Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sau Khi Trọng Sinh, Tiểu Yến Tử Nhất Quyết Gả Cho Nhĩ Thái

Chương 38: Chương 38




Ngày thứ hai trời tờ mờ sáng. Nhĩ Thái liền thay xong quần áo, muốn đến trong cung dạy Tiểu Yến Tử đùa nghịch roi. Nhưng hắn vừa mở cửa phòng, lại bị gia đinh canh cửa ngăn lại. Gia đinh nói: “Nhị thiếu gia, gia gia phân phó ngài bế môn tư quá, không cho ngài ra cửa.”

Nhĩ Thái hừ một tiếng, liếc hắn một cái, rồi đóng cửa phòng lại. Nhưng trong lòng hắn ngứa ngáy, không thấy được Tiểu Yến Tử thì không yên lòng. Hắn nhìn quanh bốn phía, trong lòng thầm nghĩ: Không cho ta ra cửa chính, vậy ta ra cửa sổ! Hắn đi đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra định bay ra ngoài.“Nhị thiếu gia, gia gia dặn dò, không cho ngài ra cửa!” Ai ngờ, lại có một gia đinh đứng ở cửa sổ canh giữ.

Nhĩ Thái biện giải: “Ta bây giờ là ra cửa sổ!”“Ra cửa sổ không được, ra mái hiên nhà không được, ra tường không được, xuất động cũng không được, tóm lại ra cái gì đều không được, nói chung gia gia muốn ngài ở yên trong căn phòng này.” Gia đinh này thế mà lại ngăn hết mọi đường đi mà Nhĩ Thái có thể lựa chọn.

Nhĩ Thái khoanh tay trước ngực, không còn đường nào lựa chọn mà nói: “Hắc, ngươi còn nghĩ đến rất chu đáo đấy chứ!”

Gia đinh kia cũng không khiêm tốn, nói thêm: “Đa tạ nhị thiếu gia khen ngợi.”

Nhĩ Thái chau mày chặt lại, “Tai nào của ngươi nghe thấy ta khen ngươi?!”“Hai tai, nô tài cũng nhiều nhất chỉ có hai tai.”

Nhĩ Thái nhìn hắn bằng ánh mắt của kẻ đần độn, rồi bực tức đóng cửa sổ lại. Bất quá chỉ một lát sau, hắn tròng mắt chuyển động, từ trong ngăn kéo lấy ra hai thỏi bạc trắng. Tiếp theo, hắn đi đến cửa sổ, lần nữa mở cửa sổ.

Gia đinh kia khom lưng nói: “Nhị thiếu gia, ngài thật không thể đi ra ngoài! Nếu như ngài cứ cố chấp như vậy, ta chỉ có thể lớn tiếng gọi gia gia và phúc tấn đến.”

Nhĩ Thái làm động tác cấm thanh, “Hư! Ta cùng ngươi đàm một mối làm ăn thế nào?”

Gia đinh lắc đầu, “Nô tài sẽ không làm ăn.”

Nhĩ Thái lần nữa làm động tác cấm thanh, “Hư! Nghe ta nói đã.”

Gia đinh ngậm miệng, lắng nghe hắn nói chuyện. “Hôm nay ngươi, khẳng định là ngăn không nổi ta, dù là ngươi gọi gia gia đến cũng vậy, trong nhà trừ ca ca ta, ai võ công có thể ngăn được ta? Bất quá nếu ta quả thực là xông ra ngoài, ngươi nếu không ngăn lại, tuyệt đối sẽ bị ta liên lụy, cho nên, ngươi bây giờ ngăn ta lại, ta rất hiểu ngươi.”

Gia đinh gật gật đầu, “Nhị thiếu gia đã biết thì đừng làm khó nô tài.”

Nhĩ Thái giải thích: “Không phải làm khó ngươi. Thế này đi, ngươi không ngăn ta, chắc chắn sẽ bị liên lụy, nhưng nếu như ngươi ngăn, mà ngăn không nổi, thì việc này không liên quan đến ngươi. Lát nữa, ta sẽ không nặng không nhẹ đánh ngươi hai cái, rồi ta liền bỏ chạy đi, chờ ta đi được kha khá, ngươi liền lớn tiếng kêu, nói thêm bị ta đánh bị thương, cũng sẽ không bị ta liên lụy, thế nào?”

Gia đinh xoa xoa khuỷu tay, ủy khuất nói: “Lại muốn ta bị đánh, lại muốn ta thả ngài đi, này cũng quá làm khó nô tài rồi.”“!” Nhĩ Thái nhét hai thỏi bạc vào tay hắn, “Đây không phải hối lộ, là để ngươi không cần vô cớ bị đánh, là bồi thường cho ngươi! Ta hoàn toàn có thể đi thẳng, hại ngươi vô cớ chịu ta đánh, nhưng ta không muốn như vậy, cũng không đành lòng hại ngươi bị liên lụy, nhưng ta lại phải ra ngoài. Ngươi yên tâm, ngươi lần này giúp ta, sau này ta nhất định sẽ phủ bởi ngươi!”

Gia đinh suy nghĩ một chút, gật gật đầu, “Tốt a, nếu nhị thiếu gia như vậy suy nghĩ cho nô tài, nô tài cũng nên làm nhị thiếu gia phân ưu.”“Vậy thì cầm cho cẩn thận!” Chờ gia đinh giấu kỹ thỏi bạc. Nhĩ Thái một quyền nện lên mặt hắn.“A!” Gia đinh nhỏ giọng phàn nàn: “Không phải nói đánh nhẹ thôi sao?”“Cũng không thể quá nhẹ, nếu không rất khó qua mặt người khác.” Nhỏ giọng giải thích xong, Nhĩ Thái khởi động khinh công phi thân rời đi.

Đợi thân ảnh Nhĩ Thái dần dần xa, gia đinh kia mới lớn tiếng hô: “Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia ngươi trở về! Người tới a, người tới a! Nhị thiếu gia đánh bị thương nô tài, chạy ra phòng rồi! Người tới a!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.