Chương 41: Thu hoạch được [ khinh công ] thẻ bài (cầu theo dõi đọc).
Bất quá, nhân vật K·iếm Thập Thất này thiết lập vốn dĩ rất đơn giản.
Hắn chỉ là một thích khách được tổ chức bồi dưỡng từ nhỏ, chỉ biết mỗi việc g·iết người, cùng với các loại k·iếm thuật, nội công, khinh công.
Trong các thiết lập về năng lực này, dù rút được thẻ nào thì Thịnh Nhất Hạ trên thực tế đều có thể chấp nhận được.
Điều duy nhất khiến hắn sợ là rút phải một vài kỹ năng thẻ khó hiểu, ví như – Nấu Ăn, May vá các loại.
May mắn là, K·iếm Thập Thất không phải kiểu s·á·t thủ không biết nấu ăn hay giỏi may vá, thuộc loại hàng hiếm có.
Nói đơn giản, bể thẻ của hắn xem ra khá sạch sẽ.
Những tạp niệm trong đầu nhanh chóng lướt qua, Thịnh Nhất Hạ kiềm chế tâm thần, nhẹ giọng nói: “Kiểm tra thẻ kỹ năng – [ Khinh Công ]”.
Ngay lập tức, “Bạch!”.
Một tấm thẻ kỹ năng màu xám xịt hiện ra trong đầu hắn.
Tên thẻ bài: [ Khinh Công ] Phẩm chất thẻ bài: [ thấp kém ] Đẳng cấp kỹ năng: [ chưa Tinh Thông ] Giới thiệu thẻ bài: [ Trang bị thẻ này, chủ kí sinh có thể nhận được kỹ năng – Khinh Công.
Chú ý, kỹ năng này thuộc bộ kỹ năng Nội Lực, chủ kí sinh cần trang bị thẻ bài Nội Công mới có thể p·hát huy toàn bộ hiệu quả kỹ năng.] Chỉ có vậy thôi?
Thịnh Nhất Hạ có chút sững sờ.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy thẻ bài thấp kém màu xám.
Rõ ràng mình diễn rất tốt, đạo diễn cũng khen, đến cả Hệ Thống cũng thừa nhận [ độ diễn giải nhân vật ] đạt trung đẳng, [ độ dung hợp nhân vật ] cũng đạt trung đẳng.
Hơn nữa đây là kịch chuyển thể từ IP của một tác phẩm nữ tần thành thục, thế giới quan tương đối hoàn chỉnh, mức đầu tư cũng khá lớn.
Tại sao lại rút được thẻ xám thấp kém vậy?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng chỉ có thể “đổ thừa” nhân vật [ K·iếm Thập Thất ] quá nhỏ bé, quá đơn điệu, so với cả bộ lưới kịch ba mươi tập thì đơn giản chỉ là nhân vật không đáng kể.
Hắn, Thịnh Nhất Hạ, dựa vào một nhân vật quần chúng nhỏ như vậy mà được Hệ Thống thừa nhận, đồng thời rút được thẻ kỹ năng đã là may mắn lắm rồi.
Chắc chắn trong quá trình diễn, nếu hắn không cẩn thận, diễn không tốt, hoặc đạo diễn không cho hắn hoàn thiện thiết lập tên và bối cảnh nhân vật, quay thêm mấy cảnh phim, thì e là Hệ Thống sẽ không thừa nhận đó là một nhân vật, và càng không thể rút thẻ.
Xem ra, về sau muốn cọ nhân vật để rút thẻ phải cẩn thận hơn, không được chọn nhân vật quần chúng quá nhỏ.
Xám thấp kém thì xám thấp kém vậy, dù sao thì cũng là một tấm thẻ khinh công.
Thịnh Nhất Hạ bỏ qua những tạp niệm, liếc qua bốn ô kỹ năng của mình.
Hiện tại đã có [ Không Bài Thuật ], [ Thần Niệm ], [ kiểu Trang Điểm Trung Quốc ] ba thẻ bài, còn thừa một ô trống, nên tùy tay lắp luôn thẻ [ Khinh Công ] vào đó.
Trong khoảnh khắc kế tiếp.
Thịnh Nhất Hạ cảm thấy người nhẹ đi một chút, sau đó, sau đó thì hết.
Vậy thôi sao?
Cả người Thịnh Nhất Hạ đều có chút tê dại.
Không phải chứ, cái này… dù không thể bay tới bay lui, thì ít ra cũng phải nhảy nhẹ lên vượt tường được chứ?
Một lát sau.
Thịnh Nhất Hạ có chút không cam lòng, tìm một chỗ vắng vẻ để bắt đầu thử nghiệm hiệu quả sau khi trang bị thẻ khinh công.
Hắn thử nhảy cao, nhảy xa, quả thực mạnh hơn bình thường khá nhiều, nhưng luôn cảm thấy khác xa với khinh công trong tưởng tượng của mình.
Sau đó, hắn lại chạy lấy đà nhảy ngang người vào mặt tường, “bụp bụp bụp” đi được gần năm bước, cuối cùng khi bị sức hút của trái đất kéo xuống, hắn nhẹ nhàng vặn eo, tạo tư thế đẹp trai k·hốc (*cool) để đứng vững.
Lúc này.
Tiếng một nam tử vang lên: “Thành lão sư, ngài ở đây luyện chạy k·hốc (*cool) hả?”.
Thịnh Nhất Hạ quay đầu lại, phát hiện là tên thích khách cổ trang Trương ca kia, bèn cười bắt chuyện: “Trương ca, chân anh không sao chứ?”.“Không sao, không sao, Thành lão sư ngài khách sáo quá, tôi tên Trương Khải, ngài cứ gọi Tiểu Trương là được.” Trương Khải cảm kích nói: “Chuyện lúc nãy, thật sự cảm ơn ngài nhiều lắm.” “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, Trương ca đừng để bụng.” Thịnh Nhất Hạ cười sang chuyện khác, “Đúng rồi, vừa nãy tôi thấy động tác anh treo Uy Á rất đẹp, có gì rảnh chỉ bảo cho tôi với.” Trương Khải vội vàng khiêm tốn: “Đâu có, đâu có, ngược lại Thành lão sư ngài chạy k·hốc (*cool) rất chuẩn đấy, sức mạnh cốt lõi và chân rất tốt, chỉ cần luyện tập thêm chút nữa là sẽ rất thuần thục.”
Chạy k·hốc (*cool)?
Ai, trong mắt người khác, cái này chỉ là chạy k·hốc (*cool) thôi sao?
Thịnh Nhất Hạ thầm thở dài trong lòng, một tấm thẻ khinh công tốt đẹp mà biến thành thẻ chạy k·hốc (*cool), mà cho dù trong lĩnh vực chạy k·hốc (*cool) thì trình độ này cũng chỉ có thể miễn cưỡng coi là cao thủ, chứ chưa nói tới quá đỉnh cao.
Nhưng nghĩ lại thì, hắn cũng chỉ bỏ ra chưa đến hai giờ đồng hồ mà đổi được một tấm thẻ kỹ năng, cũng không có gì để mà kén cá chọn canh cả.
Huống chi, thẻ khinh công chưa chắc không thể tăng phẩm chất, sau này nhất định sẽ có cơ hội rút được thẻ nội công, một khi kết hợp lại hiệu quả sẽ rất khác.
Dù sao thì nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, nên Thịnh Nhất Hạ mời Trương Khải chỉ bảo cho mình các động tác nhảy, di chuyển các loại, tiện thể nâng độ thuần thục của thẻ khinh công lên một chút.
Còn Trương Khải thì rất nhiệt tình, chỉ bảo và diễn tập rất nghiêm túc.
Cùng lúc đó, trong đoàn phim [ Thần bộ yến hà áo ].
Đạo diễn sau khi hoàn thành một cảnh quay, đang tranh thủ lúc phó đạo diễn điều chỉnh cảnh trí thì ngồi xem lại đoạn vừa quay trên màn hình giám sát.
Còn chưa xem đến nửa phút thì sắc mặt vốn đã không tốt của ông càng trở nên âm trầm, ông vẫy tay, ra hiệu cho Diêu Giai Thất, Triệu Quân Phi và tổ giám sát đến cùng xem.
Mọi người cùng nhau tập trung xem màn hình giám sát.
Bên trong phát ra hình ảnh Thịnh Nhất Hạ và Triệu Quân Phi đ·á·n·h nhau.
Trong cảnh đánh nhau đó, Thịnh Nhất Hạ quả thật là bị Triệu Quân Phi đè ra đ·á·n·h, nhưng không hiểu sao lại mang đến một cảm giác khó chịu.
Triệu Quân Phi khi treo Uy Á thì sức lực ra đòn tay chân không đủ, trông khá yếu ớt, động tác thi thoảng lại biến dạng.
Còn người bị đánh là Thịnh Nhất Hạ thì tư thế mười phần ngay ngắn, dù không bằng những diễn viên hành động chuyên nghiệp nhưng cũng mạnh hơn Triệu Quân Phi rất nhiều.
Thật không cân đối, quá không cân đối.
Nếu như chỉ một lần thôi thì cũng thôi, nhưng Thịnh Nhất Hạ hết lần này đến lần khác lại còn để lộ cả mặt, tướng mạo và vóc dáng của hắn vốn dĩ đã nam tính hơn Triệu Quân Phi nhiều, cộng thêm tư thế treo Uy Á đẹp mắt và động tác mạnh mẽ dứt khoát của hắn.
Còn Triệu Quân Phi mặc bạch y thì trông cứ như vai nhân vật nữ cải trang thành nam đang múa may với tình lang.“Ấy…” Diêu Giai Thất không nhịn được phải đỡ trán, liếc nhìn sắc mặt đang âm trầm của Triệu Quân Phi, cảm thấy trong lòng khó nói nên lời.
Ban đầu cô còn thấy Triệu Quân Phi mặc đồ trắng trông rất đẹp, không ngờ vừa so chiêu với Thịnh Nhất Hạ đã trở nên yếu ớt mong manh thế này.
Ngay cả những người trong tổ sản xuất từng ra sức bảo vệ Triệu Quân Phi vào đoàn phim cũng chỉ nhìn màn hình giám sát rồi lại nhìn Triệu Quân Phi, rơi vào trầm mặc.
Người đại diện của Triệu Quân Phi thấy không khí có vẻ căng thẳng liền vội vàng cười nói: “Gần đây Quân Phi nhà tôi bị cảm…” Lời còn chưa dứt đã bị đạo diễn không chút khách khí ngắt lời: “Bị cảm thì về nhà dưỡng bệnh đi, đừng có đến làm chậm trễ chúng tôi quay phim.” Nếu thật sự bị bệnh thì đạo diễn có thể còn thông cảm đôi chút.
Nhưng Triệu Quân Phi rõ ràng là vấn đề cơ bản, cơ bắp và sức mạnh cốt lõi quá yếu.
Một diễn viên trẻ hai mươi mấy tuổi mà đến sức mạnh cơ bụng còn không rèn luyện được, còn bày đặt đóng cảnh hành động cái gì?
Tốt nhất là ngoan ngoãn quay những bộ phim thần tượng quen thuộc đi.“Lão Lý, có gì thì từ từ nói chuyện.” Tổ sản xuất đứng ra hòa giải: “Chuyện gì rồi cũng phải giải quyết.” “Đúng, phải giải quyết vấn đề.” Đạo diễn quả quyết nói, “Vậy trước tiên giải quyết tên diễn viên này đã, đổi Thịnh Nhất Hạ lên cho tôi.” “Cái gì?” Tổ sản xuất, Triệu Quân Phi và cả người đại diện của anh đều tỏ vẻ mặt khó coi.
(Truyện mới cầu mọi người theo dõi và bình luận, bình luận nhiều thật nhiều rất quan trọng, bái
