Tối đó, Yến Mị được Natasha đích thân đưa về nhà Vốn còn thấy Yến Mị thể hiện rằng không thích chơi với trẻ con lắm, Natasha mới cố tình để chìa khóa nhà lại cho cậu nhóc, thấy có lẽ cậu nhóc chơi chút là sẽ về thôi Nhưng không ngờ khi bà ấy về đến nhà, Yến Mị vẫn chưa về Rõ ràng lúc đó Yến Thành Lập nói với bà ấy rằng, tính cách của thằng nhóc Yến Mị này khá lạnh lùng, bình thường không chịu chơi chung với đám trẻ con Nhưng sao bây giờ bà ấy lại thấy thằng nhóc này rất mong chờ được chơi chung với Tiểu Thụ Diệp nữa Vì khi bà ấy đến tận cửa, tỏ ý rằng phải đưa Yến Mị về nhà, dù cậu nhóc lập tức đứng lên từ sô pha đi đến bên cạnh bà ấy, nhưng rõ ràng vẫn còn tiếc nuối, thỉnh thoảng sẽ nhìn Tiểu Thụ Diệp một cái Sau khi về nhà, Yến Mị còn chủ động hỏi: “Dì ơi, sau này con có thể đến nhà Tiểu Thụ Diệp chơi nữa không ạ?”
Thấy bé trai lạnh lùng thốt ra câu này, Natasha ngước mắt lên: “Thích chơi với Tiểu Thụ Diệp hả con?”
“Vâng.” Yến Mị gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc Tiểu Thụ Diệp là đứa trẻ đáng yêu nhất và cũng ngoan ngoãn nhất mà cậu nhóc từng gặp, luôn có thể nói ra những lời cậu nhóc không thể ngờ Cậu nhóc thích ở chung với Tiểu Thụ Diệp, nó làm cậu nhóc thấy thư thái dễ chịu, có thể quên hết mọi sầu não “Tất nhiên là được, dì thấy lúc đưa con đi, Tiểu Thụ Diệp cũng lưu luyến mãi, mắt cứ nhìn chằm chằm vào con luôn đấy.” Natasha nói Gò má trắng như ngọc của Yến Mị hơi phớt hồng Tiểu Thụ Diệp cũng thích chơi với cậu nhóc sao Vậy thì tốt quá rồi “Dì có chuyện quên nói với con, bây giờ Tiểu Thụ Diệp đã tham gia một chương trình thực tế ở khu ô nhiễm, sinh hoạt hằng ngày sẽ được quay lại biên tập thành show, chuyện con và Tiểu Thụ Diệp ở chung hôm nay cũng sẽ được quay lại, con có để ý không?”
Yến Mị lắc đầu: “Không sao ạ.”
Anh chẳng thấy sao cả Ba giây sau, Yến Mị nhướng mí mắt lên, giọng điệu hơi mong chờ: “Có thể xem chương trình thực tế của Tiểu Thụ Diệp ở đâu ạ Con muốn xem thử.”
“Tivi hay điện thoại đều được, con tải app kênh truyền hình của khu ô nhiễm là được.”
“App?” Yến Mị khá ngạc nhiên, cậu nhóc nhớ rõ ràng khu ô nhiễm không có mạng Hiểu ý của Yến Mị, Natasha giải thích: “Mới thông Internet gần đây thôi, vẫn đang trong giai đoạn vận hành thử nghiệm.”
Yến Mị gật đầu, nói cảm ơn dì xong bèn cúi đầu im lặng ăn cơm, không nói gì nữa Ăn xong bữa cơm, Natasha và Yến Mị đều không phải người giỏi tìm chủ đề nói chuyện, ngồi im lặng một lát rồi ai về phòng nấy Một đứa trẻ lẻ loi về đến phòng, cảm giác cô đơn và cảm xúc tiêu cực bủa vây như hình với bóng, Yến Mị hít sâu một hơi, cố gắng bảo mình đừng suy nghĩ, nhưng ký ức không chịu sự kiểm soát của cậu nhóc vẫn cứ ương bướng tua lại Một lát sau, Yến Mị hít sâu vào, tải app mà dì Natasha đã nói, nhanh chóng nhấn mở chương trình thực tế của Tiểu Thụ Diệp Chương trình này đã chiếu được mười mấy tập rồi, còn rất nổi tiếng nữa, cực kỳ nhiều bình luận, nghiễm nhiên là chương trình thực tế bùng nổ ở khu ô nhiễm Vừa nhấn vào tập đầu tiên đã có bão bình luận hiện ra chi chít gần như tràn khắp cả màn hình, Yến Mị vội tắt bão bình luận, tập trung xem Tiểu Thụ Diệp Thật ra chương trình này cũng hơi trẻ con, không nằm trong danh sách theo dõi thường ngày của Yến Mị, nhưng vì nhân vật chính là Tiểu Thụ Diệp nên Yến Mị vô thức xem hết ba tập, khóe môi cũng theo lên xuống theo sự thay đổi cảm xúc của Tiểu Thụ Diệp trong tivi Cứ xem mãi xem mãi, Yến Mị dần thấy buồn ngủ, nghiêng đầu thiếp đi Đây là lần đầu tiên cậu nhóc đi vào giấc ngủ một cách bình thường mà không có bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào Trong mơ cũng không có ác mộng đáng sợ quấn lấy, cậu nhóc chỉ thấy một bé con Tiểu Thụ Diệp đáng yêu không ngừng nhảy nhót gọi cậu nhóc là anh trai Đáng yêu đến mức làm trái tim cậu nhóc sắp tan chảy Trong khoảng thời gian sau đó, hầu như ngày nào Yến Mị cũng đến nhà Tiểu Thụ Diệp chơi đến năm sáu giờ, tới giờ các vật ô nhiễm tan làm mới rời đi Vì vậy, vật ô nhiễm ở khu ô nhiễm cũng biết Yến Mị, cũng sẽ cười híp mắt chào hỏi bắt chuyện với cậu nhóc Nhóm vật ô nhiễm ở đây đều là những con rất tốt, không đấu đá như những người có vị trí cao ở căn cứ loài người, họ rất đoàn kết Thỉnh thoảng đấu võ mồm thì chắc chắn cũng vì tranh cãi chuyện về Tiểu Thụ Diệp, ví dụ như mấy cuộc tranh luận như “hôm qua Tiểu Thụ Diệp đã mời ông ăn dưa rồi sao hôm nay ông còn tới nữa, đúng là không biết xấu hổ” các kiểu Mà vì Yến Mị xuất hiện bất thình lình nên các vật ô nhiễm trên mạng cũng có một vài ý kiến với sự xuất hiện của cậu nhóc Mới đầu, vật ô nhiễm thấy đứa trẻ này có vẻ rất mưu mẹo, còn biết lừa Tiểu Thụ Diệp cho cậu nhóc nựng má, từ đó họ sợ rằng không biết Yến Mị có bắt nạt Tiểu Thụ Diệp không Nhưng suy đoán của đám vật ô nhiễm nhanh chóng tan vỡ, vì khi họ thấy Tiểu Thụ Diệp bất cẩn suýt ngã khỏi ghế đẩu nhỏ, Yến Mị đã không chút chần chừ nhào tới, làm đệm thịt đỡ bên dưới Tiểu Thụ Diệp Kết quả cuối cùng là Tiểu Thụ Diệp không bị thương gì, mà Yến Mị lại bị xước da da bụng và khuỷu tay vì hành động nhào tới ấy, phải bôi thuốc đỏ có mùi khó ngửi tận mấy hôm Cũng vì điều này nên các vật ô nhiễm lại có thêm cái nhìn mới về mức độ thương yêu của đứa trẻ mới đến dành cho Tiểu Thụ Diệp Bắt nạt Tiểu Thụ Diệp gì chứ Cười chết, rõ ràng nhóc Yến sẽ không chớp mắt dẹp hết đám người xấu bắt nạt Tiểu Thụ Diệp đấy nhé Có thể nói là khá trượng nghĩa và đáng tin đấy Có thể giao Tiểu Thụ Diệp cho bạn nhỏ như Yến Mị đây họ cũng vui lắm Khác với nhóm vật ô nhiễm vui mừng hớn hở trên mạng, thật ra không khí trong khu nhà đang trùng xuống, vì giai đoạn biến dị của Tiểu Thụ Diệp đã cận kề, các vật ô nhiễm cũng rất lo cho sức khỏe của cậu Thế nên dạo gần đây có rất nhiều vật ô nhiễm gửi tặng thuốc bổ cho Tiểu Thụ Diệp, con nào khoa trương hơn còn chi một số tiền lớn mua một cây nhân sâm ngàn năm về Nhưng rồi cây nhân sâm ngàn năm đó được chứng thực là hàng giả, ngụy tạo bằng củ cải trắng khô, cuối cùng bị đầu bếp trong khu nhà mang đi nấu ra một nồi canh sườn hầm củ cải tươi ngon .. Hôm nay, Nhím Vạn Kim dẫn Tô Diệp và Yến Mị đi khảo sát công trình trường mẫu giáo đã được định hình bước đầu, ông ấy vốn định đi một mình cơ, dù gì thì công trường cũng nguy hiểm, trên đất cũng có nhiều đồ linh tinh, đám trẻ chưa phát triển não toàn diện rất dễ giẫm phải, bị va đập này kia thì không hay Nhưng Tiểu Thụ Diệp vừa nghe là được xem trường mẫu giáo, lập tức giương đôi mắt lấp lánh lên nhìn Nhím Vạn Kim, hết sức ra dáng không đi là không được Nhím Vạn Kim không đành lòng cũng hết cách, cuối cùng chỉ đành dẫn cả hai đến bên ngoài khu thi công, đứng nhìn từ xa trường mẫu giáo đã xong phần nền móng vững chắc và một tầng phòng nước sạch Dù hiện tại trông nó rất bình thường, chỉ là sự kết hợp giữa xi măng và gạch đỏ nhưng Tiểu Thụ Diệp vẫn vui lắm, nôn nóng kề sát vai Yến Mị, chớp mắt: “Chờ xây xong rồi, anh đi học mẫu giáo với em nha~”
Chơi chung một khoảng thời gian, giờ Tiểu Thụ Diệp đã không thể rời xa anh trai nhỏ luôn chăm sóc giúp đỡ mình mọi lúc này rồi, làm gì cũng muốn phải làm chung với cậu nhóc Tình bạn của trẻ con luôn trao đi hết như vậy đấy Nhưng thực tế là năm nay Yến Mị sáu tuổi, vì không thích ồn ào nên cậu nhóc chưa từng đi trường mẫu giáo mà tự học chương trình của trường mẫu giáo ở nhà, nếu mẹ không gặp chuyện, hai tháng sau cậu nhóc sẽ vào tiểu học Khu ô nhiễm không hề có trường tiểu học, chương trình học tiếp theo phải đến mười tuổi mới có thể vào học Nhưng vừa nghĩ đến lúc đó Tiểu Thụ Diệp đi trường mẫu giáo mà cậu nhóc không đi, cậu nhóc chỉ có thể ở nhà một mình thôi Yến Mị bèn thấy không vui, khóe môi lập tức xụ xuống Chắc chắn một đứa trẻ đáng yêu như Tiểu Thụ Diệp sẽ quen được bạn thân khác ở trường mẫu giáo, nói không chừng lúc đó cậu sẽ vì thế mà quên mất người anh trai bé bỏng là cậu nhóc đây Yến Mị nghĩ vậy, lập tức buột miệng nói ra: “Được Anh đi học chung với Tiểu Thụ Diệp!”
Không chỉ Tiểu Thụ Diệp không muốn tách rời, mà cả cậu nhóc cũng vậy Thế nên, nhóc Yến tự nguyện lưu ban, đi trường mẫu giáo lần nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhím Vạn Kim: “Nhưng không phải Tiểu Yến không thích môi trường quá ồn ào sao?”
Tiếp xúc được một khoảng thời gian, Nhím Vạn Kim cũng coi như hiểu nhiều về đứa trẻ lạnh lùng nhưng lại rất thương yêu Tiểu Thụ Diệp này “Đi chung với Tiểu Thụ Diệp thì được ạ.” Yến Mị nghiêm mặt, rất kiên quyết Thấy Yến Mị đã nói vậy rồi, Nhím Vạn Kim cũng không nói thêm gì nữa Hết cách rồi, ai bảo bé Tiểu Thụ Diệp nhà ông ấy ai gặp cũng mê chứ Một vật ô nhiễm và hai đứa trẻ con ngắm nhìn trường mẫu giáo từ xa xong bèn về nhà, mọi chuyện vẫn như thường cho đến nửa đêm hôm ấy, Nhím Vạn Kim đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng nói mớ của Tiểu Thụ Diệp Ông ấu vốn cho rằng bé con nằm mơ, nhưng đã nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong tiếng nói của Tiểu Thụ Diệp—— Giọng nói ấy run rẩy như đang chịu đựng cơn đau dữ đội Nhím Vạn Kim gần như không chút chần chừ bật dậy từ trên giường, mặc kệ bên ngoài đang mưa xối xả, dầm mưa xông qua nhà kế bên gõ cửa nhà bác sĩ Bác sĩ vừa nghe Tiểu Thụ Diệp bị bệnh bèn xách thuốc mà chạy, lại là một trận gà bay chó sủa Khi đến nhà Tô Diệp, bác sĩ vừa thò móng ra chạm vào trán Tô Diệp đã chẩn đoán cậu đang sốt cao, ngay lập tức bảo rằng thiết bị y tế hiện có của anh ta không đủ, nên đưa đến bệnh viện truyền nước biển mới đảm bảo an toàn Hơn nữa.. Sốt cao cũng là một dấu hiệu quan trọng khi vật ô nhiễm bước vào giai đoạn biến dị, điều này chứng tỏ có lẽ Tiểu Thụ Diệp sắp bắt đầu biến đổi theo hướng không phải con người rồi Nhím Vạn Kim vừa nghe là sốt cao, sợ hãi cuống cuồng lấy chăn mỏng bao bọc Tô Diệp, nhờ A Vĩ - một vật ô nhiễm có cánh trong nhóm vật ô nhiễm canh gác bảo vệ Tiểu Thụ Diệp ở tầng một đưa cậu đến bệnh viện A Vĩ vừa thấy cậu sốt đến mức cả người đỏ hồng thì cũng cực kỳ sợ hãi, suýt quên cả cách bay, hớt hải đưa cậu đi bệnh viện Nhím Vạn Kim, bác sĩ và ba vật ô nhiễm khác thì hoảng loạn chạy theo sau Đêm khuya trời mưa tầm tã, đám vật ô nhiễm chạy đi gây ra tiếng động không nhỏ, lần lượt có các căn nhà sáng đèn, thò đầu ra xem bên ngoài xảy ra chuyện gì Thấy Nhím Vạn Kim lo lắng, họ cũng hoảng sợ không thôi, vội vã hỏi thăm Biết được Tiểu Thụ Diệp sốt cao không hạ thì kinh hãi chạy theo chung Đùa à, biết được tin này đêm nay họ ngủ sao được, chỉ muốn có thể tận mắt nhìn thấy bé con bình an vô sự thôi Rất nhiều vật ô nhiễm có cùng suy nghĩ giống vật ô nhiễm này, rất nhanh sau đó, các vật ô nhiễm như Cố Thốc, Lý Vĩ, sĩ quan phụ tá Lý vân vân đều có mặt, lao như điên theo Nhím Vạn Kim Mà Natasha cũng bị quấy rầy, choàng tỉnh bởi tiếng bước chân lớn hơn tiếng mưa rất nhiều kia, nhìn xuống mới biết giai đoạn biến dị của bé con đến rồi, bèn vội vã đứng dậy cũng định đi xem Thật ra giai đoạn biến dị của vật ô nhiễm là một quá trình rất nguy hiểm, nếu cơn sốt cao không được giải quyết kịp thời, thậm chí đứa trẻ có thể sẽ chết [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mà ánh sáng chiếu vào khu ô nhiễm họ mong chờ mấy chục năm mới chờ được, bà ấy không bao giờ cho phép sự cố xảy ra Natasha vội vàng cầm máy truyền tin, nhấc chân định đi ra ngoài lại trông thấy Yến Mị đang đứng chờ ở đó, anh đã mặc áo mưa màu đen, đội mũ, giọng nói run rẩy: “Dì ơi, Tiểu Thụ Diệp đến giai đoạn biến dị rồi ạ?”
“Con, con đi với dì.”
Nhờ có mạng Internet của khu ô nhiễm, Yến Mị đã biết giai đoạn biến dị là một giai đoạn nguy hiểm với vật ô nhiễm cỡ nào, thậm chí có thể Tiểu Thụ Diệp sẽ chết vì nó “Con.. Muốn đi thật sao?” Natasha chợt do dự Dù sao thì Yến Mị cũng không phải vật ô nhiễm thật, nếu khi ấy tận mắt chứng kiến bạn thân của mình từ hình dáng đứa bé con người biến thành quái vật méo mó đáng sợ, e là sẽ khó chấp nhận Cậu nhóc gật đầu mạnh đáp lại bà ấy, ngay sau đó kéo cửa ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cơn gió lớn lạnh ngắt cuốn theo hạt mưa xuyên qua hiên nhà nặng nề rơi xuống mặt sàn ở cửa ra vào, phát ra âm thanh giòn tan, thổi chiếc áo mưa Yến Mị mặc tung bay kêu lạch phạch, làm cho đứa trẻ sáu tuổi này cũng lảo đảo theo Nhưng cậu nhóc không hề chùn bước “Được rồi, dì đưa con đi.” Natasha nói bằng giọng điệu cứng rắn, ôm cậu nhóc vào lòng, chân nhện phía dưới lập tức cấp tốc di chuyển, đuổi theo vật ô nhiễm đang lao vút trong mưa gió phía trước.
........(Còn tiếp ...)
Truyện trên app t.y.t (iOS, Android) - Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.