Trên đường về nhà, Tô Diệp đã giúp Nhím Vạn Kim giảm không ít “gánh nặng”, đến mức mà khi về đến nhà gỗ, Nhím Vạn Kim đưa đồ thì cậu đã ăn không nổi nữa rồi Tô Diệp vén tà áo sơ mi lên, để lộ chiếc bụng tròn vo của mình: “Chú ơi, thật sự ăn không nổi nữa rồi ạ!”
Vì trẻ con loài người có lớp da bụng mỏng nên phần bắp thịt ở bụng không phát dục hoàn thiện, vốn dĩ sẽ tròn rõ hơn chút nhưng khi Tô Diệp mới đến khu ô nhiễm lại gầy trơ xương, ngay cả phần bụng tròn mịn vốn nên có ở trẻ con cũng lép xẹp.. Giờ nó mũm mĩm trông có vẻ thuận mắt hơn rồi Trẻ con ấy mà, vẫn nên tròn trịa mới xinh Nhím Vạn Kim hài lòng nghĩ thế Tô Diệp không biết suy nghĩ của chú Kim, thấy ông ấy không kiên trì bắt mình ăn tiếp nữa bèn thả tà áo xuống, xoa bụng bằng bàn tay bé nhỏ, vừa nãy đi bộ còn không thấy gì, giờ vừa dừng lại cậu đã thấy trướng quá chừng, phải làm gì đó để tiêu bớt Cậu đảo mắt một vòng quanh nhà gỗ, cuối cùng nhìn vào đống túi lớn túi nhỏ trong góc tường— Đồ vừa mang về nhà vẫn chưa được dọn dẹp kia kìa Ngay từ nhỏ bà Tô đã để cậu tự dọn đồ chơi và đồ ăn vặt của mình, thỉnh thoảng Tô Diệp cũng sẽ ương bướng mặc kệ, nhưng đa phần vẫn sẽ nghe lời mẹ Thế nên Tô Diệp cũng nạp được một ít kiến thức nhỏ cho mình.
Trước khi bắt tay vào làm, Tiểu Thụ Diệp cố ý ngả đầu sang nhìn Nhím Vạn Kim đang ăn, xác nhận tạm thời ông ấy sẽ không tìm tới mình xong mới lật đật chạy về phía đống túi Lúc nãy chú Kim có nói ông ấy sẽ dọn, bảo cậu đừng đụng tới, nhưng Tô Diệp thấy ông ấy đã bận cả ngày rồi, không thể để ông ấy vất vả nữa Cậu xách từng túi đồ đó lên xem, sau đó phân loại chúng— Thức ăn chất thành một chồng, quần áo một chồng, đồ sinh hoạt một chồng Phân loại cẩn thận xong, cậu đi từng chuyến để di chuyển chúng đến chỗ nên để, thức ăn để trong phòng bếp, đồ sinh hoạt thì để trong phòng ngủ, quần áo mới chưa khô thì nên treo ngoài chỗ thông gió, đôi tay bé nhỏ của cậu gắng sức cầm đống quần áo mới, đưa mắt tìm kiếm quanh phòng một lượt, cuối cùng nhìn thấy sào trúc gác bên ngoài cánh cửa Cậu xách quần áo còn ướt nhẹp ra ngoài, nhón chân lên ướm thử độ cao, xác nhận mình kê ghế đẩu là có thể phơi được bèn rón rén tay chân quay lại phòng khách Nhím Vạn Kim đang ở, di chuyển ghế đẩu trong góc ra khỏi phòng Giẫm lên ghế đẩu, mượn ánh đèn đêm từ cổng hắt vào, Tô Diệp nhanh chóng phơi xong từng chiếc quần áo ướt, sau đó đôi mắt trở nên long lanh Phù, cuối cùng cũng dọn dẹp xong rồi Chú cũng không cần dọn thêm lần nữa Mà trong phòng khách, Nhím Vạn Kim ăn cơm xong, muộn màng nhận ra căn nhà quá đỗi yên lặng, giờ mới phát hiện Tiểu Thụ Diệp đã không lên tiếng một lúc lâu rồi “Tiểu Thụ Diệp Chạy đi đâu rồi?” Nhím Vạn Kim không kìm được thấy hơi lo, nhanh chóng đứng dậy bắt đầu tìm kiếm trong nhà gỗ Ngay lập tức ông ấy nhìn đăm đăm vào góc tường trống không và vệt nước kéo dài từ góc tường ra bên ngoài Thằng nhóc này tự phơi đồ à [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhím Vạn Kim đi ra ngoài men theo vệt nước, quả nhiên bắt gặp cậu đang thò bàn tay nhỏ ra chỉnh lại phần mép bị nhăn trên bộ quần áo cuối cùng, cố gắng vuốt phẳng ra “Không phải lúc nãy đã nói là chờ chú ăn xong sẽ dọn sao?”
“Mẹ từng nói đồ của mình thì mình tự dọn, không được làm phiền người khác ạ.” Tô Diệp đã biết mình có thể tự do tự tại khi ở trước mặt chú Kim, nhưng chuyện mình nên làm thì vẫn không thể để chú Kim làm thay Cậu đã được dạy như vậy từ thuở nhỏ rồi, dù ba mẹ có chiều chuộng cậu nhưng không phải dung túng Đương nhiên.. Tất cả những biểu hiện ngoan ngoãn hôm nay của Tô Diệp, thật ra còn là vì một mục đích khác Cậu đứng trên ghế đẩu, xoắn xít bàn tay trắng mềm, đôi mắt tròn xoe tinh ranh đảo một cái rồi nói bằng chất giọng non nớt: “Chú ơi, có phải hôm nay con rất ngoan không ạ?”
Nhím Vạn Kim bị sự đáng yêu này tấn công dữ dội, thanh máu lập tức liên tục -5 -5 -5 -5 đến khi cạn máu: “Tất, tất nhiên rồi.”
Có được câu trả lời làm mình vừa lòng, ánh mắt của Tô Diệp càng thêm ranh mãnh, cuối cùng nói ra mục đích của mình: “Vậy tối nay con có thể ngủ chung với chú không ạ?”
Nhím Vạn Kim: “?”
“Không phải chúng ta vẫn luôn ngủ chung hay sao?”
Tô Diệp vội vàng lắc đầu: “Không phải ngủ chung một giường, con muốn.. Ngủ trên bụng chú.”
Cái bụng mềm mại của chú Kim luôn làm cậu nhớ đến lúc cậu bướng bỉnh không muốn đi ngủ, mẹ sẽ để đầu cậu nằm lên bụng mẹ, sau đó vỗ nhẹ lên lưng cậu, hát cho cậu nghe một bài hát ru bằng chất giọng dịu dàng Bà Tô không hổ là nữ danh ca, sau khi bà cất tiếng hát ru dịu dàng ấm áp tựa như làn nhó nhẹ lướt qua buổi trưa tươi đẹp, có thể làm người ta thấy buồn ngủ rất nhanh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Va vào ánh mắt mong chờ của cậu, Nhím Vạn Kim không kiên trì nổi một giây đã chịu thua, lập tức xách cậu xuống khỏi ghế: “Được, chú đồng ý với nhóc.”
“Nhưng chắc là bây giờ nhóc ngủ không được nhỉ?” Vừa ăn no đã ngủ, không tốt cho đường tiêu hóa Tô Diệp gật đầu, nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: “Chú biết trò chơi dây không ạ?”
Nhím Vạn Kim từng thấy các bạn nhỏ khác chơi ở trại trẻ mồ côi, suy cho cùng thì nơi đó cũng chẳng có đồ chơi gì vui, đám trẻ con sẽ giữ lại sợi dây đỏ gói bánh ú do người tốt bụng tặng cho, rửa sạch để chơi trò chơi dây Chỉ là lúc đó ông ấy lớn hơn mấy đứa trẻ khác nhiều nên không lọt vào vòng tròn của chúng, tính tình của ông ấy thuở đó cũng lầm lì, ngại chủ động tiến đến xin chơi chung Nhìn nhiều rồi, nhất cử nhất động trong trò chơi dây của đám trẻ đều in sâu trong đầu ông ấy, không hề quên dù chỉ một chút [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Chắc, chắc là biết.” Nhím Vạn Kim không chắc chắn trả lời “Tốt quá rồi, vậy chú chơi trò đó với con đi.” Cậu đề nghị Hai người nhanh chóng lục ra được một cuộn dây từ trong góc, Nhím Vạn Kim cầm cuộn dây còn Tô Diệp thì cầm đầu sợi dây vừa chạy vừa kéo ra ngoài, vừa kéo vừa hỏi đã đủ chưa Dù gì thì bàn tay nhỏ của cậu cũng không cùng kích cỡ với móng vuốt của Nhím Vạn Kim, nên độ dài sợi dây của trò chơi dây vẫn được đo đúng chuẩn theo móng vuốt của Nhím Vạn Kim Khi Tô Diệp kéo đầu sợi dây từ phòng khách đến bên cửa nhà, cuối cùng Nhím Vạn Kim cũng gật đầu: “Được rồi.”
Ngay sau đó, ông ấy vung móng sắc bén cắt đứt sợi dây đỏ Tô Diệp thì cầm đầu dây lạch bạch chạy về, buộc hai đầu dây lại với nhau Sau đó cậu lưu loát làm ra hình dáng mở đầu của trò chơi dây Vì vòng dây đỏ quá dài với Tiểu Thụ Diệp nên cậu chỉ có thể dang hai tay thẳng ra, như vậy mới có thể căng sợi dây ra được Nhím Vạn Kim rũ mắt nhìn hình làm bằng dây to đùng này, móng vuốt khẽ run Không ngờ bạn chơi cùng lúc nhỏ cầu còn không có, giờ lại đến bên cạnh ông ấy theo cách này “Chú không biết ạ?” Thấy Nhím Vạn Kim đơ ra, Tô Diệp còn tưởng mình đã đánh bại đối thủ ngay bước đầu tiên rồi, bỗng chốc thấy rất hân hoan Nhím Vạn Kim khẽ cười một tiếng, móng vuốt sắc bén cẩn thận và linh hoạt tránh né bàn tay nhỏ trắng mềm của cậu, tham gia vào cuộc chiến: “Chú biết nhiều lắm đấy.”
Chơi một ván tới hơn chín giờ, cuối cùng Nhím Vạn Kim chiến thắng Tiểu Thụ Diệp nhờ trí nhớ phong phú lúc lạnh mặt quan sát người ta chơi dây hồi còn nhỏ của mình Trua trận, Tô Diệp không vui mấy, cái miệng nhỏ vẩu lên hừng hực khí thế đưa ra lời tuyên chiến mới với Nhím Vạn Kim: “Con đã học được hình mới rồi, ngày mai, ngày mai chơi lại, chắc chắn con có thể thắng được chú!”
“Được, mai chơi tiếp.” Nhím Vạn Kim ứng chiến Sau đó ông ấy xách cậu bé đang sừng sộ ấy để lên bụng mình Tô Diệp thấy buồn ngủ nhẹ rồi mới thả lỏng cái miệng nhỏ vẫn cứ chu lên mãi ấy, cọ mặt vào bụng Nhím Vạn Kim rồi nhanh chóng ngủ say Nhím Vạn Kim bị buồn ngủ lây, cũng lim dim nhắm mắt lại .. Bay một chuyến từ Thủ đô đến khu D là mất cả buổi chiều, khi Cố Thốc đáp xuống sân bay khu D thì trời đã tối mịt Dùng bữa tối tại sân bay quân sự, không cần lãng phí thêm thời gian, sau một màn dạy bảo ngắn, Cố Thốc phát camera nhiệt và máy truyền tin cho các binh sĩ vật ô nhiễm, vạch phạm vi thăm dò cho từng vật ô nhiễm xong thì hạ lệnh triển khai công việc tìm kiếm Các vật ô nhiễm ngồi xe vũ trang đến bìa rừng khu D, ngay sau đó chia nhau vào phạm vi điều tra tìm kiếm của mình Mang theo camera nhiệt cũng là vì lo sợ thân hình của đứa bé quá nhỏ, có thể sẽ trốn trong góc xó khó phát hiện nào đó, bị các vật ô nhiễm bỏ sót Ngay lúc ấy, trên bờ tường cao giữa khu ô nhiễm và căn cứ loài người, cứ cách vài mét lại có một lính canh con người đứng canh gác Trên bờ tường gắn thêm vũ khí tối tân và kính viễn vọng có độ phóng đại lớn, đủ để bắt được tất cả biến động nhỏ ở vùng lân cận bờ tường “Báo cáo cấp trên, khu ô nhiễm có hiện tượng lạ, có binh sĩ vật ô nhiễm xuất hiện!” Mười mấy tiếng báo cáo vang lên cùng lúc trong máy truyền tin của đội trưởng đội chấp hành nhiệm vụ Đội trưởng trợn to mắt: “Ở chỗ tôi cũng có.”
Anh ta nhìn gắt gao vào cái bóng của vật ô nhiễm trong kính viễn vọng, rồi nhìn vào lồng ngực của vật ô nhiễm khổng lồ lông lá khắp người kia, nơi đó có đeo một huân chương bằng vàng màu xanh da trời, bên trên có hoa văn tinh xảo xinh đẹp.. Nếu anh ta nhìn không nhầm thì hình như đó là biểu tượng của vật ô nhiễm dưới trướng Nguyên soái Cố Thốc của khu ô nhiễm Tại sao vật ô nhiễm cấp dưới của Nguyên soái Cố Thốc ở khu ô nhiễm bỗng dưng xuất hiện tại biên giới khu ô nhiễm, rốt cuộc chúng có mục đích gì Gió đêm đầu hạ rất lạnh, nhưng lưng của tiểu đội trưởng lại đổ mồ hôi vì hoảng sợ, lập tức chậm rãi dịch ống kính hướng xuống để nhìn thứ các binh sĩ vật ô nhiễm kia đang cầm trong tay.. Món đồ này nhỏ vậy, lẽ nào là vũ khí công nghệ cao mới nhất khu ô nhiễm vừa tạo ra Hiển nhiên cũng có không ít nhân viên chấp hành nhiệm vụ cũng có suy nghĩ như thế về món đồ trong tay đối phương Trong tần số nội bộ của máy truyền tin “Mọi người thấy thứ trong tay họ.. Là gì đây?”
“Nhỏ vậy, có thể bắn được bao xa.”
Có nhân viên chấp hành nhiệm vụ yếu ớt nói: “Trông có vẻ khá giống.. Camera nhiệt?”
“Sao có thể chứ...” Có người muốn phản bác ngay nhưng ngay sau đó lại nhìn rõ được động tác của những vật ô nhiễm phía đối diện, họ cầm đồ trong tay quét qua quét lại, ấy thế mà là camera nhiệt thật Đang tìm ai sao Nhưng tìm ai mà phải đích thân binh lính dưới trướng Nguyên soái xuất binh Chắc không phải là lãnh sự đã dẫn dắt vật ô nhiễm mấy chục năm nay ở khu ô nhiễm mất tích chứ Thầm oán trong lòng như vậy nhưng binh sĩ chấp hành nhiệm vụ vẫn không hề lơ là, luôn canh chừng hành động của vật ô nhiễm, mãi đến khi những vật ô nhiễm này đi sâu vào trong rừng không xuất hiện tại bìa rừng nữa mới buông lỏng bàn tay bóp cò.