Ngày hôm đó buổi chiều, Nhĩ Thái và Tiểu Yến Tử đã luyện roi đến tận trưa. Sáng sớm ngày thứ hai, Nhĩ Thái lại đến Sấu Phương Trai hẹn Tiểu Yến Tử đi luyện tập. Nhưng khi tới bãi đất trống trong cung, tật xấu "ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới" của Tiểu Yến Tử lại tái phát. Nàng ngồi phịch xuống đất, hai tay chống cằm, vẻ mặt sầu khổ nói: “Nhĩ Thái, ta không muốn quất roi.”“Vì sao vậy?” Nhĩ Thái vô cùng kiên nhẫn hỏi.
Tiểu Yến Tử trả lời rất ngắn gọn: “Chán rồi.”“Chán ư? Vậy ngươi không muốn lần sau đánh bại cái Tắc Á kia sao?” Nhĩ Thái đứng bên cạnh khuyên nàng.“Muốn chứ, thế nhưng, ta bây giờ chính là chán, chính là chán!” Tiểu Yến Tử cũng không rõ vì sao, có lẽ vì tuổi nàng lại nhỏ đi, nên cái tính tùy hứng, nghịch ngợm cũng quay trở lại. Nhĩ Thái không hề trách móc nàng, mà còn chiều theo.“Được được được. Chán thì nghỉ ngơi một chút. Với lại, ta cũng đoán là ngươi sẽ nản, vì đã luyện liền mấy ngày rồi!” Dứt lời, Nhĩ Thái móc từ trong lòng ra một quả cầu.“Quả cầu?!” Mắt Tiểu Yến Tử sáng rực.
Nhĩ Thái tung tung quả cầu trong tay. “Đúng vậy! Ta đoán ngươi sẽ thích đá cầu. Hồi đó Tử Vi bị đâm một đao, chúng ta ở nhà Đinh đại nhân chữa thương cho nàng, khi Tử Vi khỏe lại, ngươi thấy đám trẻ con đang đá cầu, liền muốn trổ tài một phen, còn nói muốn dạy bọn trẻ đá cầu. Ban đầu thì rất tốt, khiến chúng ta đều không ngớt lời khen ngợi, thế nhưng, ai ngờ, ngay sau đó, ngươi lại đá quả cầu của người ta lên tận mái hiên!”
Nghe chuyện mất mặt này, Tiểu Yến Tử xấu hổ gục gục đầu. “Hắc hắc, ngươi vẫn còn nhớ! Ta đã suýt quên rồi.”“Mới qua được bao lâu mà ngươi đã quên? Đúng là cái con én hay quên này. Vậy lần trước mất mặt như thế, ngươi còn dám đá nữa không?” Nhĩ Thái đặt quả cầu lên lòng bàn tay.“Đá, đá, đá! Lần trước chỉ là sơ suất thôi, ta rất thích đá cầu.” Tiểu Yến Tử đưa tay toan lấy.
Nhĩ Thái đột nhiên rụt lại, giấu quả cầu ra sau lưng, cảnh cáo nàng: “Vậy chúng ta nói rõ nhé, nếu nó bay lên mái hiên, lên cây và vân vân, thì ta sẽ đi lấy. Ngươi đừng đi, kẻo lại té xuống đó.”“Lần trước dù có lên mái hiên, nhưng vốn dĩ ta hoàn toàn có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà an toàn lấy xuống, tất cả chỉ vì Hoàng A Mã đột nhiên rống ta, ta mới bị té từ trên mái hiên xuống thôi. Nếu không, leo lên mái hiên lấy quả cầu chẳng phải là nhẹ nhàng thoải mái sao?” Nói rồi, Tiểu Yến Tử liền từ phía sau hắn giật lấy quả cầu, rồi tung lên không trung một cái.“Ể?” Nhĩ Thái vừa định nói gì.
Tiểu Yến Tử đã khởi động khinh công, đuổi theo. Quả cầu lướt qua một đường vòng cung giữa không trung, Tiểu Yến Tử lật hai vòng nhào lộn, giữ thăng bằng tinh chuẩn theo tư thế chim én, đón quả cầu bằng lòng bàn chân.
Nhĩ Thái chuyển từ lo lắng sang hân thưởng, nhẹ nhàng vỗ tay cho nàng.
Tiểu Yến Tử dùng lòng bàn chân vừa đón quả cầu đi lên một chút, quả cầu lại được tung lên không trung, nàng ngẩng đầu nhìn theo, tiếp đó, phi thân giẫm mạnh vào cái cột trụ sơn son bên cạnh, lợi dụng lực phản đẩy, xoay người chuyển hai vòng ngang giữa không trung, dùng gót chân trái đá ngược quả cầu đang bay tới. Nàng nhìn theo quỹ đạo bay của quả cầu, tại chỗ xoạc chân mở ra một chữ mã. Tiếp theo, nàng khom người, nhanh tay nhanh nhẹn xoay ngược thân thể, hai đùi dang ra chín mươi độ, quả cầu rơi vào giữa hai chân nàng.
Tiểu Yến Tử duỗi thẳng chân, đá quả cầu lên tay, rồi làm một thức cá chép quẫy đuôi, đứng dậy, bắt đầu thực hiện những động tác đá cầu bình thường trước đó.
Nhĩ Thái mắt không chớp nhìn theo.
Chỉ đá được khoảng hai ba mươi cái, Tiểu Yến Tử lại không chịu nhàn rỗi. Chân nàng đột nhiên tăng cường độ, lại đá quả cầu lên không trung.
Nhĩ Thái lắc đầu, cười mắng: “Cái con én không chịu ngồi yên này.”
Tiểu Yến Tử vươn người lên không trung, nâng cao chân rồi đá quả cầu về phía trước.
Nhĩ Thái ngẩng đầu, vốn tưởng có thể tiếp tục thưởng thức Tiểu Yến Tử biểu diễn tạp kỹ. Nhưng đúng lúc này, quả cầu vốn đang được Tiểu Yến Tử đùa giỡn trong lòng bàn chân, đột nhiên đổi hướng bay, hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo di chuyển mà Tiểu Yến Tử dự đoán, bay thẳng ra ngoài.“Ê? Quả cầu!” Tiểu Yến Tử phi thân đuổi theo.
Nhĩ Thái khởi động khinh công, “Tiểu Yến Tử, ngươi đừng đi, ta giúp ngươi!”
Tiểu Yến Tử nhất quyết giành làm, “Ta tự đi, ta có thể.”
Vốn dĩ nếu đuổi thẳng theo thì còn có thể giành lại quả cầu, nhưng chỉ hai câu đối thoại giữa họ, cơ hội đã vuột mất.
Đến khi hai người đuổi theo, thì đã chậm một bước.
Quả cầu đã rơi xuống, và cực kỳ chuẩn xác, nó rơi trúng cái đầu nửa cạo của Vĩnh Kỳ.......
