Chương 61: Không phải người bình thường (cầu theo dõi đọc).
..
Thiệu Tĩnh Thu nhìn hai người trẻ tuổi mỗi người mất khống chế vẻ mặt, cũng cười rất vui vẻ, liền buông Thịnh Nhất Hạ ra, chủ động hướng Vương Kiếm Phong vươn tay: "Bạn học, cậu khỏe, ta là Thiệu Tĩnh Thu, hoan nghênh cậu đến nhà ta chơi.
Bất quá, vừa rồi chỉ đùa với cậu thôi, ta và Nhất Hạ chỉ là quan hệ đồng nghiệp."
Lúc này, Thịnh Nhất Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là trò đùa, thật không hổ là ảnh hậu, vừa rồi trong nháy mắt đó, hắn suýt chút nữa đã nghĩ Thiệu Tĩnh Thu cũng muốn chơi quy tắc ngầm với mình."Chào cô, chào cô, em là Vương Kiếm Phong."
Vương Kiếm Phong vội vàng cúi người bắt tay nàng, vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, "Em xem qua phim « Hoa hướng dương đỏ lên » do cô đóng rồi..."
Còn chưa nói hết, đã bị Thịnh Nhất Hạ đá vào mông một cái, tức giận ghé vào tai hắn nói nhỏ: "Đó là tác phẩm của người khác, là « Loạn thế Thanh Y ».""Đúng đúng đúng, cô đóng Loạn Thế Thanh Y đặc biệt xinh đẹp."
Vương Kiếm Phong vội vàng thêm một câu lấy lòng, có chút chột dạ xoa mồ hôi trên trán.
Vương Kiếm Phong bình thường cũng không đuổi theo minh tinh, chỉ là Thiệu Tĩnh Thu nổi tiếng quá lớn, muốn không biết cũng khó.
Thực ra với trình độ và thành tựu của hắn, cùng sự tự tin của bản thân, cho dù tình cờ gặp minh tinh lớn, cũng tuyệt đối sẽ không thất thố như vậy, vấn đề là, hôm nay mọi thứ đến quá đột ngột, tạo cho hắn một sự trùng kích rất lớn."Đừng đứng đây nữa, mau vào trong."
Thiệu Tĩnh Thu không để ý những cái này, cười thoải mái mời hai người đi vào.
Thịnh Nhất Hạ và Vương Kiếm Phong sau khi vào, mang dép lê vào, đặt hoa quả xuống, dưới sự tiếp đón của Thiệu Tĩnh Thu, ngồi xuống ghế sô pha ở phòng khách.
Ở cạnh phòng khách rộng lớn, là một mặt kính lớn sát đất, hướng thẳng ra cảnh sông.
Hiện tại thời điểm này, ánh chiều tà đỏ rực, hắt lên mặt sông một mảnh sóng nước lấp lánh.
Trong lúc Thiệu Tĩnh Thu đi pha trà cắt hoa quả, Vương Kiếm Phong chớp lấy cơ hội kéo Thịnh Nhất Hạ lại, nhỏ giọng nói: "Lão Hạ, rốt cuộc cậu và Thiệu Tĩnh Thu có quan hệ gì?
Cậu đừng giấu tớ, miệng tớ kín lắm.""Trước đây quan hệ đồng nghiệp, lúc làm việc có tiếp xúc qua, cậu đừng suy nghĩ lung tung, chẳng phải nàng vừa nói là đùa sao."
Thịnh Nhất Hạ lần nữa nghiêm túc giải thích.
Thực ra Thịnh Nhất Hạ cũng biết Vương Kiếm Phong rất kín miệng, nếu không thì cũng không đồng ý dẫn hắn tới ăn chực."Ha ha, đồng nghiệp trước đây?
Đồng nghiệp trước đây mời cậu tới nhà làm khách?"
Vương Kiếm Phong rõ ràng có chút không tin, lập tức trợn mắt nhìn Thịnh Nhất Hạ, "À phải, cậu chẳng phải có bạn gái sao?
Chẳng lẽ cậu là kẻ bắt cá hai tay...""Câm miệng, tớ và bạn gái chia tay rồi.""Hả, hóa ra cậu vẫn là một tên Trần Thế Mỹ!""Tớ chia tay trước khi quen biết Tĩnh Thu tỷ.""Vậy mà cậu còn nói cậu và Thiệu Tĩnh Thu không có gì?""Ha ha, logic của cậu vẫn luôn vòng vo thế nhỉ."
Thịnh Nhất Hạ muốn ném hắn từ tầng hai mươi tám xuống dưới.
Cũng may rất nhanh Thiệu Tĩnh Thu trở lại, dặn bọn họ nghỉ ngơi một lát, nàng đi chuẩn bị bữa tối, bất quá, Thịnh Nhất Hạ và Vương Kiếm Phong cũng không tiện ngồi không, nhấp một ngụm trà xong, liền chủ động đến hỗ trợ.
Ba người cùng bắt tay vào làm, mọi việc cũng nhanh.
Rất nhanh, trên bàn đã bày bảy tám món ăn, ba người cùng nhau bắt đầu ăn.
Bất quá, lúc đầu bữa cơm tất cả mọi người đều ăn rất khách sáo, chỉ đến khi ba người cùng nhau uống hết một bình rượu vang đỏ, mới bắt đầu ăn mạnh, Thịnh Nhất Hạ và Vương Kiếm Phong đều là trai trẻ khỏe mạnh, ăn rất tốt, vét sạch thức ăn trên bàn.
Sau khi ăn cơm xong, dọn dẹp sạch sẽ, bọn họ liền muốn cáo từ.
Bất quá, Thiệu Tĩnh Thu thấy thời gian còn quá sớm, sớm như vậy đã để khách về thì không lịch sự.
Vốn định đề nghị đánh mạt chược, nhưng ba người rõ ràng không giỏi chơi mạt chược, chỉ có thể đổi giọng đề nghị đánh bài đi.
Đánh bài?
Vừa nghe thấy cụm từ này, Thịnh Nhất Hạ và Vương Kiếm Phong như bị chạm phải từ khóa kích hoạt, trong mắt lóe lên tia lửa cọ xát, đồng thời gật đầu: "Được thôi, vậy thì đánh bài."
Thiệu Tĩnh Thu hiển nhiên không nhận ra được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tiếp đón bọn họ vào phòng khách ngồi, lấy bộ bài ra, lại cầm chút thẻ chíp chơi mạt chược, nói rõ chỉ đánh bài giải trí, không cá cược tiền."Chúng ta cứ theo luật chơi Tiến Lên miền Nam đi, cái này ai cũng thạo đúng không?"
Thiệu Tĩnh Thu rất thành thạo xào bộ bài, lấy ba lá bài úp sang một bên, sau đó lật lá bài cắm vào chồng bài, "Nhất Hạ, cậu bốc trước đi."
Nào ngờ, Thịnh Nhất Hạ không bốc trước, mà nhìn sang Vương Kiếm Phong cười nói: "Quy tắc cũ?""Quy tắc cũ."
Vương Kiếm Phong cũng trở nên hưng phấn.
Quy tắc cũ gì chứ?
Thiệu Tĩnh Thu có chút mờ mịt."Tĩnh Thu tỷ đừng bận tâm bọn em, chị cứ đánh như bình thường thôi."
Nói xong, Thịnh Nhất Hạ bốc lá bài liếc nhìn, không tuân thủ quy tắc mà để trước mặt mình.
Còn Vương Kiếm Phong cũng bốc một lá nhìn qua rồi úp lại."Ờ cái này..."
Thiệu Tĩnh Thu cẩn thận bốc một lá, đặt vào tay, còn có chút chột dạ nhìn hai người, chỉ là không ngờ, hai người đã bắt đầu vẻ mặt nghiêm túc mà bốc bài.
Thịnh Nhất Hạ bốc rồi lại nhìn rồi úp.
Vương Kiếm Phong cũng y như vậy.
Cả bộ bài chia xong, bọn họ vẫn cứ không nhìn bài, cứ như vậy vừa úp vừa chỉnh lý trật tự một lượt."Gọi chủ.""Đánh chủ."
Thiệu Tĩnh Thu thấy bài của mình bình thường, thôi không đoạt nữa.
Huống chi, khung cảnh này trông có vẻ Quỷ Dị.
Một vòng xong, Thịnh Nhất Hạ giành được làm chủ, ba lá bài chủ hắn chỉ liếc qua một chút, rồi bỏ vào chồng bài, bắt đầu ra bài: "Ba quân bốn mang năm."
Hắn từ bộ bài đẩy ra bốn lá, nhưng không mở ra."Ba quân sáu mang bốn."
Vương Kiếm Phong cũng đẩy ra bốn lá, cũng không mở bài.
Thiệu Tĩnh Thu cả người đều ngơ ngác.
Không phải chứ, hai người thật sự chắc chắn là bài của mình ra đúng chứ?"Không sao đâu, ai ra sai bài sẽ tính là thua luôn."
Thịnh Nhất Hạ trấn an nàng, "Tĩnh Thu tỷ, chị cứ đánh như bình thường là được.""À."
Thiệu Tĩnh Thu người có chút tê dại, nhưng nàng vẫn cứ ra ba quân K kèm quân J, tạm ngăn Thịnh Nhất Hạ làm chủ, trong tay nàng một đôi hai, một quân Ách, đánh cược Thịnh Nhất Hạ không có quân Ách.
Bất quá, nàng ra bài thì mở.
Sau đó, Thịnh Nhất Hạ và Vương Kiếm Phong liền đồng loạt nhìn về phía nàng."Được thôi."
Thiệu Tĩnh Thu đem quân bài vừa ra im lặng úp xuống."Qua."
Thịnh Nhất Hạ nói.
Nàng nghĩ Thịnh Nhất Hạ có ba quân kèm năm mà không bắt, có lẽ còn có con lẻ dư ra, mà nàng không có gì lẻ cả, mình còn một đôi hai, nếu ra đúng có thể xoay chuyển tình thế, liền ra một đôi bảy."Đôi hai."
Thịnh Nhất Hạ trực tiếp xuất thủ phong kín, sau đó, liền đến con Ách đi kèm một lốc, quân lẻ đi kèm hai quân, một tổ hợp liên tiếp đánh trực tiếp thắng ván này."Ái này!"
Thiệu Tĩnh Thu mắt đầy ngơ ngác.
Vậy là thua?
Mấu chốt là nàng còn chưa kịp phản ứng lại mà, hơn nữa nàng không tin Thịnh Nhất Hạ nhớ hết bài, không mắc lỗi sai.
Lập tức, nàng đưa tay lật hết những lá bài trước mặt hắn lên, phát hiện căn bản không có sai.
Được thôi.
Học bá chính là học bá, đánh bài cũng khác người thường."Tĩnh Thu tỷ đừng hoảng, ván sau chúng ta thắng lại."
Vương Kiếm Phong lại bình tĩnh thong dong, tự có một phen khí chất cao nhân.
Được sự cổ vũ của Thiệu Tĩnh Thu lấy lại được chút lòng tin, bắt đầu ván tiếp theo, lại không ngờ rằng, lần này Vương Kiếm Phong lại giành được làm chủ, sau đó, giết nàng và Thịnh Nhất Hạ không còn một mảnh giáp.
Sau đó, ván thứ ba, Thiệu Tĩnh Thu tự mình làm chủ, kết quả lại bị Vương Kiếm Phong và Thịnh Nhất Hạ liên thủ đè chết.
Đánh mười ván.
Thiệu Tĩnh Thu cuối cùng cũng phát hiện có gì đó không hợp lý, toàn bộ những ván nàng cầm bài đều thua...
Hợp tác với ai cũng thua, tự mình làm chủ cũng thua!
Mẹ nó, thế này sao chơi nổi?
Đánh bài thật sự không có ý nghĩa gì hết, nàng viện cớ đi cắt hoa quả rồi rời khỏi bàn đánh bài, quyết định để hai người biến thái kia tự mình chơi, để bọn họ tự mình giày vò nhau đi.
Nào ngờ.
Nàng vừa mới đứng dậy, Vương Kiếm Phong liền nói: "Lão Hạ, vậy chúng ta chơi khó hơn chút đi?""Được thôi."
Thịnh Nhất Hạ hờ hững đồng ý, "Vẫn quy tắc cũ."
Khóe miệng Thiệu Tĩnh Thu giật giật dữ dội, cảm giác trí thông minh của mình đang bị sỉ nhục.
Cảm giác lúc nãy là chơi mức độ đơn giản sao, vậy mà hai người vẫn thông cảm cho mình sao?
Nàng cũng không đi, định xem cái gọi là độ khó cao của bọn họ là chơi thế nào?
Thịnh Nhất Hạ lấy ra quân Đại tiểu quỷ và ba quân hai, một quân A nhọn vứt sang một bên, tùy ý xào bài, lấy điện thoại ra, mở chế độ đếm ngược một phút, sau đó một tay hất cả bộ bài lên bàn, bảo đảm từng lá bài đều thấy rõ ràng.
Thời gian một phút kết thúc."Bộp!"
Thịnh Nhất Hạ úp bộ bài xuống, lần này không xào lại nữa, mà ngẫu nhiên lật một lá bài lên, sau đó bắt đầu "Bộp bộp bộp" chia thành ba chồng bài, sau đó, bảo Thiệu Tĩnh Thu tùy ý giúp mỗi người chọn một chồng, mà ai cũng không được nhìn bài, chỉ úp xuống nghiêm túc chỉnh lại một chút bài rồi bắt đầu đánh.
Đương nhiên, quân bài đánh ra, cũng là úp xuống trước mặt mình."Một đôi ba...""Một đôi bảy...""Mẹ nó!"
Thiệu Tĩnh Thu đã không giữ được vẻ mặt, nội tâm bắt đầu văng tục.
Rốt cuộc thì hai người mất một phút để nhớ toàn bộ thứ tự của bốn mươi tám lá bài, rồi đến khi điểm bài úp thì lại một lần nữa nhớ toàn bộ ba chồng bài, sau đó mới bắt đầu đánh bài úp đúng không?
Hai người, là người sao?...
(a a)
