Chương 64: Siêu phàm bài poker! Đại Quỷ và tiểu quỷ...
Hỏa Dã Lệ sau khi nhận được tin tức này, đầu tiên là ngẩn người, trong lòng không khỏi nảy sinh một loạt suy nghĩ kỳ quái.
Đại lão đúng là vẫn y như trước lén lén lút lút, không, là vẫn y như trước suy tính chu đáo cẩn thận, ngay cả việc gặp mặt trực tiếp cũng phải làm như là dân du kích gặp nhau.
Bất quá ăn những thứ này... Khẩu vị có phải hơi nặng không vậy?
Nhưng đây là nhiệm vụ đại lão giao, biết đâu lại ẩn chứa một loại thâm ý thử thách nào đó.
Thôi được thôi được.
Ta, Hỏa Dã Lệ, liều m·ạ·n·g!"Lão bản, cho ta hai mươi xiên thịt nướng, da nướng là cái gì? Gọi thêm một phần, à, lại cho một cái óc heo nướng..."
Hỏa Dã Lệ gọi món y như đại lão yêu cầu, không bỏ sót món nào, nàng nghĩ, nhỡ thiếu món này hoặc nhiều món kia, lại gây đại lão bất mãn thì sao?"Được được, cô bé ngồi trước đi, nướng cho cháu ngay."
Ông chủ quán nướng hưng phấn đến mức mặt mày hồng hào, cả đời này ông ta chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp lại tinh tế như vậy, từ trên xuống dưới đều toát ra hơi thở thanh xuân tươi tắn, nên dùng bảy phần bản lĩnh ông ta đem ra mười hai phần.
Bất quá, đúng lúc ông chủ quán chuẩn bị tự mình mang ra thì bị bà chủ chặn lại giành việc. Nàng ta bưng bàn đồ nướng đến trước mặt Hỏa Dã Lệ, trừng mắt Hỏa Dã Lệ một cái, ánh mắt không giấu được sự hâm mộ và ghen tị.
Hỏa Dã Lệ nào để ý đến chuyện này, đưa tiền xong liền bắt đầu chấp hành nhiệm vụ đại lão giao, ăn xiên trước, a, ngon quá ~~~ Óc heo nướng tỏi, a, nhìn có vẻ hơi buồn nôn.
Nhưng vì hoàn thành nhiệm vụ của đại lão, ta liều m·ạ·n·g, a ~~~ mềm mại tươi ngon, ngon vậy sao? Yêu yêu ~~"Cay quá, lão bản cho xin cốc nước đá."
Hỏa Dã Lệ xuýt xoa, lè lưỡi, liên tục quạt gió.
Ở vị trí ẩn nấp cách đó không xa.
Thịnh Nhất Hạ nhìn mà bụng cũng sôi ùng ục. Đêm hôm khuya khoắt ngồi xổm trong góc nhìn người khác ăn đêm, đúng là quá khổ, hơn nữa Hỏa Dã Lệ ăn xong tốn thời gian ghê ~~ mặt mày lại tươi cười hết sức khoa trương, như thể đang tra tấn người vậy.
Mãi khó khăn lắm mới đợi được Hỏa Dã Lệ ăn xong.
Nàng thu dọn bàn, cho rác vào túi nhựa, sau khi ợ một tiếng liền thong thả bước đến vị trí đã hẹn, tiện tay bỏ túi rác ở bên cạnh thùng rác.
Nhìn xung quanh một lượt, rồi dựa theo chỉ thị của đại lão, đi về phía bóng tối con hẻm đối diện đường.
Nếu nói Hỏa Dã Lệ trong lòng không hề càm ràm chút nào thì không thể nào, chỉ là đại lão đã từng cứu mạng nàng, đối với ân nhân cứu mạng, tự nhiên nàng sẽ vô cùng tin tưởng.
Cùng lúc đó.
Trong tình huống không ai để ý, túi nhựa trên thùng rác như bị một sức mạnh vô hình nâng lên, "vút" một cái bay vào nơi bí mật trong hẻm.
Còn Thịnh Nhất Hạ lúc này đã sớm đổi Hắc Bào mua ở phim trường, đeo lên mặt nạ vu na.
Ánh mắt hắn có chút ghét bỏ, từ trong túi rác lấy ra một cái hộp.
Mở hộp ra, bên trong là một bộ bài poker hoàn chỉnh, cùng mười quân bài dự bị.
Ngoài ra, còn có một hộp xốp nhỏ chống va đập, bên trong xếp chỉnh tề sáu ống thuốc tiến hóa, hình dáng giống y hệt hai ống trước đây, chỉ khác số hiệu.
Thịnh Nhất Hạ chỉ liếc qua, xác nhận không sai liền trực tiếp nhét ống thuốc tiến hóa vào túi đeo vai, giấu trong bóng tối, lúc này mới giấu sự hưng phấn trong lòng, mở bộ bài poker làm riêng ra.
Hoa văn và màu sắc của bộ bài poker không khác gì so với bài poker "Ngô nhớ" thông thường, nhưng khi cầm trên tay lại cực kỳ có cảm giác, khẽ búng ra, liền nghe tiếng "phạch" nho nhỏ, vô cùng êm tai.
Cảm giác rất tốt, còn tính thực dụng cụ thể thế nào thì cần chờ kiểm chứng.
Nhưng màu sắc của quân bài đại Quỷ và tiểu quỷ trong bộ bài này hoàn toàn khác biệt, trong đó tiểu quỷ màu bạc sẫm, đại Quỷ toàn thân màu vàng sẫm, chúng đều có hoa văn lộng lẫy, cực kỳ có cảm giác, Thần Niệm cảm nhận thấy càng mơ hồ tản ra một chút khí tức siêu phàm nguy hiểm."Ồ?"
Thịnh Nhất Hạ có chút kinh ngạc. Không phải nói cái viên tinh hạch sử ma cấp D của hắn, sau khi rút siêu phàm vật chất bên trong ra, chỉ đủ chế tạo một quân bài siêu phàm sao?
Nhưng giờ hắn lại thấy, cả đại và tiểu quỷ dường như đều ẩn chứa khí tức siêu phàm, chỉ là đại Quỷ dường như lợi hại hơn chút, còn tiểu quỷ thì hơi yếu hơn một nửa.
Chẳng lẽ nói.
Người chế tạo trang bị tự tiện quyết định, làm cho tinh ma sau khi kiểm duyệt phần siêu phàm vật chất kia thì pha loãng ra làm hai phần, phân biệt làm ra hai quân bài siêu phàm?
Thịnh Nhất Hạ nhíu mày, chẳng phải như vậy là ngầm làm yếu uy lực đại Quỷ của hắn sao?
Bất quá, rất nhanh hắn đã thấy một tấm thẻ bình thường trong hộp, trên thẻ có nét chữ kiểu in được người gia công ghi."Kính thưa quý khách, vì OCD của bản thân mà tự ý sử dụng một viên tinh hạch sử ma cấp D, đem siêu phàm vật chất tinh luyện bên trong sau đó chế tạo thành quân bài tiểu quỷ.
Vốn phải nhận của ngài 10 điểm vật liệu tích lũy cộng thêm 12 giờ phí chế tạo, nhưng dù sao cũng do tôi tự ý quyết định, vậy nên chiếc quân bài tiểu quỷ này tôi tính cho ngài 60% chi phí chế tạo, tổng cộng nhận của ngài 16 điểm tích lũy.
Điểm tích lũy không cần gấp đưa cho tôi, đợi khi nào ngài có thừa điểm tích lũy rồi tính."
Ký tên là: "Bạn của ngươi, Ngân Lân Hung Giáp Ngũ Kim một kiện"..."
Thịnh Nhất Hạ im lặng chửi thề.
Đại ca, đã OCD phát tác, sao không làm hết 52 quân bài còn lại thành siêu phàm nốt đi?
Như thế chẳng phải càng chỉnh tề sao?
Chửi thì chửi, Thịnh Nhất Hạ vẫn rất thích quân bài tiểu quỷ này.
Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt quanh bề mặt và mép của quân bài tiểu quỷ, cảm nhận sức mạnh siêu phàm bên trong, đây là quân bài poker trị giá một trăm sáu mươi vạn sao?
Quả nhiên, cầm trên tay cảm giác không giống nhau!
Lúc này, bên tai bỗng vang lên tiếng nhắc nhở thanh thúy của hệ thống: "Keng, kiểm tra thấy trang bị siêu phàm, có muốn cho vào bảng trang bị nhân vật không, có/không?"
Bảng trang bị nhân vật?
Hai mắt Thịnh Nhất Hạ sáng lên. Đây là chức năng mới xuất hiện của Hệ thống sao?
Bản năng hắn thử xác nhận, có!"Keng, kiểm tra thấy bảng trang bị chưa mở khóa, mời chủ ký sinh cung cấp tinh hạch sử ma cho hệ thống hấp thụ, mở khóa chức năng bảng trang bị." Âm thanh điện tử của hệ thống vang lên lần nữa."..."
Thịnh Nhất Hạ bị Hệ thống làm cho im lặng.
Coi như Hệ thống ngươi đây đang đến chào hàng.
Từ đầu tới cuối, đều không phải là không nhắc nhở hắn, chủ ký sinh, ngươi nên nạp tiền, nạp tiền ngươi có thể mạnh lên!
Thịnh Nhất Hạ không buồn phản ứng lại Hệ thống nữa.
Lại lấy quân joker lớn ra nhìn một lượt, toàn thân nó màu vàng sẫm, cảm giác và xúc giác đều mạnh hơn quân tiểu quỷ một bậc, đương nhiên, giá cả cũng đắt hơn, cơ bản tương đương giá một quân bài cả bộ, tổng cộng hai trăm tám mươi vạn!
Số tiền này mà dùng để đập người thì có thể đập người chết luôn.
Hôm nay vừa vặn thử nghiệm xem uy lực của loại bài poker chiến đấu mới này thế nào.
Thịnh Nhất Hạ đặt Thần Niệm vào trong đầu Hỏa Dã Lệ, cô ta đang đi vào trong con hẻm, thân hình hắn chợt nhoáng lên, nhanh nhẹn như con báo săn lao ra, chân đạp trên mặt đất im lặng không một tiếng động.
Đây chính là chỗ tốt của việc sử dụng [Thẻ khinh công].
Dù không có nội lực chống đỡ để ngự không bay lượn, nó cũng có thể giúp Thịnh Nhất Hạ có được sự nhanh nhẹn và linh hoạt hơn người, giống như đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp vậy.
Để chuẩn bị cho hành động tiếp theo, Thịnh Nhất Hạ cố tình điều chỉnh trước các khe cắm thẻ bài, hiện tại đã lắp các thẻ —— [Thần Niệm] [Khống Bài Thuật] [Khinh Công] [Nhạc khí Trung Quốc].
Toàn bộ đều là thẻ bài dùng để chiến đấu.
Vì thế, trong lưng áo khoác đen của hắn, còn cài cây sáo ngọc có được từ đoàn làm phim.
Vị trí này là Thịnh Nhất Hạ cố ý chọn, vô cùng thuận tay, hắn có thể rút sáo ngọc bất cứ lúc nào, tặng cho địch nhân một khúc —— "Thương Hải một tiếng cười".
Đồng thời, hắn còn tự mình may thêm mấy túi nhỏ ở trong lớp áo đen, chuyên dùng để đựng bài poker dự phòng, cùng mấy cái bánh màn thầu nhỏ nhét trong hộp ăn vặt, mới lấy ra từ tủ lạnh, hơi lạnh tỏa ra, để tiện cho hắn tùy thời lấy ra dùng.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Thân ảnh Thịnh Nhất Hạ đã vút qua, tốc độ nhanh nhẹn mà không ai phát giác.
Những người đang ngồi ở quán ăn đêm gần đó vẫn cứ vừa tuốt xiên vừa nói chuyện, hoàn toàn không để ý đến điều gì, chỉ có vài con mèo hoang đang ngồi xổm bên đường, hình như có cảm giác, hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Cùng lúc đó.
Trong ngõ tối.
Hỏa Dã Lệ đã đi sâu vào trong mấy chục thước theo chỉ thị của đại lão, nàng cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhưng vẫn không thấy tin nhắn tiếp theo của đại lão trong khung chat.
Bỗng nhiên, nàng nhạy cảm cảm giác được một tia khác thường ở sau lưng, đột ngột quay đầu lại!
Gần như cùng lúc đó.
Bên tai nàng vang lên một thanh âm như có như không bén nhọn, giai điệu có chút quen tai, tựa như một bài hát cũ."Á!"
Trong bóng tối, một bóng đen rên rỉ kêu la nhảy ra ngoài.
Đó là một người mặc bộ quần áo liền thân màu đen, tay chân và mặt đều bị che kín mít.
Hắn ôm đầu lảo đảo chạy về phía trước hai bước, hai chân đạp một cái, liền nhanh tay nhanh chân, "thịch thịch thịch" leo lên tường với tốc độ cực nhanh, định lộn người qua bên tường.
Nhưng hắn mới lộn được một nửa thì giai điệu kia lại vang lên lần nữa.
Gã áo đen lại lần nữa phát ra tiếng rên rỉ kêu thảm, ôm đầu từ trên tường rơi xuống, "Bịch" một tiếng ngã xuống đất.
