Tiểu Yến Tử nếu đã sợ đến, Tử Vi vội vàng nhắc nhở nàng: “Tiểu Yến Tử, ngươi không cần nói những lời nhất thời tức giận như vậy!” “Tiểu Yến Tử!!!
Ngươi nói rốt cuộc là lời thật hay lời tức giận, ta không đùa giỡn với ngươi?!!!” Vĩnh Kỳ tức giận đến gân xanh nổi lên, ghì chặt lấy hai vai của Tiểu Yến Tử để hỏi.
Tiểu Yến Tử hất mạnh cánh tay, gạt tay hắn ra, lửa giận bốc lên ngùn ngụt nói: “Ta không có công phu để đùa giỡn với ngươi.
Ta nói chính là lời thật, là lời vô cùng thật lòng!
Trong tim ta không có ngươi, ta không muốn ngươi!
Ta chỉ cần Nhĩ Thái!” Vĩnh Kỳ lúc này giận dữ không thôi, trong lòng lạnh thấu đến cùng cực.
Hắn hít một hơi khí lạnh, “Tiểu Yến Tử, ta hỏi ngươi lần cuối cùng, ngươi nói thật chứ?” Tiểu Yến Tử cứng rắn nói: “Thật.” “Tiểu Yến Tử, lời đã nói ra thì không thể rút lại được nữa.” Tử Vi kéo ống tay áo của Tiểu Yến Tử.
Tiểu Yến Tử ngạnh cổ nói: “Ta biết, ta cũng không muốn thu hồi lại.” Vĩnh Kỳ không còn sự nóng nảy, bởi vì cơn lạnh thấu tim đã dập tắt hết mọi lửa giận.“Tốt!
Ta thành toàn cho ngươi, không, là thành toàn cho các ngươi.” Vĩnh Kỳ trừng mắt nhìn Tiểu Yến Tử một cái, rồi lại trừng Nhĩ Thái một cái, xoay người rời đi.“Ngũ a ca, không nên đi.” Tử Vi chạy lên phía trước, chắn đường hắn, khuyên nhủ: “Tiểu Yến Tử là nhất thời hồ đồ, nàng luôn như vậy, ngươi đừng nên xem là thật.
Tiểu Yến Tử, mau chóng thu hồi lại những lời ngươi đã nói.” Tiểu Yến Tử cố chấp cường ngạnh nói: “Ta không muốn.” “Tiểu Yến Tử!
Ngươi không thể vô duyên vô cớ làm tổn thương Ngũ a ca như vậy!” Kim Tỏa phụ họa.
Nhĩ Thái ở một bên không biết làm sao, trong lòng vui mừng đương nhiên là có, nhưng hắn lại mong muốn được cạnh tranh một cách hòa bình với Ngũ a ca hơn!“Ta không muốn thu hồi lời đã nói, ta cũng không phải vô duyên vô cớ!
Ta chính là không cần hắn nữa, tiểu nữ tử không hầu hạ nổi Ngũ a ca cao quý!
Làm một Cách Cách là đủ rồi, bất quá Cách Cách ta cũng đã không muốn làm, mà đối với cái gì vương phi, phúc tấn, ta lại càng không có một chút hứng thú nào!!!
Vĩnh Kỳ, ngươi còn không đi, là muốn ta phải đuổi ngươi đi sao?” Tiểu Yến Tử chỉ ra ngoài cửa, hung ác nói.
Tử Vi lắc đầu, “Tiểu Yến Tử!!
Ngươi thật là…” Vĩnh Kỳ bước nhanh rời đi.
Tử Vi lại chạy lên trước, “Ngũ a ca, ngươi hãy suy nghĩ về sự hiểu lầm của Thải Liên, Tiểu Yến Tử cũng là như vậy, nàng đang nói lời trong lúc tức giận, không thể tin được đâu!” “Tử Vi, cám ơn ý tốt của ngươi, ta và nàng, đã chấm dứt.” Nói xong, Vĩnh Kỳ vòng qua Tử Vi, nhanh chân bước ra khỏi Thiện Phương Trai.“Ngũ a ca, Ngũ a ca, ngươi đừng chấp nhặt.” Mặc cho Tử Vi nói thế nào, Vĩnh Kỳ đều không quay đầu lại mà rời đi.
Tử Vi nhanh chân đi về phía Tiểu Yến Tử, mắng nàng, “Tiểu Yến Tử!!!
Ngươi đang làm cái gì vậy?
Ngũ a ca hôm qua còn vì ngươi mà giả truyền thánh chỉ, đi cướp ngục, hôm qua ngươi mới giận dỗi thôi, hôm nay càng quá đáng hơn.
Ngươi làm sao có thể cô phụ hắn như vậy?
Người ta không hề làm sai bất cứ chuyện gì!” “Hắn nói ta dâm đãng!” Tiểu Yến Tử hầm hầm nói.
Tử Vi sững sờ một chút, nhưng rất nhanh vẫn bênh vực Ngũ a ca, “Đó phải biết là lời tức giận, chính ngươi không phải cũng đã nói những lời khó nghe hay sao?
Làm sao có thể xem là thật được?” “Dù sao ta đã xem là thật, ta chịu đủ những lời vũ nhục của hắn, ta chịu đủ cái tác phong đại ca đáng ghét của hắn, ta càng thêm chịu đủ cái hoàng cung này, cái hoàng cung này, động một chút là phải quỳ xuống, động một chút là có hãm hại, có trách mắng!
Ta chịu đủ rồi, ta không muốn gả cho hắn!
Ta không muốn nửa đời sau của ta đều sống những ngày tháng như vậy, này tựa như là đem ta, con Tiểu Yến Tử này, giam cầm trong lồng son, thật khó chịu!” Nhĩ Thái gật gật đầu, thì ra là như vậy.
Vậy xem ra Tiểu Yến Tử nhanh chóng chọn hắn trong tình huống này, từ bỏ Ngũ a ca.
Bất quá không sao, hắn nguyện ý mang theo Tiểu Yến Tử thoát khỏi cái lồng son.“Tiểu Yến Tử, chúng ta đều đã trải qua việc hòa hảo với Hoàng hậu nương nương rồi, việc này sẽ không xảy ra nữa đâu.” Tử Vi khuyên bảo.“Ngươi làm sao bảo đảm sẽ không xảy ra?
Vạn nhất Hoàng hậu nương nương lại ngựa quen đường cũ (ý là khó bỏ thói quen cũ) thì sao?
Vạn nhất Hoàng A Mã lại cưới thêm hai vị phi tử để mưu hại chúng ta thì sao?
Vạn nhất ta không sinh được con trai, Vĩnh Kỳ lại kế thừa hoàng vị, phải nạp thêm mấy phi tử thì sao?
Các nữ nhân lại có thể hay không giống Hoàng hậu nương nương như vậy mà hãm hại ta hay không?” Tử Vi nghẹn lời.“Nói không nên lời đúng không?
Ngươi sau này sẽ gả cho Nhĩ Khang, cho nên ngươi không hiểu được, ngươi thật sự là không ở trong chăn không biết chăn có rận (ý là không chịu cái khổ đó thì không biết cái khổ đó đau đớn như thế nào)!
Ngươi chính là bởi vì hắn là ca ca ngươi, Nhĩ Thái chỉ là tiểu thúc tử của ngươi, ngươi cũng chỉ biết giúp hắn!” “Tiểu Yến Tử, ngươi làm sao có thể nói ta như vậy?
Ta là bởi vì quan tâm ngươi a!
Ta muốn ngươi tìm thấy hạnh phúc chân chính của mình.” “Rốt cuộc là quan tâm ca ca ngươi, hay là quan tâm ta, trong lòng ngươi tự biết rõ!” “Tiểu Yến Tử!
Ngươi quá đáng rồi, tiểu thư là đang có ý tốt nhắc nhở ngươi!
Nàng là sợ ngươi phụ lòng Ngũ a ca!
Ngươi không cảm kích thì thôi, còn mắng nàng?
Nếu như nàng không phải quan tâm ngươi, nàng đã sớm lấy lại danh Cách Cách đó rồi, còn phải kéo dài đến bây giờ sao?” Kim Tỏa lật lại chuyện cũ.
