Đầu của Tô Diệp bắt đầu quay chậm lại từng chút một, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn dần trở nên ngơ ngác, đôi môi từ từ hé mở, cho đến khi có thể nhét vừa một quả trứng Được rồi, hình như không phải mơ thì phải.. Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu óc quay cuồng của bé con thì lông tơ trên người của Tô Diệp dựng đứng, ngay cả mái tóc đen vốn mềm mại cũng dựng đứng lên, bé con xù lông Cậu bé vụt một cái bò dậy từ trên người Cố Thốc rồi nhanh chóng lùi lại phía sau, kéo giãn khoảng cách với Cố Thốc Ban đầu còn tưởng Tiểu Thụ Diệp đã chấp nhận tạo hình mới của mình, đang chuẩn bị khua chiêng gõ trống ăn mừng thì Cố Thốc: ".. Cháu nghiêm túc với động tác lùi nửa bước của mình sao Rõ ràng Tô Diệp không có thời gian quan tâm đến sự thay đổi tâm lý của Cố Thốc, cậu vội vàng lao vào vòng tay của vật ô nhiễm gần mình nhất, vùi đầu vào vòng tay của đối phương giống như một chú đà điểu nhỏ Vật ô nhiễm đột nhiên bị Tiểu Thụ Diệp ôm lấy lập tức cảm thấy hạnh phúc, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ Anh ta được bé con chủ động ôm rồi Làm tròn lên thì anh ta còn lợi hại hơn Cố Thốc Vật ô nhiễm hạnh phúc đến mức sắp thăng thiên, xương gò má cao ngất, hoàn toàn không thèm nhìn khuôn mặt xanh lè của vị Nguyên soái nhà mình Rúc trong đám lông vũ mềm mại của vật ô nhiễm một lúc, cuối cùng Tô Diệp cũng lấy lại bình tĩnh nhưng vẫn không có thêm can đảm để nhìn Cố Thốc đằng sau, chỉ dám nhỏ giọng đề nghị: "Chú, chú Cố.. Chú có thể trở lại hình dạng ban đầu được không Cố Thốc hoàn toàn bị bé con ghét bỏ, cúi đầu ủ rũ, vô cùng chật vật, chỉ thiếu nước khóc òa lên nhưng chưa kịp phản ứng thì Tô Diệp đã cẩn thận nói: "Chờ, chờ chú trở lại hình dạng ban đầu, cháu sẽ thử xem có thể quen với dáng vẻ của chú không Bị Tiểu Thụ Diệp đánh một gậy rồi nhanh chóng đưa cho một quả táo ngọt, Cố Thốc lập tức vui vẻ trở lại, lập tức cười tươi: "Chú đi ngay đây Một chú chó Husky hình người màu xanh lá cây lập tức chạy ra khỏi khu dân cư, nhanh như một tia chớp huỳnh quang màu xanh lá cây Khiến cho những vật ô nhiễm bên đường rất tò mò: Vừa nãy có thứ gì bay qua vậy Còn trong tòa nhà nhỏ, Tô Diệp đã bình tĩnh lại, thoát khỏi nỗi sợ hãi đối với chú chó Husky, sau khi nhận ra không phải mơ, vậy thì tòa nhà nhỏ mà cậu đang ở là Bé con ngơ ngác ngẩng đầu nhìn sĩ quan phụ tá Lý: "Chú Lý, đây là.. Nhà cháu ạ "Đúng vậy, là do ngài Lãnh sự đại nhân đặc biệt sắp xếp cho cháu, mô phỏng theo ngôi nhà của cháu, chỉ có điều tỷ lệ tổng thể được phóng to, để tiện cho những vật ô nhiễm của cháu ra vào Sĩ quan phụ tá Lý nói rất thân thiết: "Có muốn đi tham quan không, nếu có chỗ nào khác biệt thì có thể nói với chú, chú sẽ bảo bọn họ sửa lại Tô Diệp đương nhiên không thể từ chối đề nghị này rồi Chỉ là bé con tay ngắn chân ngắn, đi lại và leo cầu thang đều không tiện, cho nên sĩ quan phụ tá Lý cười tủm tỉm, rõ ràng là hình dạng của một con sói nhưng lại cười như một con cáo: "Chú bế cháu nhé Tô Diệp gật đầu, ngoan ngoãn đưa tay nhỏ về phía sĩ quan phụ tá Lý chờ được bế, dáng vẻ đáng yêu khiến những vật ô nhiễm có mặt tại đó nhất thời ngứa ngáy trong lòng, chỉ mong sao lập tức nhập vào sĩ quan phụ tá Lý để ôm bé con vào lòng mà cưng nựng Vốn dĩ Nhím Vạn Kim đã chuẩn bị tiến lên ôm bé con, không ngờ lại bị sĩ quan phụ tá Lý cướp mất, ông ấy cụp mắt xuống, giấu đi sự thất vọng, ở khu D ông ấy đã biết bé con đến Thủ đô, chắc chắn sẽ có nhiều vật ô nhiễm thích bé con hơn Có chút ghen tị nhưng ngụm giấm này mới chỉ ngậm trong miệng chưa nuốt xuống, ông ấy đã nghe giọng nói trẻ con lại vang lên: "Chú Kim, chú lại đây xem cùng con đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tô Diệp muốn để chú Kim cũng xem kỹ nơi mình lớn lên Được gọi tên, Nhím Vạn Kim nhất thời tự hào như thể giành được giải nhất trong cuộc thi "Vật ô nhiễm được Tiểu Thụ Diệp thích nhất", ông ấy ngẩng cao đầu, bước về phía trước trong ánh mắt ngưỡng mộ của những vật ô nhiễm khác Từ tầng hai nhìn xuống tầng một, mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với thời điểm chú thím chưa chuyển đến, nụ cười trên khuôn mặt của Tô Diệp ngày càng rạng rỡ, gần như thiêu đốt đôi mắt của những vật ô nhiễm có mặt tại đó Tất nhiên, thái độ của những vật ô nhiễm đối với điều này vẫn là: Motto motto (Nữa đi nữa đi) Bởi vì chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Tiểu Thụ Diệp, sự mệt mỏi vì phải chen chúc với đồng nghiệp ở tầng một vào tối hôm qua cũng được tan biến Bọn họ chỉ cảm thấy mình nhẹ nhàng như thể đang bay lượn trong khu rừng vào buổi sáng sớm, những chú yêu tinh nhỏ vỗ đôi cánh trong suốt, đang nhẹ nhàng ngửi mùi hương tươi mát của lá cây "Nơi này giống hệt nhà con luôn Đôi mắt của Tô Diệp ngày càng sáng, chỉ vào một góc: "Khi ba không ở nhà, mẹ và con sẽ cùng nhau chơi trò tô màu ở đó, khi mẹ không ở nhà, ba và con sẽ cùng nhau chơi xếp hình "Còn có cả ghế sofa, buổi tối ba mẹ sẽ cùng con đọc truyện cổ tích nhưng mỗi ngày chỉ được xem một tập, mẹ nói trẻ con quan trọng nhất là phải bảo vệ mắt Tô Diệp nhìn mọi thứ trong tòa nhà nhỏ, hồi tưởng lại từng khoảnh khắc đã từng diễn ra với ba mẹ .. Tham quan xong bên trong tòa nhà nhỏ thì mọi người cùng nhau đến sân, Tô Diệp có mục đích rõ ràng, tầm mắt hướng về góc mà cậu quan tâm nhất, nơi mà cậu phải nhìn mỗi khi ra ngoài Nhưng nơi đó trống rỗng, không có một cây non nào đung đưa cành lá trong gió Cây hồng là do ông Tô trồng vào ngày sinh nhật ba tuổi của Tiểu Thụ Diệp nhưng chương trình truyền hình thực tế lại được quay trước đó, cho nên trong chương trình đương nhiên không có cây hồng đó "Chú ơi, ở đó thiếu một cái cây Tô Diệp nghiêm túc nói, cậu đưa tay ra, mô phỏng kích thước của cây non, mỗi cành cây phân bố như thế nào, cành nào có nhiều lá, cành nào có ít lá, cậu đều nhớ rõ mồn một Trong một thời gian dài sau khi ba mẹ mất, ảnh gia đình và cây hồng non là hai thứ duy nhất mà Tô Diệp dùng để nhớ về ba mẹ Sĩ quan phụ tá Lý nhìn bé con rất coi trọng cây non đó, vội ra hiệu cho những vật ô nhiễm đằng sau Những vật ô nhiễm nhận được lệnh, lập tức nhanh chóng chuẩn bị, hàng chục vật ô nhiễm được huấn luyện bài bản phân chia khu vực tìm kiếm của mình, hướng đến các chợ Hoa Điểu và thậm chí là công viên trong Thủ đô Tiểu Thụ Diệp chỉ muốn một cây hồng chứ không phải dây leo thần kỳ có thể kết nối trời đất như trong truyện cổ tích Cho cậu ấy .. Một buổi sáng trôi qua trong quá trình tham quan tòa nhà nhỏ, Tô Diệp trở về phòng trẻ em ở tầng hai, chơi đùa cùng Nhím Vạn Kim và sĩ quan phụ tá Lý, những vật ô nhiễm còn lại tự giác canh gác bên ngoài tòa nhà nhỏ, đứng gác cho bé con Không biết có phải vì nhìn Tiểu Thụ Diệp cười quá lâu hay không mà những vật ô nhiễm đứng gác dưới ánh nắng mặt trời cũng không thấy khó chịu chút nào, ngược lại còn rất hăng hái, thậm chí trên mặt cũng bị Tô Diệp lây nhiễm mà nở một nụ cười nhẹ "Này, cậu cười gì vậy Một vật ô nhiễm hỏi vật ô nhiễm bên cạnh "Tôi cười sao Chờ đã.. Chẳng phải bản thân cậu cũng đang cười sao Mặc dù bọn họ là những vật ô nhiễm trong cùng một đội nhưng bình thường không có nhiều giao lưu riêng tư, chỉ khi làm nhiệm vụ mới nói chuyện ngắn gọn một câu… vì mọi người đều là vật ô nhiễm, tính tình nóng nảy, sợ sẽ xảy ra mâu thuẫn vì lời qua tiếng lại Nói thật ra thì đây có vẻ là lần đầu tiên họ thuận miệng tán gẫu Hóa ra tán gẫu với đồng nghiệp lại là như vậy, trong thoáng chốc bọn họ có cảm giác như mình đã trở lại thời điểm còn là con người, trong gió thu thổi, trên sân trường, vừa đi vừa trò chuyện tâm sự với hai ba người bạn thân Đó là cảm giác rất dễ khiến người ta chìm đắm .. Tòa nhà hành chính cao nhất của khu Thủ đô không xa tòa nhà nhỏ nơi mà Tô Diệp đang ở, đi bộ chỉ mất mười phút Vì sợ đi cùng nhau sẽ làm Tiểu Thụ Diệp sợ nên các quan chức vật ô nhiễm quyết định chia nhau đến tòa nhà nhỏ, bốn vật ô nhiễm được sắp xếp vào đợt đầu tiên, trong đó có cả cai ngục trưởng là người đầu tiên phát hiện ra video của Tiểu Thụ Diệp Nhưng trước khi lên đường, cai ngục trưởng đã tỏ ra chùn bước Ngoài anh ấy ra, hầu hết những vật ô nhiễm đi cùng anh ấy đến thăm bé con đều còn chút dáng người hoặc dáng động vật nhưng anh ấy thì khác, anh ấy là một đống xúc tu đen ngòm đầy giác hút không ngừng ngọ nguậy, trông giống hệt như tà thần đáng sợ trong truyền thuyết Nếu anh ấy đến đó.. Chắc chắn sẽ làm bé con sợ Lý do Lãnh sự sắp xếp cai ngục trưởng đến thăm bé con vào ngày đầu tiên là vì giá trị ô nhiễm của anh ấy vẫn cao ngất ngưởng, nếu không được kiểm soát nữa thì anh ấy sẽ phải vào nhà tù vật ô nhiễm do chính anh ấy phụ trách canh giữ Đương nhiên cai ngục trưởng cũng biết ý của Lãnh sự khi sắp xếp như vậy nhưng.. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, cai ngục trưởng vẫn từ chối cơ hội hiếm có này Chỉ là anh ấy đã chuẩn bị xong quà cho bé con, nếu để lâu sẽ hỏng mất, nghĩ vậy, cai ngục trưởng chào một tiếng với sĩ quan ngoại giao đang chờ bên cạnh để đi thăm bé con: "Đột nhiên tôi có việc gấp không thể đi gặp bé con được, anh có thể giúp tôi đưa cái này cho nó không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Anh ấy vừa nói vừa dùng xúc tu đang ngọ nguậy đưa ra một hộp thức ăn được bọc bằng màng bọc nhựa màu xanh trắng có hoa nhỏ Vì hộp thức ăn hơi nữ tính này không hợp với ngoại hình của cai ngục trưởng nên sĩ quan ngoại giao do dự một lúc rồi mới đưa móng vuốt ra nhận Đang định hỏi xem bên trong đựng gì thì thấy cai ngục trưởng không ngoảnh lại mà chạy thẳng Sĩ quan ngoại giao: Mặc dù thấy hành động của cai ngục trưởng kỳ lạ nhưng nghĩ đến cai ngục trưởng là vật ô nhiễm đầu tiên báo cáo bé con có năng lực chữa bệnh, anh ấy tuyệt đối không thể làm hại bé con, thế là sĩ quan ngoại giao vẫn mang theo hộp thức ăn này Chỉ là không biết trong hộp thức ăn này đựng gì, sĩ quan ngoại giao cảm thấy trong lòng như có cái cần câu mèo đang cào cấu khó chịu không chịu được Đúng vậy, hướng biến dị của sĩ quan ngoại giao là mèo Ragdoll, ông ấy có đôi tai mèo nhọn và cái đuôi mềm mại, phần eo có sự linh hoạt và mảnh khảnh của mèo, trước ngực có bộ lông dài rủ xuống, càng làm tăng thêm vẻ tao nhã cho ông ấy Mặc dù tao nhã nhưng ông ấy không thiếu tính công kích, dù sao ông ấy cũng là một vật ô nhiễm hình người cao tới bốn mét, đứng bằng hai chân sau Cùng với một số đồng nghiệp đến bên ngoài tòa nhà nhỏ, mọi người đều có vẻ hơi gò bó căng thẳng Mặc dù họ hòa nhập khá tốt ở khu vực ô nhiễm nhưng dù sao cũng không có kinh nghiệm tiếp xúc với thú non, lát nữa nếu gặp bé con mà không khí tẻ ngắt thì phải làm sao Với tâm trạng thấp thỏm, các quan chức đứng bên ngoài phòng trẻ em của Tô Diệp để chờ được "tiếp kiến" Tô Diệp nhanh chóng chứng minh bằng hành động rằng bọn họ hoàn toàn là lo lắng thái quá, bởi vì những vật ô nhiễm đến hôm nay đều có ngoại hình khá bình thường, Tô Diệp hoàn toàn có thể chấp nhận Vì vậy sau khi nghe sĩ quan phụ tá Lý nói họ đến thăm mình, bé con lập tức buông đồ chơi trong tay, học theo cách tiếp khách của ba mẹ, nghiêm túc đón ba vật ô nhiễm bên ngoài vào cửa, lịch sự hỏi: "Các chú vào đi ạ, các chú muốn uống gì không ạ Trà hay nước giải khát ạ Ba vật ô nhiễm vốn còn rất lo lắng không khí tẻ ngắt: ".. Được rồi, có vẻ như được bé con chăm sóc rồi Nên nói thế nào nhỉ Cảm giác này thực sự khá tốt "Trà là được rồi, cảm ơn Tiểu Thụ Diệp Sĩ quan ngoại giao là người đầu tiên phản ứng lại, vội nở nụ cười Vì thường xuyên có nhiệm vụ ngoại giao với loài người nên chức vụ ngoại giao có yêu cầu về ngoại hình, ít nhất phải là kiểu có thể khiến loài người mất cảnh giác Mà trên thế giới này ngoài mèo ra còn có gì có thể khiến loài người mất cảnh giác hơn chứ Tất nhiên, không phải lúc nào sĩ quan ngoại giao cũng nở nụ cười đặc trưng của mình, bình thường ông ấy luôn tỏ ra lạnh nhạt, chỉ khi đàm phán với loài người hoặc gặp phải vật ô nhiễm đặc biệt yêu thích hay kính trọng thì ông ấy mới nở nụ cười Theo lời của sĩ quan ngoại giao, hai vật ô nhiễm còn lại cũng phản ứng lại, lần lượt gọi trà nóng và nước giải khát Nghe đến từ trà, bé con vừa mới nghiêm túc tiếp khách nhíu mày thanh tú, như thể đang đối mặt với kẻ thù Trên thực tế, Tiểu Thụ Diệp không biết pha trà, dù sao thì nước trà nóng hổi, ông Tô bà Tô nào dám để cậu tiếp xúc với thứ này, vừa rồi cậu chỉ học theo cách tiếp khách của ba mẹ mà thôi nhưng lại không nghĩ đến việc điểm kỹ năng của mình không hỗ trợ khi cậu dò hỏi như vậy Do dự vài giây, bé con ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn hai vật ô nhiễm vừa chọn trà, giọng nói trẻ con mềm mại: "Nhưng nước giải khát ngon hơn, siêu ngon luôn đó, chú thực sự không muốn uống nước giải khát sao Thử một chai đi ạ Lúc này, hai vật ô nhiễm bị Tiểu Thụ Diệp thuyết phục dám nói Tiểu Thụ Diệp chắc chắn sẽ là nhân viên bán hàng thành công nhất trong khu vực ô nhiễm Rốt cuộc thì ai có thể từ chối một bé con dùng giọng trẻ con để bán nước giải khát chứ Không có vật ô nhiễm nào có thể làm được đâu Còn một vật ô nhiễm khác vốn đã chọn nước giải khát thì lúc này chỉ hận mình vừa rồi đứng sai hàng, nếu cũng chọn trà thì chẳng phải cũng có thể được bé con thuyết phục sao Dưới thế công mềm mại của bé con, vật ô nhiễm đại bại, rất nhanh đã quay sang phản đối Trà nóng gì chứ, chúng muốn uống nước giải khát Thấy các chú vật ô nhiễm đều chọn nước giải khát, bé con hài lòng gật đầu, quay sang nhìn Nhím Vạn Kim và sĩ quan phụ tá Lý: "Chú Kim, chú Lý, các chú muốn uống trà hay nước giải khát ạ Hai người đã chứng kiến sức tấn công mạnh mẽ của bé con nên ngoan ngoãn nói: "Nước giải khát Tô Diệp cảm thấy hài lòng, lập tức đi về phía tủ đựng đồ ăn vặt ở góc phòng Đồ ăn vặt trong tủ đựng đồ ăn vặt đều được mua khẩn cấp từ căn cứ loài người, chỉ để phù hợp với khẩu vị của bé con Một lát sau, Tô Diệp ôm một hàng sáu chai sữa trẻ em, bước tới chiếc bàn nhỏ bằng đôi chân ngắn, cố gắng xé lớp màng nhựa bọc bên ngoài sữa trẻ em nhưng không may thất bại Nhưng Tô Diệp đúng là bé con đã nắm vững kỹ thuật sử dụng răng nanh, không đợi các vật ô nhiễm khác chủ động giúp đỡ mà đã há miệng cắn vào lớp màng nhựa, răng nanh nhỏ cắm sâu vào lớp màng nhựa, cắn một lỗ nhỏ Năm vật ô nhiễm có mặt tại đó: ".. Đúng là một bé con tự lực cánh sinh Bé con dùng sức dọc theo lỗ nhỏ đã cắn, cuối cùng cũng xé được lớp màng nhựa, tiếp theo bé con ôm sữa trẻ em đi đến trước mặt các vật ô nhiễm, nghiêm túc nhìn vào hình ảnh trái cây được in trên mỗi chai sữa trẻ em và bắt đầu chia sữa: "Chai này vị táo, ai thích vị táo nào Có một vật ô nhiễm do dự đưa tay ra: "Chú Tô Diệp thấy không có vật ô nhiễm nào cạnh tranh với chú ấy nên đưa chai sữa trẻ em trong tay cho đối phương Hai phút sau, năm vật ô nhiễm có quyền lực nhất khu vực ô nhiễm cùng một bé con mỗi người ôm một chai sữa trẻ em ngồi thành hàng trên ghế sofa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sau đó, ngậm bình sữa và hút một ngụm gần như cùng một lúc, lộ ra vẻ thích thú Loại sữa này đúng là không tệ, bảo sao bé con lại thích!