Dù sao ngày mà cậu bị con Husky xô ngã cũng chính là ngày lạnh nhất trong năm, lại còn đúng một ngày trước đêm giao thừa Dù bà Tô đã nhanh chóng chạy đến, đỡ cậu dậy khỏi vũng nước rồi đưa cậu về nhà thay quần áo và tắm nước nóng, nhưng đêm hôm đó Tô Diệp vẫn bị cảm lạnh Vì bị cảm nặng nên vị giác của Tô Diệp trở nên tê liệt, cậu chỉ có thể nhìn những món ăn yêu thích được bày đầy bàn trong đêm giao thừa mà bất lực Ngay cả món bánh cá mà cậu yêu thích nhất, khi vào miệng của Tô Diệp cũng trở nên kỳ lạ, khiến cậu nhìn thôi mà thấy sợ Giờ nghĩ lại, đó là đêm giao thừa cuối cùng cậu được đón cùng ba mẹ Cũng từ sau đêm giao thừa đó, mỗi khi nhìn thấy Husky Tô Diệp đều đi đường vòng Cậu không muốn bị cảm nặng thêm một lần nữa, vì sẽ lại không thể thưởng thức được hương vị của bánh cá Đối với một người yêu thích bánh cá thì đây quả thực là điều kinh khủng nhất trên đời Vì vậy, khi nhìn thấy Cố Thốc, Tô Diệp đã nhanh chóng phản ứng, cả người bé con sợ hãi không ngừng rụt về phía sau, chỉ thiếu điều chui vào bụng Nhím Vạn Kim để trốn Vì ngoại hình của Cố Thốc gần như không xuất hiện trạng thái lai tạp, lại biến dị từ giống Husky khá phổ biến ở căn cứ loài người nên cũng được coi là đẹp trai, ưa nhìn trong khu ô nhiễm Hơn nữa, chẳng phải trẻ con đều rất thích động vật sao Lẽ ra một bạn nhỏ như Tiểu Thụ Diệp không nên sợ Cố Thốc mới đúng Tuy rằng Nhím Vạn Kim thấy hoang mang và cảm thấy hành động của bé con kỳ lạ nhưng vẫn theo bản năng đưa móng vuốt ra chắn giữa Cố Thốc và bé con, che chở bé con một cách cẩn thận Tô Diệp vì không thể chui hẳn vào bụng chú Kim nên cậu chuyển sang dùng chiến thuật vòng vo, xoay người lại vùi đầu thật sâu vào bụng của Nhím Vạn Kim, dùng cái ót tròn trịa đối diện với Cố Thốc Dù vậy, cơ thể nhỏ bé vẫn run lên không ngừng Có thể thấy Husky đã thật sự để lại bóng ma tâm lý nghiêm trọng cho bé con Trớ trêu thay, Husky là loài chó không biết nhìn sắc mặt của người khác, Cố Thốc nhìn bánh bao sữa đang run rẩy không ngừng, hùng hổ chất vấn sĩ quan phụ tá Lý: "Mấy người làm ăn kiểu gì vậy, sao lại dọa bé con sợ hãi thế này, chẳng phải đã dặn đừng dọa bé con sao?”
Sĩ quan phụ tá Lý khi bị chất vấn: “...”
Đại ca, ngài có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không hả? Bé con sợ hãi từ khi ai xuất hiện, trong lòng ngài thật sự không biết chút nào sao Sĩ quan phụ tá Lý thầm rủa trong lòng, lần thứ 102 muốn xin từ chức không làm nữa, nhưng vì số tiền lương ít ỏi mà quân đội trả, cuối cùng vẫn kìm ý định nổi giận, khó khăn nặn ra một nụ cười: "Chúng tôi vừa nãy đã ở đây với Tiểu Thụ Diệp nửa tiếng rồi, cậu ấy không hề tỏ ra sợ hãi chúng tôi.”
Vậy đoán xem nguyên nhân do ai nào Cấp trên ngu ngốc thân mến của tôi Nguyên soái Cố Thốc dường như hoàn toàn không nhận ra vấn đề nằm ở đâu, chẳng chịu nhìn lại bản thân để tìm nguyên nhân, nghiêm trang cau mày, vô cùng nghiêm túc nói: “Vậy sao lại thế?”
Nhím Vạn Kim vốn dĩ còn có chút ấn tượng tốt với Cố Thốc trên bản tin: ".. Cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà từ từ lên tiếng: "Nguyên soái Cố, ngài có thể đi ra ngoài một chút được không?”
Cố Thốc: "Tại sao Bây giờ vẫn chưa tìm ra nguyên nhân bé con run rẩy, hay là để tôi dỗ dành bé con trước đã Nhím Vạn Kim vốn định giữ thể diện cho anh ta, nhưng xem ra Cố Thốc chẳng muốn chút nào "Ý tôi là, có khả năng Tiểu Thụ Diệp bị ngài dọa sợ không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Thốc: ".. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào Cố Thốc lập tức phủ nhận lời nói của Nhím Vạn Kim trong lòng, chó là người bạn tốt nhất của con người mà, anh ta lại giống chó như vậy, Tiểu Thụ Diệp có lý do gì mà không thích anh ta chứ Nhưng thấy bé con dường như đang run rẩy dữ dội hơn, Cố Thốc do dự một chút, cuối cùng vẫn bước ra khỏi phòng họp và đóng cửa lại Nhím Vạn Kim vội vàng vỗ nhẹ lưng của Tô Diệp và cất lên giọng nói dịu dàng: "Tiểu Thụ Diệp, ngài ấy đã đi rồi, đừng nhịn nữa, ra ngoài hít thở không khí đi "Thật, thật sao Bé con hỏi với giọng nghèn nghẹn "Chú còn sẽ lừa nhóc sao Theo lời nói của Nhím Vạn Kim, cái đầu nhỏ đầy lông nhung của bé con khẽ động, sau đó quay đầu lại Đôi mắt to tròn đáng yêu của cậu lúc này hơi đỏ, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy lớp mỡ mềm trên bụng của Nhím Vạn Kim, xác nhận cửa phòng họp đã đóng lại, không thấy bóng dáng của Husky đâu, Tô Diệp mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay còn lại vỗ vỗ ngực: "Phù…”
Husky đi rồi thật là tốt quá Cố Thốc nấp ngoài cửa và quan sát toàn bộ quá trình qua khe hở: ".. Đau lòng quá.jpg
Nhím Vạn Kim cách một cánh cửa cũng có thể nghe thấy tiếng lòng tan nát của anh ta, ông ấy ngước nhìn khe cửa, rồi quay sang nói với bé con trong lòng: "Tiểu Thụ Diệp, chú ra ngoài một chút, nhóc ở lại với mấy chú này một lát được không Sĩ quan phụ tá Lý: Móng sói của cậu ấy khẽ run rẩy, không ngờ mình còn có thể được bế bé con, kích động nói: "Tôi tôi tôi có thể làm được không Tô Diệp rõ ràng đã bị Husky bất ngờ xuất hiện lúc nãy dọa sợ, tay nắm chặt bụng của Nhím Vạn Kim không chịu buông, ngược lại còn áp sát mặt vào Nhím Vạn Kim: "Con đi cùng chú.”
Chú Kim rất thích được bé con bám lấy, nhưng ông ấy ra ngoài để nói chuyện với Nguyên soái Cố Thốc, nếu mang theo bé con thì sao mà nói chuyện được: "Chú đi xem con chó bự lúc nãy đã đi xa chưa, Tiểu Thụ Diệp cũng muốn đi cùng sao?”
Đầu óc của Tô Diệp trống rỗng, bàn tay nhỏ bé nắm lấy Nhím Vạn Kim cũng đã buông ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không, không còn cách nào khác, Husky thật sự quá đáng sợ Dọa được bé con lui bước, Nhím Vạn Kim vội vàng đặt bé con vào lòng của sĩ quan phụ tá Lý - người đã chuẩn bị sẵn một lớp đệm thịt rồi bước ra ngoài cửa Còn Cố Thốc ngoài cửa đã sớm bị những mũi tên liên hoàn này bắn đến mức liệt nửa người, trái tim vỡ vụn thành từng mảnh, ngồi bệt xuống đất dựa vào tường, sống không còn gì luyến tiếc ……
Trong một phòng hội nghị khác, Nhím Vạn Kim và Cố Thốc ngồi đối diện nhau Cố Thốc: "Sĩ quan phụ tá Lý nói ông có chuyện quan trọng muốn thông báo cho chúng tôi, là chuyện gì vậy?”
"Một chuyện liên quan đến Tiểu Thụ Diệp, nhưng trước khi nói cho ngài biết chuyện này, tôi hy vọng ngài có thể đồng ý với tôi một việc, sau này hãy để tôi và Tiểu Thụ Diệp trở về Thủ đô Nhím Vạn Kim nói Cố Thốc theo bản năng cảm thấy Nhím Vạn Kim đã phát hiện ra chuyện bé con có thể chữa trị bệnh ô nhiễm, muốn đến gần để hưởng lợi từ nguồn tài nguyên y tế: "Ông cũng thấy rồi đấy, thật ra không cần phải ở cạnh bé con, dù chỉ nhìn thấy bé con trên TV, hiệu quả chữa trị cũng rất tốt.”
Nhím Vạn Kim nhận ra anh ta hiểu lầm, sắc mặt hơi âm trầm: "Tôi đưa ra điều kiện này không phải vì điều trị, tôi chỉ là.. muốn ở bên cạnh cậu bé, dù cho cậu bé chỉ là một thú non bình thường Lúc đầu quyết định chăm sóc bé con, ông ấy không biết sự đặc biệt của cậu, chỉ là thấy bé con đáng thương, không có sự giúp đỡ của mình chắc chắn không thể sống nổi Cố Thốc dùng đôi mắt thú màu xanh lam nhìn chằm chằm vào Nhím Vạn Kim một lúc lâu, cũng không nhìn ra dấu vết giả dối, bèn nói: "Chuyện này tôi cần xin ý kiến của Lãnh sự đại nhân, xem bà ấy quyết định như thế nào, ông cho tôi mã ID của ông, tôi sẽ gửi cho Lãnh sự đại nhân Nhím Vạn Kim nói ra mã ID, trong lúc chờ đợi hồi âm, những chiếc gai nhọn sau lưng ông ấy dựng đứng lên, lộ ra vẻ căng thẳng không thể che giấu Vài phút sau, máy truyền tin của Cố Thốc phát ra một tiếng thông báo "Lãnh sự đại nhân đồng ý với yêu cầu của ông, nhưng bà ấy cũng có một điều kiện.. Cố Thốc nói điều kiện của Lãnh sự đại nhân xong rồi hỏi: "Câu trả lời của ông là Không chút do dự, Nhím Vạn Kim lựa chọn đồng ý Sau khi đạt được thỏa thuận, những chiếc gai nhọn sau lưng của Nhím Vạn Kim hơi thả lỏng xuống, sau đó chủ động kể lại những gì mình biết, kể hết chuyện bé con nhìn thấy sương máu và ánh sáng trắng, còn có cả chuyện về hạt giống "Hạt giống Đôi mắt màu xanh lam của Cố Thốc trầm xuống, có vẻ giống như biển xanh thẳm, lúc này trông anh ta mới thật sự có chút giống với hình ảnh trên bản tin "Liệu hạt giống đó có khả năng là năng lực đặc biệt của Tiểu Thụ Diệp không, giống như dị năng trên TV Nhím Vạn Kim đưa ra giả thuyết "Không loại trừ khả năng này Cố Thốc nói: "Sau khi ông ăn hạt giống có cảm thấy gì bất thường không?”
“Bất thường?” Nhím Vạn Kim đặt tay lên ngực, chần chờ hỏi: "Cảm giác dạo này nhịp tim đập chậm hơn trước có tính không Trước đây ông ấy cứ nghĩ là mình bị ảo giác, không để tâm lắm, giờ ngẫm lại toàn bộ sự việc, mới thấy không chỉ đơn giản là ảo giác Nhịp tim liên quan mật thiết với giá trị ô nhiễm, đây là kiến thức cơ bản mà mọi sinh vật ô nhiễm đều biết Cố Thốc cầm máy truyền tin trên bàn lên và gọi cho thuộc hạ đang canh gác bên ngoài Một lát sau, thuộc hạ khiêng một máy đo mức độ ô nhiễm mượn từ Cục quản giáo đi vào Mọi vật ô nhiễm đều thuộc nằm lòng cách kiểm tra giá trị ô nhiễm Trong suốt cuộc đời của họ, việc tiêm thuốc ức chế và kiểm tra giá trị ô nhiễm đã được lặp lại vô số lần, quen thuộc như ăn cơm uống nước Nhím Vạn Kim sát trùng đơn giản trên bụng, cầm kim lấy máu đâm xuống, lau đi giọt máu đầu tiên, sau đó nhỏ giọt máu thứ hai lên máy đo Không lâu sau, trên màn hình máy đo hiện lên con số màu vàng sáng, ghi rõ ràng: 59 "Năm mươi chín Không thể nào, máy này bị hỏng rồi à Nhím Vạn Kim nhớ rõ trong ba tháng trước, giá trị ô nhiễm của ông ấy đã đạt đến tám mươi Chính vì vậy, Nhím Vạn Kim mới quyên góp toàn bộ tài sản, một mình đến khu D để tận hưởng những ngày tự do cuối cùng Trong khoảng thời gian đó, bản thân ông ấy cũng cảm thấy ngày càng bất lực, tâm trạng rất dễ phiền muộn, không có khả năng chẩn đoán sai Thuộc hạ vừa rồi đã khiêng máy đo vào cửa vội vàng nói: "Không thể nào, lúc tôi khiêng vào rất cẩn thận, không hề va đập gì cả Trong lòng của Nhím Vạn Kim và Cố Thốc đồng thời nảy ra suy nghĩ thứ hai, nhưng.. suy nghĩ đó thật sự quá hoang đường, vì vậy hai vật ô nhiễm nhìn nhau, không ai dám mở miệng nói ra Móng vuốt của Cố Thốc run rẩy cầm lấy cây kim lấy máu mới— một lát sau, trên máy đo mức độ ô nhiễm hiện lên con số 35 màu xanh lá cây [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trước khi Cố Thốc lên đường làm nhiệm vụ cũng đã kiểm tra giá trị ô nhiễm, quả thực là 35 không sai Anh ta vội vàng nhìn về phía thuộc hạ: "Cậu cũng thử xem Mặc dù không biết tại sao Nguyên soái và Nhím Vạn Kim lại đột nhiên trở nên nghiêm túc như vậy, nhưng thuộc hạ vẫn nhanh chóng hoàn thành việc kiểm tra, kết quả kiểm tra của cậu ấy cũng giống như trước khi xuất phát, không có gì khác biệt Nhím Vạn Kim và Cố Thốc ngây người nhìn con số đó một lúc lâu, cuối cùng lại nhìn nhau cười Như vậy, suy đoán vừa rồi của bọn họ đã được chứng thực— Nhím Vạn Kim, Cố Thốc và thuộc hạ, ba vật ô nhiễm đều đã xem chương trình giải trí, nhưng chỉ có giá trị ô nhiễm của Nhím Vạn Kim giảm rõ rệt Sự khác biệt lớn nhất giữa Nhím Vạn Kim và hai vật ô nhiễm kia chính là đã từng uống hạt giống mà Tiểu Thụ Diệp đưa và tiếp xúc với Tiểu Thụ Diệp lâu hơn Trước đây, Lãnh sự và Cố Thốc cùng các vật ô nhiễm khác chỉ cảm thấy nụ cười của Tiểu Thụ Diệp có thể ức chế bệnh ô nhiễm, nhưng hiện tại dựa theo việc giá trị ô nhiễm của Nhím Vạn Kim giảm mạnh, sự tồn tại của Tiểu Thụ Diệp có lẽ có thể chữa khỏi hoàn toàn bệnh ô nhiễm Họ không khỏi nghĩ, Tiểu Thụ Diệp có lẽ thật sự là báu vật trời ban, xuất hiện vào thời khắc đen tối nhất ở khu ô nhiễm Bỗng nhiên chiếu sáng tất cả.