, vội vàng nói: “Đừng cầm, để chú cầm cho, tối nay chúng ta sẽ ăn đồ ăn do những vật ô nhiễm khác tặng, không cần dùng đến nước, cứ để thùng nước ở đây đi, sáng mai chú sẽ quay lại lấy nước.”
Ông ấy đã nhìn sơ qua rồi, mấy món ăn mà bé con của ông ấy dùng sự đáng yêu để đổi lấy đều là loại dễ bị hỏng, không thể bảo quản được lâu Nghe Nhím Vạn Kim nói như vậy, Tô Diệp tỏ vẻ tiếc nuối: "Thật sự không cần con giúp đỡ gì sao Nhím Vạn Kim suy nghĩ một chút: “Cũng không phải là không cần nhóc giúp Đôi mắt Tô Diệp sáng lên, lập tức có một túi bánh quy nhỏ được nhét vào tay cậu: "Đây, ăn một túi để giảm bớt gánh nặng cho chú …
Khi màn đêm buông xuống, đèn đường dần được bật sáng, khu Thủ đô, có một chiếc xe buýt chở đầy vật ô nhiễm về nhà sau một ngày tăng ca mệt nhọc Tiêu Nam Qua dồn hết sức lực để chạy, cuối cùng cũng đuổi kịp chuyến xe cuối cùng, cô ấy bước lên xe nhìn lướt qua bên trong, thấy không còn chỗ trống nữa, đành cam chịu đứng tại chỗ, không di chuyển lung tung nữa Nhà trọ của Tiểu Nam Qua cách nơi này mười mấy trạm dừng, phải mất mấy tiếng đồng hồ mới về tới nhà Trước đây khi còn là con người, còn có thể nghịch điện thoại di động để giết thời gian trên đường về, nhưng trong khu ô nhiễm không có mạng internet thông dụng, vậy nên điện thoại thông minh và cục gạch cũng không có gì khác biệt, Tiêu Nam Qua thở dài, tựa vào tay vịn nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ Cô ấy đã nhìn thấy những khung cảnh này vô số lần, đã sớm quen thuộc với nó Đang lúc cô ấy đang nghĩ hôm nay cũng không khác gì những ngày khác, cô ấy chợt nghe thấy tài xế lái xe chở vật ô nhiễm lớn tiếng thông báo: “Các quý hành khách, trên xe có lắp một chiếc tivi mới, các vị có thể xem để giết thời gian.”
Tivi á Trên đó thì có gì hay mà xem, ở nhà cũng không phải không có Khi lần đầu tiên Tiêu Nam Qua đến khu nhiễm còn khá tò mò tại sao tỷ lệ mua tivi lại thấp như vậy, dù sau ở khu ô nhiễm cũng chẳng có mạng internet, nếu không có tivi mà xem thì sao mà sống nổi Sau đó cô ấy đã phải trả lớn cho sự ngây thơ của mình khi mua một chiếc tivi—— tất cả các kênh có thể tìm thấy trong khu ô nhiễm, toàn bộ đều là các chương trình truyền hình giống hệt nhau, tin tức cũng giống nhau, không có bất kỳ sự đổi mới nào Không phải vật ô nhiễm không có trí tưởng tượng, chỉ là do đặc tính của vật ô nhiễm là dễ cáu giận, dễ đánh mất đi lý trí, nên bất kỳ chương trình nào có thể khơi dậy cảm xúc tiêu cực hoặc mạnh mẽ đều không được phép chiếu ở những khu ô nhiễm Những vật ô nhiễm khác hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống như Tiểu Nam Qua, cũng không ngẩng đầu lên mà cứ ngồi một chỗ thẫn thờ Tivi cũng không thể cảm nhận được sự thờ ơ của khán giả, bắt đầu tận tâm phát sóng chương trình Ánh đèn đường đủ màu sắc vụt qua bên ngoài cửa sổ, Tiểu Nam Qua nhanh chóng bị lóa mắt, đành phải đưa tầm mắt quay lại trong xe Nhưng chỉ trong vài phút ngắn ngủi cô ấy ngẩn người nhìn ra ngoài xe, hầu hết những vật ô nhiễm cúi đầu làm việc riêng trong xe đều đã ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ không có âm thanh ấy Tiêu Nam Qua: Thật sự đấy, những vật ô nhiễm này cũng nhàm chán quá đi mất, còn nghiêm túc xem tivi trên xe buýt nữa Tuy trong lòng thì khinh bỉ vậy nhưng quả thật khung cảnh này cũng đủ để khơi dậy sự tò mò của cô ấy Chẳng lẽ tivi này có thể cho họ xem thứ gì đó về những khu ô nhiễm mà họ chưa từng thấy hay sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nghĩ đến đây, Tiểu Nam Qua ngẩng đầu nhìn về phía tivi Chẳng bao lâu sau cô ấy đã phát hiện ra rằng chương trình này có sự khác biệt, những người xuất hiện trên tivi hiển nhiên là con người Phải biết rằng cơ bản con người sẽ không xuất hiện trong các chương trình tivi ở những khu ô nhiễm, chứ đừng nói đến loại chương trình giải trí lấy trẻ con của loài người làm nhân vật chính này Tiêu Nam Qua nhất thời không hiểu chính quyền khu ô nhiễm nghĩ gì mà làm thế, nhưng cô ấy không muốn lãng phí sức lực để suy nghĩ về vấn đề này Ngày nghỉ còn phải tăng ca khiến cô ấy mệt mỏi, cô ấy thật sự cũng chẳng muốn đầu óc mình phải hoạt động cho mấy chuyện không đâu này Bé con tên Tiểu Thụ Diệp trong chương trình tạp kỹ này quả thực có phần đáng yêu, rất thích hợp dùng để giết thời gian, Tiêu Nam Qua nghĩ vậy, trong lúc cô ấy không nhận ra, cô ấy đã chuyển sang tư thế chăm chú xem tivi như những vật ô nhiễm khác …
Xe buýt chạy không liên tục, mỗi khi đến một trạm mới, một tốp ba tốp năm vật ô nhiễm không đành lòng nhìn thấy chương trình tạp kỹ chưa kết thúc mà bản thân lại xuống xe, bước xuống với nỗi buồn thấu tận trời xanh Giống hệt cảnh tượng khi còn nhỏ đến chơi nhà bạn, còn chưa kịp chơi cho đã thì mẹ của họ đã túm lấy tai họ lôi về nhà Tất nhiên, không thể không kể đến trường hợp mấy vật ô nhiễm ngang ngược thậm chí còn không muốn xuống xe ngay cả khi đã đến trạm chỉ để ngắm bé con Nhìn những vật ô nhiễm không may này phải về nhà sớm, lần đầu tiên Tiêu Nam Qua cảm thấy sống xa công ty không phải là chuyện xấu Mặc dù họ về nhà sớm hơn cô ấy, nhưng lại không có Tiểu Thụ Diệp đáng yêu nào để xem Nhìn kìa, Tiểu Thụ Diệp cười lên trông dễ thương quá Dù chỉ được nhìn bé con qua màn hình nhưng cô ấy cũng cảm thấy lòng mình như được chữa lành thật sâu, ngay cả cảm giác khó chịu khi phải làm thêm giờ trong ngày nghỉ cũng không còn nữa Tuy nhiên, khoảng thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, chương trình tạp kỹ chỉ kéo dài bốn mươi lăm phút, sau đó đột ngột kết thúc, khóe miệng của Tiểu Nam Qua còn đang cười toe toét đột nhiên lại bị cắt ngang: "…"
Cái gì, chương trình tạp kỹ này chỉ có một tập thôi à Chẳng phải một chương trình tạp kỹ hay như vậy nên có một ngàn tập, rồi được phát đi phát lại hay sao???