Say Rượu Mất Khống Chế, Bị Ép Cưới Gấp Kinh Vòng Đại Tiểu Thư

Chương 58: Báo cảnh




Đoạn Dã: "Lão bà của ta giúp một tay
Lâm Phong trầm mặc hồi lâu, mới mắng một câu: "Có lão bà không tầm thường à
Đoạn Dã tâm tình rất tốt, thậm chí còn trả lời hắn
"Là rất không tầm thường, ngươi cũng tranh thủ thời gian, ngươi cùng Hiểu Âm cũng ở cùng nhau lâu như vậy, cũng nên tính đến chuyện kết hôn đi
Nói đến đây, cảm xúc của Lâm Phong lại trùng xuống
Đoạn Dã phát giác được không đúng: "Sao vậy
Ngươi với nàng tình cảm không phải vẫn rất tốt sao
Lâm Phong: "Ta với Hiểu Âm tình cảm thì rất tốt, nhưng mà tính tình của mẹ ta ngươi cũng biết, nàng xưa nay quá coi trọng gia thế
Đoạn Dã: "Nhà Tôn Hiểu Âm không phải rất tốt sao
Cha mẹ đều là nhân viên nhà nước, về hưu cũng có lương hưu, nàng lại còn là con một
Lâm Phong: "Nhưng các nàng đều không phải là người địa phương, hơn nữa ở Kinh Đô cũng không có nhà cửa, cả nhà ba người đều ở nhà công cho thuê, ta thì không để ý chuyện này, nhưng mẹ ta để ý..
Lâm Phong nói đến đây liền đau đầu
"Ta ngược lại cũng muốn giống như ngươi, cứ đi đăng ký kết hôn trước đã, rồi từ từ tìm cách để người nhà chấp nhận sau
"Nhưng mà..
Cha mẹ ta đã giấu hộ khẩu đi rồi
Đoạn Dã cũng đành bất lực thở dài: "Từ từ rồi sẽ tính, thế nào cũng nghĩ ra được cách thôi
Lâm Phong: "Ừm, vậy giải quyết được chuyện này rồi, ta sẽ không đến, gặp mặt cái tên điên Diệp Noãn đó, ta cũng sợ lắm
Nói xong, Lâm Phong liền cúp điện thoại
Mà Đoạn Dã cũng lái xe rời khỏi khu chung cư Ấm Áp Gia Viên
—— Diệp Noãn vừa về đến nhà, liền thấy trong nhà bừa bộn, trên sàn toàn là rác và mảnh bát vỡ, TV cũng bị đập tan tành, trên tường còn bị đổ máu chó, hệt như hiện trường vụ án
Diệp Noãn kinh hồn bạt vía bước vào, trong lòng gần như tuyệt vọng..
Rồi chợt nghe được tiếng của Diệp Tiểu Thiên
"Tỷ tỷ..
Diệp Noãn ngẩng đầu, liền thấy Diệp Tiểu Thiên ló đầu ra từ sau rèm cửa
Diệp Noãn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới, lôi Diệp Tiểu Thiên ra, xem xét từ trên xuống dưới một lượt
"Thế nào
Có bị thương không, hả
Diệp Tiểu Thiên ngậm nước mắt vén áo lên: "Tỷ tỷ..
đau quá..
Diệp Noãn lúc này mới thấy, trên bụng Diệp Tiểu Thiên đầy những vết cào, nhưng những vết thương này đã được bôi thuốc, quần áo cũng là đồ mới
Hốc mắt Diệp Noãn cay xè: "Là mẹ thay quần áo cho em, bôi thuốc hả
Diệp Tiểu Thiên định nói không phải, là ca ca Đoạn Dã lúc đưa cậu trên đường về đã mua cho cậu quần áo mới, giày mới, còn xoa thuốc cho cậu
Nhưng Diệp Tiểu Thiên chưa kịp nói ra, cửa phòng ngủ chính đã bị kéo ra
Ngay sau đó vang lên tiếng mắng chửi của Trần Lỵ
"Đồ của nợ
Mày chạy đi đâu chết rồi
Mẹ mày và em trai mày suýt bị người ta đánh chết, mày có biết không?
Sắc mặt Diệp Noãn trầm xuống, vỗ vai Diệp Tiểu Thiên: "Tiểu Thiên ngoan, em về phòng trước nhé
Diệp Tiểu Thiên gật đầu, liền chạy về phía phòng, nhưng vẫn không yên lòng, không nhịn được đưa đầu ra nhìn
Diệp Noãn: "Khóa cửa lại
Diệp Tiểu Thiên đối với người chị này vẫn có chút e dè, liền nghe lời khóa cửa trái
Diệp Noãn lúc này mới nhìn về phía Trần Lỵ, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ
Trần Lỵ trừng mắt nhìn nàng: "Mày xem mày ăn mặc cái kiểu gì kìa, còn trên mặt mày, bôi cái thứ quỷ gì đó
Mày định ra ngoài bán à
Diệp Noãn bình tĩnh nghe, hít sâu một hơi, đè nén tất cả lửa giận trong lòng xuống, mới nói:
"Mẹ, từ hôm nay trở đi, mẹ có thể đừng có đánh bạc nữa không
Chúng ta cùng nhau, kiếm tiền trả nợ, nuôi nấng em trai cho tốt, được không
Trần Lỵ ngớ người ba giây, rồi xông đến chỗ Diệp Noãn: "Tao không đánh bạc, tao không đánh bạc thì chúng mày ăn cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Uống cái gì
Nói thì hay lắm, có thấy mày mang tiền về đâu
Diệp Noãn: "Mẹ, trên đời này không chỉ có đánh bạc mới sống được, ở Kinh Đô này, chỉ cần có tay có chân, dù là làm phục vụ chúng ta cũng có thể sống..
Trần Lỵ cười khẩy, ngồi phịch xuống sofa rồi hút thuốc
"Phục vụ
Diệp Noãn, mẹ mày ngày xưa cũng là sinh viên cao cấp đó, tao dựa vào cái gì mà đi làm phục vụ
Trần Lỵ chỉ vào nàng: "Mày với cha mày y hệt nhau, vô dụng, còn quay ra chỉ trích mẹ mày, tao nhìn cái mặt giống cha mày, tao đã thấy ghê tởm rồi..
Diệp Noãn run lên
"Mày có biết không, cha mày cũng bỏ đi theo cái con đĩ như mày đó, con đĩ đó là con nhỏ làm ở quán bar, ăn mặc cũng y chang mày vậy..
Diệp Noãn bỗng ngẩng đầu, hốc mắt đỏ ngầu, khiến Trần Lỵ giật mình
"Mày nhìn tao bằng cái ánh mắt gì vậy hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao, mạnh miệng rồi à, mới nói mày mấy câu..
Diệp Noãn phát điên, bất ngờ xông lên, hai tay bóp lấy cổ Trần Lỵ, đầy vẻ điên cuồng
"Sao mày còn sống làm gì
Mày chết đi
Mày chết đi
Chỉ có mày chết, cuộc sống của chúng ta mới tốt đẹp được
Mày chết đi a!!
Diệp Noãn gào thét, nước mắt giàn giụa, tay càng thêm siết chặt
Trần Lỵ không ngờ, Diệp Noãn trước giờ vẫn dịu dàng ngoan ngoãn, lại làm ra cái chuyện đại nghịch bất đạo thế này
Nhất thời, bà ta đã quên cả phản kháng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt vì không thở nổi dần trở nên tái xanh, đôi mắt trợn trừng
Ngay lúc Trần Lỵ cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi thì cửa đột ngột bị đạp tung
Một đám cảnh sát xông vào, trực tiếp kéo Diệp Noãn ra
"Đứng im
!!
Diệp Noãn bị ấn xuống đất, nhưng vẫn cố giãy dụa, gào thét
"Trần Lỵ, mày đáng chết
Mày căn bản không xứng làm mẹ của tao
!!
Trần Lỵ ôm cổ ho sặc sụa, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ
Bà biết, Diệp Noãn vừa nãy là thực sự muốn giết bà
"Ô ô ô..
Mẹ..
Trong phút chốc, Trần Lỵ hình như nghe thấy tiếng của Diệp Tiểu Thiên, vội ngẩng đầu, thấy Diệp Tiểu Thiên đang đứng ở cửa phòng khóc òa lên
Trong khoảnh khắc ấy, lòng Trần Lỵ tràn đầy chua xót, hai mắt đỏ hoe
Trần Lỵ cúi đầu, Diệp Noãn bị đè chặt dưới đất, mặt bị mảnh vỡ dưới đất cứa cho bị thương, nhưng nàng không để ý gì cả, chỉ nhắm mắt lại, lặng lẽ rơi nước mắt
Đầu óc Trần Lỵ rốt cuộc cũng trống rỗng một cách ngắn ngủi
Sự tình..
Sao lại ra thế này
Rất nhanh, Diệp Noãn bị áp giải đi, Trần Lỵ ôm Diệp Tiểu Thiên lẽo đẽo theo sau
Lúc này, Trần Lỵ trở nên hết sức trầm mặc
Còn Diệp Noãn thì từ đầu đến cuối cũng không hề nói với bà một lời nào
Người đầu tiên nhận được tin này là Lạc Thanh Diên
Ngay khi Diệp Noãn bị mang đi, đã có người thông báo cho nàng
Lạc Thanh Diên thấy rất kỳ quái, không ai báo cảnh, sao Diệp Noãn lại bị mang đi được
Nhưng giây sau, một tin nhắn xuất hiện: chính cô Diệp Noãn đã báo cảnh
Lạc Thanh Diên nãy giờ đang cau chặt mày rốt cuộc cũng giãn ra, xem ra Diệp Noãn cũng không phải là đồ ngốc, cũng biết dùng đến ngoại lực để giúp mình
Lạc Thanh Diên không xen vào chuyện của Diệp Noãn nữa, chỉ liếc nhìn thời gian trên đồng hồ
Ngày mai còn dài đằng đẵng..
Mấy hôm nay nàng đều không được ngủ ngon giấc, chỉ mong nhanh kết thúc công việc, nhanh về nước, sau đó vừa bước vào phòng liền ôm ấp hôn hít Đoạn Dã..
Chính Lạc Thanh Diên cũng cảm thấy hơi lạ lùng, quen Đoạn Dã mới có chút xíu, vậy mà nàng lại như thể biến thành một con người khác
Một con người khác..
Chính nàng còn chưa quen với chính mình
Nàng chưa bao giờ nghĩ nhớ ai đến thế
Không biết..
Đoạn Dã có nhớ nàng như nàng đang nghĩ về hắn hay không...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.