Sau Khi Được Trăm Ngàn Vật Ô Nhiễm Đoàn Sủng

Chương 21: Ai là chúa tể xui xẻo?





Chỉ cần bé con nhà mình thích ngửi, đừng nói là mùi sữa bò, có là mùi sầu riêng thì ông ấy cũng chịu được
Trong vô thức, quan niệm nuôi trẻ nhỏ của Nhím Vạn Kim đã từ nuôi dạy khoa học bắt đầu lao theo hướng dung túng
Cùng với gương mặt mềm mại của Tô Diệp vùi sâu và cọ vào bụng ông ấy, gò má cậu cũng đỏ hây hây, càng thêm đáng yêu
Nhím Vạn Kim ngắm nhìn gương mặt hơi tròn đang ửng đỏ và đôi mắt tròn xoe của Tiểu Thụ Diệp, trái tim tựa như được tẩm mật ong, ngọt đến tận đáy lòng
Bàn chân vốn đang định bước ra khỏi nhà cũng dừng lại theo đó, còn cực kỳ tinh tế giơ hai móng vuốt lên để không gây cản trở động tác Tiểu Thụ Diệp cọ vào mình
..
Tô Diệp cọ một hồi, hết sức thỏa mãn, ngoan ngoãn rời khỏi bụng của chú Kim mùi sữa, hơi ngại ngùng chạy lon ton tới cửa: “Chú ơi, chúng ta đi gánh nước thôi.”
“Được.” Nhím Vạn Kim nhìn Tiểu Thụ Diệp đi tung tăng phía trước mình, đã hoạt bát hơn nhiều so với lúc vừa đến đây, đôi mắt khẽ cong
Giẫm lên sương sớm và mặt đất ẩm ướt để đi đến bờ suối, nơi đó có hai con thú non đang gục đầu nằm bên bờ suối uống nước, cảm nhận được Nhím Vạn Kim đến gần, chóp tai của chúng run lên, lập tức vội vàng trốn vào rừng
Tốc độ nhanh đến mức Tô Diệp chẳng kịp nhìn rõ chúng là con gì
Sáng dậy ra ngoài gặp được động vật nhỏ là trải nghiệm chưa từng có của Tô Diệp, Nhím Vạn Kim giải thích: “Chắc lúc nãy là hai con sóc, đám nhóc này chạy nhanh lắm, khó nhìn rõ được hình dáng.” 
“Sóc con ạ?” Mắt Tô Diệp sáng rỡ
Đây là lần đầu tiên cậu thấy sóc con đấy
Thấy Tiểu Thụ Diệp lộ vẻ hứng thú, Nhím Vạn Kim lập tức đề nghị muốn đi bắt một con về cho Tô Diệp nuôi
Dù sóc chạy nhanh nhưng có Nhím Vạn Kim ông ấy ở đây, bắt một con không phải chuyện to tát gì
Gương mặt Tô Diệp thoáng hiện vẻ lưỡng lự, nhưng cậu nhanh chóng lắc đầu, nghiêm túc nói: “Hay là thôi đi ạ, nếu chúng ta bắt sóc con đi rồi thì ba mẹ của sóc con sẽ buồn lắm.”
Nhím Vạn Kim không ngờ Tô Diệp đã có ý muốn rồi nhưng lại khước từ, sau một thoáng ngạc nhiên thì lại thấy quả nhiên bé con nhà mình là đứa trẻ đáng yêu lương thiện nhất trần đời
“Được, vậy để sóc con tiếp tục sống với ba mẹ nhé.” Nhím Vạn Kim nói
Tô Diệp “vâng” một tiếng đáp lại, sau đó xoa xoa cái bụng lép xẹp của mình: “Chú ơi, chúng ta đi gánh nước về nhà thôi.”
“Được.” Nhím Vạn Kim làm việc nhanh hơn, một tay xách thùng nước để bên cạnh đến đoạn suối có mực nước sâu hơn, xác nhận nước suối có thể nhúng ngập thùng nước, Nhím Vạn Kim mới nghiêm túc cọ rửa cái thùng hai lần rồi xách thùng nước đầy lên
Một thùng đầy nước, Nhím Vạn Kim vẫn thong thả xách đi, trông có vẻ rất nhẹ
Tiểu Thụ Diệp nhìn cảnh đấy mà im lặng há miệng thành hình chữ O
Chú Kim đỉnh thật
Cậu lại cảm thán, hơn nữa còn nói ra lời trong lòng: “Chú Kim giỏi quá, nếu sau này mình lớn lên cũng có thể giỏi giống chú ấy thì tốt quá rồi.”
Nhím Vạn Kim nghe cậu khen, nếu không phải ông ấy không có đuôi thì có lẽ lúc này nó đã vểnh lên từ lâu rồi, lập tức nói: “Tất nhiên có thể rồi, sau này Tiểu Thụ Diệp còn giỏi hơn cả chú nữa cơ!”
Nhóc con nhà ông ấy đương nhiên là giỏi rồi
Nhưng khi ấy, có lẽ gương mặt mềm mại và đôi mắt sáng ngời của Tiểu Thụ Diệp cũng đã không còn nữa
Sau lần đầu tiên phát bệnh ô nhiễm, vật ô nhiễm sẽ xuất hiện biến dị, ngoại hình sẽ phát triển theo chiều hướng đáng sợ
Đến cuối cùng, khi đã hoàn toàn mất hết lý trí, ai may mắn thì vẫn có thể miễn cưỡng nhìn ra hình dạng, ai xui xẻo thì sẽ biến thành quái vật máu thịt lẫn lộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy Nhím Vạn Kim thấy sẽ hơi tiếc nuối nếu không thể nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Tiểu Thụ Diệp, nhưng ông ấy vẫn mong rằng cậu có thể trở nên mạnh mẽ hơn rồi lại mạnh mẽ hơn
Chỉ có như thế, Tiểu Thụ Diệp mới có thể bình an lớn lên trong những tháng ngày không có ông ấy sau này
..
Tô Diệp không hề nghi ngờ những gì chú Kim nói, lập tức nghiêm túc nói: “Chờ con lớn lên rồi con giúp chú gánh nước, con bảo vệ chú!”
Giọng nói của trẻ thơ giòn giã, cực kỳ vui tai
Lọt vào tai của Nhím Vạn Kim quả thật còn hay hơn cả âm thanh của thiên nhiên
Thấy chưa
Bé con nhà ông ấy mới bé xíu thế thôi mà đã biết hiếu thuận với ông ấy rồi
Nhím Vạn Kim cảm động đến mức nếu không phải tại nhà ông ấy không có nhiều thùng nước đến thế thì đã gánh thêm ba bốn thùng nước ngay và luôn rồi
Nhớ Tiểu Thụ Diệp nói cậu đói rồi, Nhím Vạn Kim đi cực kỳ nhanh, không lâu sau hai người đã về đến nhà gỗ
Lựa lại thức ăn còn lại hôm qua, Tô Diệp chọn một cái bánh su kem to cỡ đầu cậu, cái bánh to như vậy, chắc chắn bên trong sẽ có nhiều kem lắm đây
Đã lâu lắm rồi Tô Diệp không ăn bánh su kem, lúc nghĩ tới chuyện này, cậu vô thức nuốt nước miếng
Đôi bàn tay trắng mềm của trẻ con bao lấy bánh su kem vàng óng to bằng đầu mình, răng nhỏ cắn một miếng lên phần vỏ giòn, lớp vỏ giòn thơm ngọt, Tô Diệp vui vẻ cong mắt, cẩn thận nhấm nháp từng miếng nhỏ
Thế nhưng ăn một hồi, Tô Diệp ăn phần vỏ sắp no rồi mà cái bánh su kem lớn cũng chỉ mới mất phần vỏ, tới giờ vẫn chưa xuất hiện phần kem
Tô Diệp: “...”
Cậu chun mũi, thấy hơi sốt ruột
Nhím Vạn Kim thấy hành động của Tô Diệp, tự giác cầm lấy bánh, lột lớp vỏ giòn bên trên ra, tiện tay nhét vào miệng mình
Ông ấy làm rất tự nhiên, học theo những gì mình thấy lúc nhỏ, ba mẹ của người ta đều sẽ làm vậy
Bánh su kem lớn đã lộ ra phần kem màu trắng đục đầy ắp ở bên trong, mềm mại tựa áng mây, nhìn một cái thôi là đã thấy ngon lắm rồi
Tô Diệp nhìn cái bánh su kem tới nỗi hai mắt lấp lánh, nhưng vẫn rất khách sáo nói: “Chú ơi, con ăn không hết, chú ăn chung một miếng nhé
Kem ngon lắm đó!”
Cậu không để ý việc san sẻ thức ăn mình yêu thích cho vật ô nhiễm mình thích
Nhím Vạn Kim nhìn bánh su kem mềm mại trong móng vuốt, cũng thấy hơi thèm, bèn nói: “Vậy chú giúp Tiểu Thụ Diệp ăn một nửa nhé.”
Tô Diệp gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn chăm chú vào ông ấy
Chờ mong phản ứng đầu tiên khi ông ấy ăn được bánh su kem ngon
Nhím Vạn Kim vạch ra kích thước bánh và miệng mình, xác nhận mình cắn một cái vừa hay có thể ăn hết một nửa mới cắn xuống..
Vật ô nhiễm khổng lồ cắn một miếng, ăn trọn cả phần kem lẫn vỏ giòn, hai vị ngọt khác nhau hòa lẫn trong khoang miệng ông ấy
“Ngon lắm, cảm ơn Tiểu Thụ Diệp.” Nhím Vạn Kim nói xong bèn cúi đầu muốn trả bánh su kem trong tay lại cho cậu, nhưng vừa cúi xuống lại thấy cái bánh trong móng vuốt chỉ có phần vỏ vàng chứ không thấy phần kem đâu cả
Nhím Vạn Kim: “?”
Chuyện là lúc bơm kem vào bánh đã bơm lệch rồi, nên chỉ có một nửa phần ông ấy đã ăn mới có kem thôi
Thấy bánh su kem đã mất đi linh hồn, Nhím Vạn Kim và Tô Diệp đồng thời cạn lời: “...”
Bé con Tô Diệp hóa đá tại chỗ, đôi mắt trong veo nhanh chóng phủ một lớp hơi nước
Kem, kem..
hết trơn rồi
Cậu không có ý chỉ trích Nhím Vạn Kim, chỉ là tự nhiên thấy ấm ức thôi, nhiều kem thế kia sao lại hết rồi
Nhím Vạn Kim hối hận trong lòng, sớm biết vậy lúc nãy không nên ăn một nửa bên đó, lúc này bèn vội vàng thò móng vuốt vào lục túi ni lông xem còn chiếc bánh su kem nào nữa không
Hôm qua Tô Diệp đi dạo một vòng quanh phiên chợ, nhận được đủ thứ đồ ăn, ông ấy cũng không nhớ rõ là có những món gì
Nhưng cùng với móng vuốt sắc bén nôn nóng lục một vòng trong túi ni lông, Nhím Vạn Kim không tìm thấy thức ăn có kem nào nữa
Tô Diệp thấy ông ấy làm vậy, vốn đưa đôi mắt ngập nước nhìn sang, nhưng khi tìm không thấy thì không cầm được nước mắt, từng giọt nước mắt to lăn dài khỏi khóe mắt
Cậu khóc rất yên lặng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào, không cào tim xé phổi, chỉ có những giọt nước mắt to rơi xuống, gò má cũng bắt đầu đỏ lên theo
Thâm chí cậu còn vừa khóc vừa sụt sùi nói: “Chú, con, con không sao ạ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là thèm bánh su kem quá thôi..
Con biết không phải lỗi của chú...”
Nỗi áy náy của Nhím Vạn Kim đã lên đến đỉnh điểm ngay khoảnh khắc này, ngày xưa ông ấy từng làm ăn với vật ô nhiễm khác, khi gạt ba tỷ đồng ô nhiễm từ đối phương ông ấy cũng chẳng thấy tội lỗi đến mức này
“Đừng, đừng khóc nữa, chú đi mua về cho nhóc được không, mua trọn cả dây chuyền sản xuất kem luôn!” Nhím Vạn Kim nhớ lại số dư trong tài khoản của mình, buột miệng nói ra
Nghe giọng điệu ngang tàng của Nhím Vạn Kim, cuối cùng Tô Diệp cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt trò xoe ầng ậng nước: “Không, không cần cả dây chuyền sản xuất đâu ạ, chú mua một lại cho con một cái bánh su kem là được.”
Nói xong cậu còn giơ một ngón tay trắng nõn ra với Nhím Vạn Kim
Chẳng tham lam gì thật này
Bìa rừng khu D, nơi tập hợp Cố Thốc và các vật ô nhiễm khác hẹn nhau
Dĩ nhiên là Cố Thốc và sĩ quan phụ tá Lý đến trước, sau khi họ đến không lâu thì lần lượt có các vật ô nhiễm khác đến, chỉ là ai cũng chán nản, cúi đầu ủ rũ, khỏi hỏi cũng biết là họ chưa tìm được đứa trẻ
Sĩ quan phụ tá Lý không hề thấy bất ngờ, suy cho cùng thì họ đều là vật ô nhiễm cấp dưới của Cố Thốc, bị lây chút vận xui từ Cố Thốc là chuyện vô cùng bình thường
Cấp trên đã là chúa tể xui xẻo rồi, đám thuộc hạ họ đây còn có thể gặp may à
Trong khi sĩ quan phụ tá Lý nghĩ vậy, cũng không biết Cố Thốc đứng bên cạnh cậu ấy cũng đang nghĩ gì mà bỗng dưng lùi về sau mấy bước, sau đó kêu lên một tiếng
Sĩ quan phụ tá Lý thắc mắc quay đầu lại thì thấy một cái bẫy kẹp lóe ánh sáng bạc đang kẹp cứng ngắn, còn kẹp ra một vết máu hình tròn trên móng vuốt của Cố Thốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiển nhiên Cố Thốc xui riết quen nên cũng không nói gì, chỉ dùng sức bẻ gãy bẫy kẹp kia rồi để ở nơi không bị vật ô nhiễm giẫm phải
Sĩ quan phụ tá Lý: “...”
Đây là lần thứ một trăm cậu ấy cảm thấy Cố Thốc có thể sống đến ngày hôm nay, thực lực chiếm nguyên nhân rất lớn
Thời gian trôi nhanh như thổi, một trăm vật ô nhiễm Cố Thốc phái ra đều đã nhanh chóng trở về toàn bộ, nhưng ai cũng chán chường, hiển nhiên không có thu hoạch gì
Sĩ quan phụ tá Lý đã đoán trước được kết quả này, lập tức nhìn sang Cố Thốc: “Nguyên soái, xem ra bên chúng ta hết hy vọng rồi, vẫn phải trông chờ vào bên Tướng quân thôi.”
Nhưng Cố Thốc lại cực kỳ tự tin: “Cái này cũng chưa hẳn, giờ chúng ta chỉ mới tìm quanh rừng một lần, vẫn chưa vào thành phố nên không có gì chắc chắn cả
Cậu đưa người đến thành phố hỏi thăm, tôi đưa người tìm kiếm trong rừng lần nữa.”
Sĩ quan phụ tá Lý: “...”
Anh ta cũng lạc quan ghê đấy
Trong lòng thì mắng vậy thôi chứ sĩ quan phụ tá Lý cũng không có ý định không tìm, bèn nói ngay: “Vâng, đã rõ.”
Sĩ quan phụ tá Lý gọi tên vài vật ô nhiễm, ra hiệu họ bước ra khỏi hàng vào thành phố chung với mình
Mà ở một diễn biến khác, Nhím Vạn Kim và Tô Diệp đã ra khỏi căn nhà gỗ, bắt đầu tiến về thành phố khu D, hoàn hảo lướt ngang qua đời Cố Thốc lần thứ hai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.