Sau Khi Được Trăm Ngàn Vật Ô Nhiễm Đoàn Sủng

Chương 8: Nhóc con được việc





Mà ở bên kia, tuy ngoài miệng Nhím Vạn Kim không nói sẽ để cho bé con ngủ chung với mình thế nhưng cơ thể đã bắt đầu thành thật hành động, ông ấy đặt một cái tủ lên trên giường bông, chừa ra một khoảng trống đủ để cho bé con nằm, cũng là tránh để gai nhọn khắp người mình cào vào làn da non nớt của bé con
Nhưng mà đợi đến khi ông ấy làm xong, ngẩng đầu lên lại thấy Tô Diệp đã nằm ngay ngắn trên ghế gỗ, dáng vẻ như đã ngủ say rồi
Cái đầu to của Nhím Vạn Kim tràn đầy hoài nghi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hay là đứa bé này thích ngủ trên ghế gỗ cứng ngắc hơn là giường bông mềm mại
Ông ấy vẫn còn nhớ chiều nay lúc đi mua thuốc xong quay về nhà gỗ, Tô Diệp cũng đang nằm ngủ trên ghế gỗ chứ không lên giường nằm
Lẽ nào nhóc con này thật sự thích nằm ngủ trên ghế gỗ cứng ngắc hơn ư
Sau khi suy nghĩ một lúc, Nhím Vạn Kim lên tiếng hỏi cậu: “Không qua đây ngủ à?”
Bé con đang nằm trên chiếc ghế gỗ bỗng quên cả việc hít thở, sau đó cậu ngẩng cái đầu nhỏ lên rồi lắc đầu với Nhím Vạn Kim: “Con được ngủ ở chỗ này đã là tốt lắm rồi.”
Cậu không biết so với bức tường đá ở hang động, chiếc ghế gỗ này tốt hơn được bao nhiêu, nhưng mà chú ô nhiễm đã từng nói là hy vọng cậu không mang lại thêm phiền phức nào cho ông ấy
Nếu cậu mà lên giường nằm, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của chú ô nhiễm
Nhím Vạn Kim rất nhạy bén, ông ấy nghe ra ý trong lời nói của bé con, bé con vẫn coi chiếc giường bông này là một sự tồn tại tốt hơn trước đó
Ông ấy không mất quá nhiều thời gian để hiểu ra bé con sợ rằng sẽ gây thêm phiền phức cho mình, thế là lập tức nói: “Không phiền đâu, lại đây ngủ đi.”
Tô Diệp rụt rè nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Nhím Vạn Kim, cậu cũng không đứng dậy chạy về phía giường bông ngay
Lúc ban đầu tiếp xúc với gia đình nhà chú thím, chú thím cũng nói như vậy, bọn họ sẽ cho cậu nằm ở giữa giường lớn, một trái một phải ôm chặt lấy cậu, nửa đêm cũng không ngại khổ để chăm sóc cậu khi cậu vừa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, nhưng sau khi nhân viên chịu trách nhiệm đánh giá người nhận nuôi rời đi, tất cả đã không còn như vậy nữa
Chú thím không cho cậu ở trong phòng ngủ chính, cũng chẳng cho cậu ở trong phòng của mình mà bảo cậu chuyển vào phòng của người giúp việc…
Chú ô nhiễm sẽ không giống như chú và thím đâu nhỉ
Dù sao thì ở trong nhà gỗ cũng không có nhân viên đánh giá người nhận nuôi, cũng không có ai quan tâm ông ấy đối xử với cậu ra sao, có thái độ như thế nào
Khuôn mặt nhỏ bé của Tô Diệp căng thẳng, cảnh giác nghĩ xem lời của chú ô nhiễm có phải là thật lòng hay không
Bệnh ô nhiễm khiến cho Nhím Vạn Kim rất mất kiên nhẫn, sau vài giây không nhận được câu trả lời từ bé con, ông ấy lại thúc giục cậu một lần nữa, những chiếc gai sắc nhọn cũng gấp gáp gõ vào ván giường, phát ra âm thanh “cộc cộc”
Thấy vậy, Tô Diệp cảm nhận được tâm trạng sốt ruột của ông ấy, cuối cùng cậu cũng nhận ra người đó đang thật lòng đưa ra lời mời chứ không phải là do nguyên nhân khác, cậu lập tức đứng dậy khỏi ghế gỗ, dùng đôi chân ngắn ngủn của mình chạy về phía Nhím Vạn Kim
Bởi vì sắp được nằm ngủ trên chiếc giường bông êm ái, khuôn mặt của bé con không giấu được nụ cười rạng rỡ, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ
Vốn dĩ Nhím Vạn Kim đang mất kiên nhẫn vì phải chờ đợi nhưng vào khoảnh khắc ông ấy nhìn rõ nụ cười đó, sự khó chịu trong lòng cho dù có thế nào cũng không áp xuống được khi nãy đã như gió xuân hoá mưa, biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại những hạt mưa phùn rơi vào trong lòng, hơi mát lạnh mà rất dễ chịu
Khóe miệng vẫn thường mím chặt của Nhím Vạn Kim hơi dãn ra, lúc nhìn bé con, ánh mắt của ông ấy cũng vô thức trở nên chăm chú hơn
Tô Diệp chạy một lát đã đến bên cạnh giường, thế nhưng sau đó cậu lại sững sờ —— giường của Nhím Vạn Kim được xây rất cao để tránh côn trùng, thậm chí nó còn cao hơn nhóc con một khúc lận
Chiếc giường này, hình như cậu không trèo lên được
Bé con ủ rũ nghĩ
Ba tháng qua, cậu đã quen với việc không nhờ tới sự giúp đỡ của người lớn, cho dù có nhờ đi chăng nữa thì cũng chỉ nhận được câu trả lời đừng làm phiền ông/bà đây mà thôi
Thấy bé con đứng im không nhúc nhích gì ở trước giường, chỉ một lát thôi Nhím Vạn Kim đã nhìn ra nhóc con này không lên giường được, ông ấy bèn lấy một nắm bông trên giường, móng vuốt cách một lớp bông nhấc Tô Diệp đặt lên trên giường
Lần đầu tiên bị Nhím Vạn Kim cách một lớp lót lá khô tóm lấy, lúc ấy Tô Diệp còn đang choáng váng, tuy cảm nhận được động tác của đối phương nhưng lại chẳng còn sức đâu mà suy nghĩ xem tại sao đối phương lại làm như vậy, nhưng đến lần này, Tô Diệp được đám bông bao quanh lúc đang tỉnh táo, thế nên cậu lập tức hiểu ra —— đối phương cẩn thận như thế là bởi vì sợ mình sẽ vô tình làm cậu bị thương
Đã rất lâu rồi Tô Diệp chưa nhận được sự chăm sóc như vậy, khóe mắt của cậu có hơi ươn ướt, đôi mắt như bị phủ lên một lớp sương mờ
“Con cảm ơn chú ạ.” Bé con nhỏ giọng cúi đầu nói
Cậu biết người lớn đều không thích những đứa trẻ hay khóc nhè, cậu thực sự rất muốn làm cho chú ô nhiễm tuy trông hung ác mà thực chất rất hiền lành kia thích mình, thế nên cậu cũng vô thức không muốn để cho chú ấy thấy mình khóc
“Ừm, ngủ đi.” Nhím Vạn Kim vô cùng bình tĩnh nói
Nhưng trong lòng ông ấy đã tràn ngập những đám mây kẹo bông mềm mại mà ngọt ngào, đây là điều mà trước đây ông ấy chưa từng cảm nhận được
Tô Diệp ngoan ngoãn gật đầu rồi nằm xuống nệm bông mềm mại
Đám bông này vừa nhìn là biết được phơi nắng thường xuyên, chúng mang một mùi nắng sớm rất dễ chịu, có chút giống với một con gấu bông mà trước đây mẹ Tô mua cho Tô Diệp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu vô thức dang rộng cánh tay ôm đám bông bồng bềnh kia vào lòng, như thể cậu vẫn còn có cả mẹ và con gấu bông mà cậu hay chơi cùng, rồi cậu từ từ nhắm mắt lại
Đã lâu lắm rồi mới có thể ôm trọn ánh nắng đi vào giấc ngủ, lần này Tô Diệp ngủ rất ngon, khuôn mặt còn nhàn nhạt ửng đỏ
Ngủ một giấc no nê, lúc tỉnh dậy mặt nhỏ của Tô Diệp vẫn còn hơi đỏ, đôi mắt to tròn sáng long lanh tựa như quả nho tươi
Bé con không có ý định ngủ tiếp, thế là nhẹ nhàng di chuyển tới mép giường, sau đó lại sững lại
Cậu nên đi xuống thế nào đây
Bé con so sánh vóc dáng nhỏ xíu của mình với độ cao cách rất xa mặt đất của chiếc giường mà rơi vào trầm tư
Hôm qua mới có ý định làm cho chú ô nhiễm thích mình mà hôm nay lại sắp gây thêm phiền phức cho chú ấy rồi ư
Trong suy nghĩ của bé con, không chuẩn bị xong bữa sáng trước khi chú ô nhiễm thức dậy chính là một điều phiền phức
Tô Diệp lo lắng đến nỗi đỏ cả mặt, khuôn mặt nhăn hết lại, cố hết sức để nghĩ ra cách
Hay là… thử nhảy xuống dưới nhỉ
Từng giây từng phút trôi qua, bé con cuối cùng cũng quyết định duỗi chân ra để thử, song khi chân vừa nhích ra được một chút thì sau lưng vang lên tiếng soàn soạt nhỏ, Tô Diệp vô thức quay đầu lại nhìn, cậu thấy Nhím Vạn Kim đã tỉnh rồi, trên chiếc bụng hồng hồng và những chiếc gai nhọn vẫn còn dính một ít vụn bông trắng, ông ấy nhìn Tô Diệp với ánh mắt thắc mắc, vì ông ấy vừa tỉnh dậy nên giọng nói vẫn còn trầm thấp: “Nhóc muốn xuống à?”
Giây phút nhìn thấy Nhím Vạn Kim tỉnh dậy, thế giới nhỏ bé của Tô Diệp đã sụp đổ, gió lạnh cùng mưa rào nổi lên—— không chuẩn bị xong bữa sáng trước khi chú ô nhiễm thức dậy, rốt cuộc thì cậu vẫn gây thêm phiền phức cho người ta rồi
“Con… con xin lỗi…” Tô Diệp quay lưng lại với Nhím Vạn Kim, cái đầu nhỏ từ từ rũ xuống giống như một đoá hoa khô héo
Nhím Vạn Kim bỗng nhiên thấy nhóc con ủ rũ như vậy, ngay cả bông dính trên người ông ấy cũng không có tâm trạng phủi xuống nữa: “Cái gì?”
“Con không chuẩn bị được bữa sáng trước khi chú thức dậy… là bởi vì giường thực sự quá cao, con không xuống được… con xin lỗi, con gây thêm phiền phức cho chú rồi.” Đôi mắt to tròn của Tô Diệp dần mờ nhoè đi vì nước mắt, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào
Tuy cậu biết người lớn ghét những đứa trẻ khóc nhè, cậu đã cố gắng hết sức kìm nén cảm giác muốn khóc của mình, thế nhưng vẫn có những giọt nước mắt không nghe lời lăn dài trên má
Nhím Vạn Kim càng lúc càng bối rối: “Ai bảo nhóc chuẩn bị bữa sáng?”
Ông ấy không nhớ là ông ấy có nói như vậy
Tô Diệp giữ khuôn mặt đầy nước mắt quay đầu lại, miệng hơi hé ra vì kinh ngạc
Nhìn rõ khuôn mặt của bé con, trái tim của Nhím Vạn Kim như thể bị kim đâm vào: “Nhóc không cần phải chuẩn bị bữa sáng cho chú làm gì, chú lớn thế này rồi, không đến nỗi phải để cho một nhóc con chăm sóc cho mình đâu.”
Vẻ mặt của Tô Diệp càng lúc càng kinh ngạc, miệng cậu đã há to thành hình một quả trứng
Vật ô nhiễm rất nhanh đã nhìn ra sự kỳ lạ từ biểu cảm của Tô Diệp: “Người nhà của nhóc trước đây đều bảo một đứa trẻ như nhóc chuẩn bị bữa sáng cho họ à?”
Chuyện này đúng là khiến cho Nhím Vạn Kim “được mở mang tầm mắt”, việc này cho dù là những vật ô nhiễm hung dữ tàn ác trong lời nói của người khác như bọn họ đây cũng không thể làm ra được
Tuy Tô Diệp đang nức nở, nhưng nghe thấy câu hỏi của Nhím Vạn Kim, cậu vẫn cố gắng trả lời: “Không phải là người nhà, mà là… chú thím ạ.”
Trong lòng Tô Diệp không hề coi chú thím như người nhà của mình
Dù chỉ là một đứa trẻ, Tô Diệp vẫn có nhận thức của riêng mình
Chú thím đối xử không tốt với cậu, cậu không muốn xem họ như người nhà
Ánh mắt Nhím Vạn Kim hơi tối sầm lại, ông ấy cũng đoán được đại khái là bé con đã từng gặp phải chuyện gì trong quá khứ
Đứa trẻ nhỏ như thế này phải ở cùng với chú thím có lẽ là do người nhà đã qua đời, hơn nữa chú thím đối xử với cậu cũng không tốt
Tô Diệp nhìn sự thay đổi biểu cảm của Nhím Vạn Kim, trái tim nhỏ thấp thỏm đập vài nhịp… Đang lúc do dự không biết nên làm thế nào mới có thể khiến cho Nhím Vạn Kim thích mình, cậu lại nghe thấy Nhím Vạn Kim nói tiếp: “Nhóc nói đúng, loại người ngu ngốc bắt trẻ con phải hầu hạ mình như thế này chắc chắn không phải người nhà.”
Đây là lần đầu tiên Tô Diệp nghe thấy từ “ngu ngốc”, trong tiềm thức cậu cảm thấy đây không phải một từ tốt đẹp gì cho lắm, khi chú ô nhiễm nói ra từ này, vẻ mặt của chú ấy rất dữ tợn
Nhưng chú thím cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, bởi vậy bị gọi là ngu ngốc hình như cũng không oan cho họ lắm
Tô Diệp nghiêm túc nghĩ vậy, đồng thời cũng đánh đồng chú thím với từ ngu ngốc này
Thấy bé con ngây ra, Nhím Vạn Kim ý thức được mình không nên chửi mắng trước mặt trẻ nhỏ, thế là ông ấy vội đổi chủ đề: “Được rồi, chú đi rửa hoa quả, nhóc chơi trong phòng khách một lát, mười phút nữa chúng ta ăn sáng nhé.”
Nhím Vạn Kim đưa móng vuốt đã được lót bông ra rồi nhấc Tô Diệp xuống đất, sau đó phủi bông vụn trên người xuống rồi đi vào trong bếp
Tô Diệp nhìn bóng dáng to lớn đi về phía phòng bếp rồi lại nhìn phòng khách, cuối cùng cậu vẫn nhấc chân đuổi theo, cất giọng non nớt: “Chú ơi, để con rửa hoa quả giúp chú nhé.”
“Không cần, chú không cần một đứa trẻ giúp đỡ.” Nhím Vạn Kim quả quyết từ chối
“Con rửa hoa quả sạch lắm, với lại con còn biết vứt rác quét nhà lau nhà lau bàn nữa…” Tô Diệp giơ ngón tay ra báo lại những việc mà cậu biết làm
Bé con vừa nói, vừa nhìn ông ấy bằng đôi mắt long lanh, dáng vẻ rất mong chờ ông ấy giao nhiệm vụ cho mình
Nhìn ánh mắt sáng ngời của bé con, Nhím Vạn Kim dường như nhìn thấy bản thân mình trong trại trẻ mồ côi năm ấy, ông ấy cũng cố gắng thể hiện năng lực của mình ra để những người ba người mẹ đến nhận nuôi để mắt đến
Ông ấy thực sự rất muốn có một ngôi nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Diệp thể hiện ra bản thân rất hiểu chuyện trước mặt ông ấy chẳng qua cũng là do cậu sợ mình bị ông ấy vứt bỏ thôi
Những suy nghĩ như thế này không phải ngày một ngày hai là có thể thay đổi ngay được…
Nhím Vạn Kim thở dài, sau đó lấy một quả táo nhỏ trong rổ ném cho Tô Diệp: “Đừng nói nữa, rửa sạch quả này trước đi.”
Nhận được công việc mới, Tô Diệp ngay lập tức mặt mày rạng rỡ, khóe miệng kéo lên làm lộ ra chiếc răng nanh nhỏ, cậu vỗ ngực, giọng nói non nớt vang lên: “Đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Thấy trên khuôn mặt non nớt của bé con hiện lên nụ cười rạng rỡ, khoé miệng của Nhím Vạn Kim cũng không kìm nổi mà nhếch lên, hơi mỉm cười
Xem ra, nuôi một đứa trẻ cũng không khiến cho một vật ô nhiễm phải phát điên như ông ấy đã từng nghĩ
Ít nhất, trong mấy ngày ông ấy tiếp xúc với bé con này, ông ấy chưa từng phát bệnh một lần nào, thậm chí còn có cảm giác cơn khó chịu vừa đến đã bị áp chế xuống nữa
Tựa như một ngọn lửa mãnh liệt gặp được một cơn mưa xuân liên miên vậy. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.