Thủ đô của khu ô nhiễm, đơn vị hành chính tối cao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trước bàn dài hội nghị, Natasha đứng ở vị trí chủ trì cuộc họp, hai bên là các quan chức quan trọng của khu ô nhiễm, trên bàn dài lộn xộn thuốc ức chế và kim tiêm, rõ ràng là đã được các quan chức dùng trong thời diễn ra hội nghị Do trạng thái của các vật ô nhiễm, Natasha rất ít khi tổ chức những cuộc họp kéo dài như thế này, nhưng lần này là có nguyên do Dù sao thì phát hiện mới về năng lực của bé con có ý nghĩa rất lớn, thậm chí có thể là chỉ dẫn cho phương hướng phát triển tương lai của khu ô nhiễm Khi các quan chức được triệu tập đến, vừa nghe thấy câu “nụ cười có thể ức chế được triệu chứng ô nhiễm”, họ đều cảm thấy ngài lãnh sự không thể chịu đựng được khối lượng công việc nặng nề như vậy nên đã phát điên rồi, tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ đau buồn sâu sắc, thế nhưng suy nghĩ này rất nhanh đã tan thành mây khói sau khi họ được tận mắt chứng kiến nụ cười của bé con Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười ngây thơ của bé con, họ chỉ cảm thấy những suy nghĩ hỗn loạn đều được xoa dịu, cảm giác khó chịu trong tâm trí đã được an ủi một cách tinh tế nhất Lời nói tưởng chừng như viển vông hôm ấy hoá ra lại là sự thật Các quan chức đều vô cùng kinh ngạc, họ nhao nhao lên suy xét đến việc ở vị trí của mình có thể lợi dụng phát hiện mới này để làm những gì, đầu tiên là kỹ sư công trình phụ trách cơ sở hạ tầng ở khu ô nhiễm, nếu như anh ấy có thể chiếu nụ cười của bé con ở tất cả nơi công cộng trong khu ô nhiễm thì…
Ngay sau báo cáo của kỹ sư công trình là sĩ quan tài chính đã lớn tuổi, nếu như đổi lại là trước đây kỹ sư công trình dám đưa ra yêu cầu gây hao hụt một phần lớn đến ngân sách như thế này thì chắc chắn ông ấy sẽ là người đầu tiên đứng lên phản đối Nhưng hiện tại, nếu như nụ cười có thể ức chế triệu chứng ô nhiễm phát tác thì cũng có nghĩa là số lượng thuốc ức chế được sử dụng chắc chắn sẽ giảm xuống, phải biết rằng thứ thuốc ức chế này giá cả rất đắt đỏ, cơ sở hạ tầng ở khu ô nhiễm mấy năm nay vẫn chưa được hoàn thiện là do phần lớn tiền của đều dùng để đầu tư vào sản xuất thuốc ức chế Nếu như nhu cầu thuốc ức chế giảm xuống thì sẽ dư nhiều tiền tài cho kỹ sư công trình sử dụng hơn …
Kỹ sư công trình và sĩ quan tài chính đã mở ra khởi đầu tốt đẹp, tiếp sau đó các quan chức khác cũng sôi nổi trình bày lên suy nghĩ của mình Cho đến khi đến lượt một vị Nguyên soái là vật ô nhiễm cao lớn hung tợn, toàn thân rậm rạp lông lá, có nanh vuốt sắc nhọn và đôi mắt màu xanh lam băng giá, vị Nguyên soái này nói vô cùng ngắn gọn súc tích: “Chúng ta nên làm thế nào mới có được đứa trẻ này đây?”
Nguyên soái dứt lời, tất cả vật ô nhiễm đều đổ dồn ánh mắt lên khuôn mặt dữ tợn của Natasha, chờ đợi chính quan đại nhân đưa ra câu trả lời Thực ra đây cũng là vấn đề mà bọn họ quan tâm nhất, nếu như loài người này đang ở căn cứ loài người thì sao bọn họ không trực tiếp đưa về khu ô nhiễm chứ, như vậy không phải có thể nhìn thấy được nhiều nụ cười của nhóc con hơn sao Natasha nhìn ra mức độ xem trọng của các vật ô nhiễm với vấn đề này, bèn hắng giọng nói: “Đây là vấn đề chính mà tôi muốn mời các vị đến để bàn bạc.”
Bà ấy vừa dứt lời, Tống Tinh cũng phối hợp chiếu lên màn hình tư liệu của bé con Ba mẹ của bé con qua đời do tai nạn giao thông, cậu sống cùng với chú thím có hành vi tham gia cờ bạc— các vật ô nhiễm rất nhạy bén nắm bắt được những từ khóa quan trọng trong đó, những người có năng lực chịu đựng hơi kém một chút đã dùng hai ống thuốc ức chế liên tiếp mới có thể giữ cho tinh thần tỉnh táo Bé con đáng yêu như thế này mà sống cùng những kẻ không đáng tin như vậy, nhân viên chịu trách nhiệm đánh giá người nhận nuôi của căn cứ con người làm việc kiểu gì thế Lỡ như bé con lầm đường lạc lối thì phải làm sao Lỡ như bé con bị bắt nạt thì phải làm sao đây Những phỏng đoán xấu không ngừng nảy ra trong đầu của các vật ô nhiễm, làm khuôn mặt vốn đã xấu xí của họ lại càng xấu hơn, ai cũng muốn ngay lập tức xuyên qua bức tường ngăn cách giữa khu ô nhiễm và căn cứ loài người, xông vào trong tâm căn cứ loài người để cướp bé con về Natasha nhìn ra suy nghĩ của các vật ô nhiễm, bèn nói: “Ý của tôi là trước tiên hãy bàn bạc với bên căn cứ loài người đã, nếu như bàn không được thì… tôi cũng không ngại dùng những cách cực đoan hơn.”
Natasha vừa nói xong, sĩ quan tài chính mỗi lần mua thuốc ức chế đều bị loài người lừa một số tiền lớn bỗng trở nên phát điên, ông căm ghét tiêm một mũi thuốc ức chế lên người rồi nói: “Lũ con người đó chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để lừa chúng ta thêm một khoản lớn nữa!”
Nguyên soái lông dài hiếu chiến nói: “Vậy thì đừng bàn bạc nữa, cứ đánh đi… ui da, anh đánh tôi làm gì!”
Nguyên soái lông dài bị sĩ quan ngoại giao an tĩnh hướng nội ngồi bên cạnh đánh mạnh một cái, sĩ quan ngoại giao lạnh lùng nói: “Đang hội nghị, bị bệnh thì uống thuốc vào!”
Natasha đang định nói gì đó thì bỗng thấy hai bên bàn hội nghị ngây ra nhìn màn hình hiển thị phía sau lưng bà ấy, bà ấy cũng quay đầu lại nhìn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ thấy trên màn hình là thông tin Tống Tinh vừa mới nhận được, là hồ sơ vật ô nhiễm mà căn cứ loài người đăng tải lên, trên đó viết: Tô Diệp, nam, ba tuổi, được đưa đến khu ô nhiễm vào ngày hôm kia Vật ô nhiễm: ?? Vật ô nhiễm: !! Tô Diệp mà loài người đưa đến cho bọn họ chính là bé con Tô Diệp mà bọn họ muốn tìm sao Nếu thật là như vậy thì chẳng khác nào họ đang buồn ngủ lại được loài người đưa cho chiếc gối, mọi chuyện thuận lợi quá rồi Không đợi Natasha ra lệnh, Tống Tinh đã hiểu ý của bà ấy, đưa lên thông tin chi tiết của vật ô nhiễm Tô Diệp, bức ảnh chưa hiện hết trên màn hình lớn, nó vẫn đang xoay tròn, thế nhưng tất cả các quan chức đều tập trung tinh thần nhìn lên màn hình, chờ đợi được trông thấy nhóc con đáng yêu kia một lần nữa Song ngay sau đó, thứ hiện lên màn hình lại là một cậu nhóc gầy yếu đến nỗi chỉ sợ một trận gió đến cũng bị thổi đi mất, tuy vẫn là đôi mắt long lanh to tròn ấy, thế nhưng khuôn mặt vốn mập mạp của trẻ nhỏ đã gầy đi mất, vai và bắp chân cũng trở nên gầy gò, cả người của cậu nhóc lộ ra sự suy dinh dưỡng Nếu nhớ không nhầm thì ba mẹ bé con mới qua đời chưa được ba tháng, đứa trẻ đáng yêu như thế này phải bị giày vò cỡ nào mới trở nên đáng thương như vậy? Các vật ô nhiễm đều cảm thấy tức giận, họ ngửa cổ lên trời hú hét Sau đó lại nhao nhao lên đi tìm thuốc ức chế Natasha vẫn luôn không dùng thuốc ức chế trong các cuộc hội nghị, mọi người đều đã quen với điều đó, thế nhưng lần này bà ấy lại đưa tay ra với quan chức ngồi bên cạnh: “Nhờ mọi người cho tôi mượn một ống thuốc ức chế.”
Giọng điệu của bà ấy vẫn bình tĩnh, thế nhưng bàn tay run rẩy vẫn không giấu nổi cảm xúc tức giận của bà ấy Sau khi tiêm thuốc cho mình xong với khuôn mặt không biểu cảm, Natasha nói: “Bé con đã đến được khu ô nhiễm, vấn đề lớn nhất của chúng ta đã được giải quyết rồi, chỉ có hai con đường gần nhất để đi từ trung tâm thành phố đến khu ô nhiễm, chia ra đi đến khu D và khu F, chỉ cần tìm ở xung quanh hai vực này là có thể tìm thấy tung tích của cậu nhóc, ai trong số các vị đồng ý đưa binh sĩ đi tìm…”
Natasha còn chưa dứt lời đã thấy tất cả các quan chức không kể chức vụ cấp bậc đều giơ tay/móng vuốt của mình lên rất cao Những khuôn mặt méo mó đáng sợ đều mang đầy kỳ vọng, như thể đang nói: Ai có thể từ chối việc làm thân với nhóc con này được cơ chứ Natasha: “…”
Bà ấy khựng lại trong giây lát, bỏ qua những ánh mắt khẩn cầu, bà ấy chọn ra hai quan chức có kinh nghiệm dẫn binh đi để phụ trách chuyện này Nguyên soái lông dài là một trong số đó, anh ta vui đến nỗi suýt chút nữa đã nhảy vọt lên trần nhà Trong phòng bếp ở nhà gỗ Bàn tay nhỏ bé của Tô Diệp đang tỉ mỉ rửa táo, cậu lấy nước sạch rửa lại rồi lập tức chạy đến chỗ cái rổ, cầm lấy một quả nữa rồi quay trở lại chỗ ống thoát nước Bé con giống như một chú ong mật chăm chỉ, liên tục đập cánh chạy tới chạy lui vài chuyến, mãi đến khi Nhím Vạn Kim nói “đủ rồi” mới chịu dừng lại Ngồi ngây một lúc, Tô Diệp đã lên lại dây cót, ngồi xổm xuống định bê bát hoa quả, đó là một cái bát sứ to bằng một nửa bé con, bên trong chứa hoa quả vừa được rửa sạch, vô cùng nặng Tô Diệp ngồi trước bát hoa quả, cậu vô cùng tự tin rằng mình có thể ôm được cái bát hoa quả này lên, thế là đưa hai bàn tay nhỏ ra ôm lấy cái bát, sau đó bắt đầu dùng sức toàn thân, nhưng điều làm cho bé con xấu hổ đó là cho dù cậu có nỗ lực thế nào thì cái bát hoa quả này vẫn không hề động đậy Tô Diệp: “...”
Khuôn mặt trắng nõn của bé con dần ửng hồng lên giống như một quả táo lớn Hình như cậu không bê nổi cái bát hoa quả này QAQ Nhím Vạn Kim không ngờ mình chỉ quay đi rửa tay có chút xíu thôi mà bé con không khiến người khác bớt lo này lại bắt đầu chủ động làm việc, ông ấy vội túm cổ áo bé con nhấc sang một bên: “Để chú, nhóc ra phòng khách chờ là được rồi.”
Tô Diệp bèn đồng ý, thế nhưng cái đầu nhỏ lại cúi gằm xuống, làm mấy cọng tóc trên đầu vểnh lên, nhưng cậu vẫn nghe theo lời của Nhím Vạn Kim, ỉu xìu đi ra ngoài Nhím Vạn Kim: “...”
Do dự vài giây, Nhím Vạn Kim lấy một cái bát nhỏ từ trong chạn bát ra, chia một ít hoa quả vào trong đó, để vào nhiều nhất là trái nho mà bé con thích ăn… Hôm qua ông ấy mới phát hiện ra bé con này thích ăn nho “Đợi đã, nhóc bê cái này đi.” Nhím Vạn Kim dùng móng vuốt chỉ về phía chiếc bát nhỏ, sau đó ông ấy thấy bé con vừa nãy còn cúi gằm mặt xuống ủ rũ không có tinh thần kia nháy mắt đã trở nên phấn chấn, ngay cả mấy cọng tóc trên đầu cũng vểnh lên, ánh mắt sáng như sao, giọng nói non nớt vang lên: “Vâng ạ!”
Bé con vui vẻ ôm bát nhỏ, cùng vật ô nhiễm đi ra khỏi phòng bếp Tới phòng khách, Nhím Vạn Kim mở then cửa để cho nắng sớm xuyên qua khung cửa chiếu vào trong nhà gỗ, sau đó ngồi đối mặt với bé con trên thảm phòng khách bắt đầu dùng bữa Vật ô nhiễm lớn dùng bát lớn ăn, còn bé con dùng bát nhỏ Một vật ô nhiễm cùng với một nhóc con chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch đồ ăn trong bát Sau khi ăn xong, Tô Diệp theo thói quen muốn tranh rửa bát, Nhím Vạn Kim chỉ đành bảo cậu rửa chiếc bát nhỏ mà cậu đã dùng Tô Diệp rửa bát xong, cậu nhìn quanh phòng bếp tìm xem còn việc gì mà mình có thể làm không thì thấy túi rác chứa đầy cặn đồ ăn nhưng vẫn chưa buộc lại, ngay lập tức bàn tay nhỏ bé nhanh nhẹn chuyển động, buộc túi lại thành hình một chiếc nơ tròn trịa Sau đó, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Nhím Vạn Kim Nhím Vạn Kim chú ý đến ánh mắt của bé con, phát hiện ra bé con đã làm xong công việc dọn dẹp nhà bếp, dáng vẻ trông như đang chờ đợi ông ấy ra chỉ thị tiếp theo, trông có hơi đáng yêu Nhưng khen ngợi thì không thể khen ngợi được, ông ấy ho nhẹ một tiếng: “Được rồi, chỗ này dọn dẹp thế là ổn rồi, nghỉ ngơi một lúc đi rồi chúng ta đi hái nấm.”
Tô Diệp đã nhận được công việc tiếp theo nên rất mãn nguyện, cậu cùng với Nhím Vạn Kim đi ra khỏi phòng bếp Nghỉ ngơi xong, Nhím Vạn Kim xách gùi lên rồi lại nhìn bé con đang nhìn chằm chằm vào gùi của mình, thế là bèn lấy một chiếc giỏ trúc từ trong tủ ra đưa cho cậu Tô Diệp xách giỏ trúc mỉm cười: “Cảm ơn chú ạ, con sẽ cố gắng hái nấm!”
Nhím Vạn Kim khẽ vuốt cằm, sau đó đưa móng vuốt ra túm lấy cổ áo bé con rồi bỏ cậu vào cái gùi sau lưng mình Bị bỏ vào trong gùi, Tô Diệp hơi bối rối: “Chú ơi, con tự đi được mà, con có thể chạy xa ơi là xa luôn.”
Ngày đầu tiên đến khu ô nhiễm, một mình bé con đã đi một đoạn đường rất xa, còn tìm được cả một hang động nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Chú biết rồi, nhưng mà đi như thế này nhanh hơn.” Nhím Vạn Kim liếc qua vết thương đang kết vảy trên chân của bé con, đồng thời nói ra lời mà bé con không cách nào từ chối được “Vậy… vậy được ạ.” Tô Diệp biết rằng mình đi bộ không nhanh bằng chú ô nhiễm, có khi còn làm chú ô nhiễm đi chậm hơn Nhận được sự đồng ý của bé con, Nhím Vạn Kim điều chỉnh lại dây thừng cố định phía sau gùi, quấn nó vào những chiếc gai sau lưng mình để tránh dây gùi bị gai cứa đứt, đồng thời đưa chiếc gùi ra phía đằng trước mình Như vậy là ông ấy có thể quan sát được mọi hành động của bé con rồi Tô Diệp khoanh chân ngồi trong gùi, giỏ trúc nhỏ đặt trên đầu gối, bàn tay nhỏ nắm lấy mép gùi nhìn ra bên ngoài, thỉnh thoảng nhìn thấy thứ mình chưa gặp bao giờ sẽ đặt ra câu hỏi, nhưng phần lớn thời gian đều ngồi im lặng, quả thực là ngoan đến nỗi không giống một đứa trẻ Từ nhà gỗ đến nơi cây cối tập trung vô cùng dày đặc, cảm giác nhiệt độ khu vực giảm xuống khá rõ rệt, Tô Diệp vô thức nhìn xuống mặt đất tìm kiếm bóng dáng của cây nấm, quả nhiên cậu nhìn thấy một số cây nấm nhỏ có hình chiếc ô rải rác ở xung quanh các cây gỗ cao lớn “Hái ở chỗ này đi.” Nhím Vạn Kim dừng chân, giơ móng vuốt ra nhấc bé con trong gùi ra Biểu cảm của Tô Diệp khi được nhấc ra vô cùng nghiêm túc, bàn tay nhỏ nắm lại: “Con sẽ cố gắng hái nấm ạ!”
Nhím Vạn Kim đáp lại một tiếng rồi nói thêm: “Chỉ hái quanh đây thôi nhé, đừng đi xa quá.”
Nhóc con này yếu ớt bé nhỏ như vậy, đi xa chỉ sợ sẽ bị những thứ không biết là gì tha đi mất thôi Tô Diệp gật đầu, sau đó cúi đầu quan sát nấm trên mặt đất Nấm ở chỗ này phần lớn đều có ba màu xám trắng đen, đầu nấm không to, trông không có gì đặc biệt Tô Diệp nghĩ ngợi rồi không hái chúng nữa Giỏ trúc nhỏ của cậu vốn chỉ đựng được rất ít nấm, cậu nhất định phải hái những cây nấm không giống những cây khác, như vậy mới có thể khiến cho chú ô nhiễm nghĩ rằng cậu là một nhóc con được việc, từ đó yêu quý cậu Tô Diệp nghĩ vậy, rồi cậu tia được một cây nấm lớn màu vàng khuất ở trong góc Cây nấm này được quá ấy chứ Tô Diệp ngay lập thức giơ tay nhỏ ra hái cây nấm này rồi đặt vào giỏ trúc nhỏ của mình Tiếp đó, nấm màu đỏ, màu lục, màu lam cùng các màu sắc đẹp mắt được đặt vào trong giỏ trúc nhỏ của Tô Diệp Nhìn giỏ trúc càng lúc càng đầy, khuôn mặt trắng nõn của bé con đỏ cả lên, cậu nở một nụ cười như thể đã tưởng tượng ra cảnh mình được chú ô nhiễm khen ngợi.