Tựa hồ đang lâm vào một cơn ác mộng.
Tinh thần lực của người cường đại, khi phóng cảm xúc ra bên ngoài, sức cuốn hút cũng đặc biệt mạnh.
Tô Mễ chỉ đứng ở bên cạnh nhìn một lát, liền cắn môi, cảm thấy vô cùng khó chịu, một luồng áp lực nặng nề ập thẳng lên đầu.
Cảm xúc đến quá nhanh, Tô Mễ biết không nên ở lại lâu, nàng bóp chặt lòng bàn tay, quay người bước về phía ban công.
Cầm lấy chiếc thuốc ức chế lăn xuống dưới đất, xác nhận lại trong phòng không còn sót lại vật gì khác, lại tăng cường chức năng lấy gió mới cho căn phòng xong, Tô Mễ vội vã đi xuống lầu.
Khu biệt thự Nam Uyển vẫn chìm trong giấc ngủ, thậm chí khi chiếc xe lăn bánh rời đi, gác cổng cũng không có mặt, vẫn là hệ thống thông minh tự động nhận diện như lúc vào.
Trên đường về Tô gia, đầu óc Tô Mễ gần như trống rỗng, chỉ có hai chữ “xong đời” được viết in đậm, phóng to.
Đậu xe bừa bãi ở hầm gửi xe, Tô Mễ men theo góc khuất ở tiền viện, rón rén mở cánh cửa lớn của Tô Trạch.
Bên trong cũng yên tĩnh.
Vừa bước qua cửa trước, Tô Mễ dừng bước, tim đột nhiên nhảy lên tận cổ họng.
Trên ghế sô pha, Tô Từ Dư bị động tĩnh vào cửa của nàng đánh thức, đang xoa xoa thái dương, kéo tấm chăn lông trên người ra.
Nhìn dáng vẻ của nàng, hiển nhiên là đã chờ đến nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ được.
Nhưng ngay khi nàng mở mắt, bàn tay đang xoa thái dương liền khựng lại.
Tô Từ Dư ngửi thấy mùi pheromone Alpha mạnh mẽ, nồng đậm trên người Tô Mễ.
Băng lạnh, cứng rắn, gay mũi, trong tiềm thức dâng lên cảm giác phản cảm.
Tô Từ Dư không thể tránh khỏi nhíu mày, nhưng rất nhanh buông ra, sắc mặt cứng đờ ngay lập tức.
Cảm giác phản cảm trong tiềm thức là bởi vì sự quen thuộc.
Mùi pheromone của người bạn thân khuê trung ngày trước, cùng mùi này có đến tám phần tương tự.
Liên tưởng đến đoạn đối thoại về kỳ dễ cảm giác của Thẩm Hàm tối qua.
Tô Từ Dư nhắm mắt lại, tiếp tục xoa thái dương, cố gắng giữ mình tỉnh táo.
Khi mở mắt ra lần nữa, thấy Tô Mễ đang mang vẻ mặt day dứt, rụt rè không dám nói lời nào, Tô Từ Dư che giấu vẻ phức tạp.“Không vội nói,” nàng vừa bị đánh thức, giọng có chút khàn, ho hai tiếng, “Ngồi xuống đi, ta đi rót cho ngươi cốc nước.” Tô Từ Dư để Tô Mễ ngồi xuống ghế sô pha, còn mình chầm chậm đi vào nhà bếp, tiện tay bật hệ thống gió mới trong phòng khách, vừa rót nước vừa cố gắng nhớ lại các phương châm giáo dục tuổi dậy thì mà nàng từng xem qua.
Nói đến, sau khi Tô Mễ phân hoá, nàng cũng ít xem những thứ này rồi.
Đầu ngón tay bị nước ấm tràn ra khỏi mép chén làm ướt, Tô Từ Dư ngẩn người, đổ bớt một phần nước đi, lau sạch tay rồi bước ra khỏi bếp.
Tô Mễ đang ngồi trong phòng khách, có chút bối rối.
Ánh mắt không tránh khỏi chạm tới chiếc sô pha bị Tô Từ Dư ngủ qua đêm, những vết lõm xuống và tấm chăn lông đều càng làm tăng thêm sự áy náy trong lòng Tô Mễ.
Nàng thật sự không nghĩ tới, mẫu thân lại chờ đến tận khuya.
Cảm giác áy náy trong lòng gần như bao trùm khắp nơi, Tô Mễ nhịn không được tự trách, cảm thấy mình là một người ích kỷ, không cân nhắc hậu quả, không có đầu óc, vô cùng tồi tệ.
Làm nhiệm vụ thì làm thành ra như vậy, ở chung với người nhà cũng trở thành như vậy, hiện tại mọi thứ đều rối tung lên.
Tư duy của một Omega vừa bị đánh dấu lâm thời đúng lúc là thời điểm mẫn cảm và lo lắng nhất.
Lòng rối như tơ vò, Tô Mễ nhiều lần nghĩ, hay là thôi vậy.
Nàng vốn dĩ không xứng đáng với những gì đang có được.
Có được rồi, lại bắt đầu tham lam.
Lúc xem kịch bản gốc, nàng luôn cảm thấy nguyên chủ rất tệ, không hài lòng với hiện tại, lòng tham quá cao, làm tổn thương người khác.
Nhưng đến lượt chính mình, hình như cũng không làm tốt hơn nguyên chủ là bao.
Luôn khiến Thẩm Hàm không hài lòng, không giống như nguyên chủ luôn có thể làm nàng vui vẻ, lại còn khiến người nhà của nguyên chủ thương tâm.
Con người nên biết thỏa mãn.
Tô Mễ tự nhủ.
Những thứ không thuộc về nàng, cũng đừng nên hy vọng xa vời, không cần tham lam, nên chuyên chú vào những gì đang có, thứ thuộc về nàng hiện tại, chính là chăm chỉ làm nhiệm vụ.
Nếu nhiệm vụ hoàn thành, có thể tiếp tục sống trong thế giới này, sống hết một đời, nếu may mắn hơn một chút, tiếp tục giữ một chút quan hệ với người nhà nguyên chủ, đối với nàng mà nói đã là chuyện vô cùng tốt đẹp.
Tiếng bước chân truyền đến từ phía sau, Tô Từ Dư đưa chén nước ấm vào lòng bàn tay nàng, thuận thế ngồi xuống bên cạnh.
Tô Mễ há miệng, khẽ nói: “Con xin lỗi.”
Tô Từ Dư hỏi: “Xin lỗi vì điều gì?” Tô Từ Dư nói: “Làm sao lại mang khuôn mặt buồn bã như vậy?
Lúc đó đã đồng ý rồi, vi phạm quy định cửa nhà, muốn làm điểm tâm cho chúng ta một tuần, chịu phạt sao?” Tô Mễ ôm chén nước, khẽ gật đầu, tiếp tục chờ đợi sự thẩm phán tiếp theo.
Một đôi tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu Tô Mễ, xoa xoa.
Tô Từ Dư có chút khó chịu nói: “Năm đó mẹ Thẩm Hàm còn hỏi ta nhiều lần, có muốn để ngươi cùng Thẩm Hàm định vị hôn ước từ nhỏ không.
Ta nghĩ tự do yêu đương thì tốt hơn, liền nhanh chóng từ chối nàng đến mức trở mặt.
Nhà họ Thẩm nước lại sâu, pheromone lại lạnh, thật sự định hôn ước từ nhỏ, chẳng phải là để nữ nhi bảo bối của ta chịu khổ hay sao?”
Bàn tay ấm áp lần đến khóe mắt Tô Mễ, lau đi một giọt nước mắt chực rơi.
Tô Từ Dư hỏi một cách vi diệu: “Bảo bối, ngươi nói thật với ta, ngươi đối với Thẩm Hàm rốt cuộc là nghĩ thế nào?” Có lẽ trước đây nàng cùng Ôn Tử Túc đã hiểu sai, vẫn cho rằng nữ nhi chỉ là thích sự phồn hoa thế gian bên cạnh Thẩm Hàm, nàng còn trẻ, bọn hắn lại bận rộn, để Tô Mễ đi theo người lớn đáng tin cậy cùng thế hệ để mở mang kiến thức, cũng không phải là không được.
Thêm vào việc Tô Mễ chủ động muốn nhận Thẩm Hàm làm em gái nuôi, đây chẳng phải là thân thích sao?
Tô Từ Dư bọn họ vẫn luôn không nghĩ đến phương diện khác.
Tô Từ Dư nói: “Nếu như ngươi thích nàng, vậy chúng ta nhân lúc Thẩm Lão Thái Thái đang ở thủ thành, ngày mai đến nhà, định hôn sự, ngươi thấy thế nào?”
Tác giả có lời muốn nói: Làm thế nào để chứng minh ta là một người có cảm xúc ổn định: tiết Đoan Ngọ sửa văn cả ngày, bị khoá 12 lần.
Đã sửa đổi lớn, peace and love ( trái tim bàn tay ) Chương 37: Chạy trốn Nghe thấy câu nói này, động tác uống nước của Tô Mễ dừng lại một chút, suýt chút nữa sặc ra tiếng.
Đặt ly nước xuống, nàng có chút mê man nhìn về phía Tô Từ Dư, phát hiện đối phương là nói thật.
Không, không đến mức đâu nhỉ?
A khoát, các tiểu đồng bạn nếu cảm thấy 52 thư khố không tệ, nhớ kỹ sưu tầm địa chỉ Internet https://www.52shuku.net/ hoặc đề cử cho bạn bè a ~ xin nhờ rồi (>.<) cổng truyền tống: bảng xếp hạng đơn | tìm sách chỉ nam | xuyên thư hệ thống ngọt sủng văn
