Say Rượu Mất Khống Chế, Bị Ép Cưới Gấp Kinh Vòng Đại Tiểu Thư

Chương 86: Đại ca cùng Niệm Niệm




Cơm trong miệng trong nháy mắt liền không còn thơm, mặt Đoạn Dã nghẹn đỏ cả lên
"Ta khóc cái gì
Ta cũng đâu phải hắn
Đoạn Dã giả bộ như bình tĩnh ăn cơm, nhưng vành tai đã đỏ bừng, thấy Lạc Thanh Diên muốn cười
Lạc Thanh Diên hỏi: "Thật
Đoạn Dã: "Đương nhiên là thật, lại nói, từ trước đến nay đều là ta đá người ta, có khi nào bị người ta đá đâu
Đoạn Dã trong lòng kêu khổ thấu trời, sau này hắn phải coi trọng Lạc Thanh Diên, tuyệt đối không thể để Lạc Thanh Diên đi nghe ngóng lịch sử đen của hắn từ chỗ Đoạn Trạch, bằng không thì chuyện hồi năm lớp sáu hắn còn tè dầm ra giường chẳng phải không giấu được sao
Còn nữa, lúc bị Nam Tinh cự tuyệt, hắn khóc đến thảm không nỡ nhìn, không chỉ ôm huynh đệ khóc, về nhà còn ôm Đoạn Trạch khóc rống lên..
Khóc đến Đoạn Trạch phát phiền, còn cho hắn một cái tát vào ót
Nghĩ lại, chính Đoạn Dã cũng cảm thấy xấu hổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bị Nam Tinh cự tuyệt, bị Diệp Noãn đá..
Dựa vào, lịch sử tình trường của hắn toàn là lịch sử đen a
Đoạn Dã càng nghĩ càng thấy tủi thân, làm đàn ông thật mệt mỏi a
Lạc Thanh Diên suýt chút nữa không nhịn được cười, muốn nói đàn ông mà, trên dưới toàn thân, vẫn là cái miệng cứng rắn nhất
Nhưng vì để cho Đoạn Dã giữ chút thể diện, Lạc Thanh Diên gật gật đầu: "Ừm, vậy a Dã nhà ta lợi hại ghê nha
Đoạn Dã: "Cũng bình thường thôi, hắn thì uất ức chứ ta có uất ức đâu, ta nói cho ngươi biết, làm vợ phải ngoan một chút, bằng không coi chừng người ta bỏ rơi kế tiếp là ngươi đấy
Lạc Thanh Diên cúi đầu xuống, suýt nữa nhịn không được bật cười thành tiếng
Sao Đoạn Dã lại..
đáng yêu như vậy
Đàn ông cũng có lúc đáng yêu như thế sao
Lạc Thanh Diên tấm tắc lấy làm lạ, nhưng vẫn giả vờ là cô gái ngoan ngoãn gật đầu: "Vậy chắc chắn rồi, ngươi không có cơ hội đó đâu
Đoạn Dã nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, dù nghe rất cao ngạo, nhưng khóe miệng kia thì thế nào cũng không kìm được
Thấy bộ dạng này của hắn, ý cười trong mắt Lạc Thanh Diên cũng sắp tràn ra rồi
Lúc này, hai vợ chồng lại rất ăn ý, không ai ngẩng đầu lên, chỉ là vai đều có chút run run
Gió nhẹ thổi qua, không khí ngọt ngào giữa hai người cứ thế trôi đi
—— Mà lúc này, Thẩm Niệm Niệm cũng đã nghe xong đoạn ghi âm mà Lạc Thanh Diên gửi tới
Sau khi nghe xong, cô nằm sấp trên ghế sô pha cười một hồi lâu, cười đã mới đứng dậy, không cần dùng đến gậy chống nữa, cứ thế đi về phía phòng bếp
Dây dưa với Đoạn Trạch hơn nửa tháng này, cô thật sự mệt mỏi rồi, cô phải dũng cảm xông lên mới được
Cô thật sự rất thích Đoạn Trạch a
Mà tình yêu nha, đã đến thì phải học cách nắm bắt, Thẩm đại tiểu thư, từ trước đến giờ chưa biết "bỏ lỡ" hai chữ viết như thế nào
Đoạn Trạch đang xào rau, thấy cô đứng ở cửa phòng bếp, không khỏi cau mày lại: "Qua đây làm gì
Thẩm Niệm Niệm mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh, không nói gì
Đoạn Trạch hơi nghi hoặc, nhìn Thẩm Niệm Niệm vài lần, cho đến khi anh trút món ăn cuối cùng ra đĩa, tắt máy hút mùi, Thẩm Niệm Niệm vẫn không nói chuyện
Đoạn Trạch tháo tạp dề, quay người lại, mặt đối mặt nhìn cô: "Rốt cuộc cô muốn làm gì
Lúc này Thẩm Niệm Niệm mới lên tiếng: "Tôi có chuyện muốn nói với anh
Ánh mắt Đoạn Trạch nhìn cô ít nhiều có chút kỳ lạ: "Nói đi, cũng đâu có ai bịt miệng cô lại
Thẩm Niệm Niệm lập tức sầm mặt, cái người đàn ông này nói chuyện không thể nói tử tế được sao
Mặc kệ
Thẩm Niệm Niệm nhắm mắt lại, nói thẳng: "Đoạn Trạch, tôi thích anh
Nói xong, khuôn mặt thanh thuần của Thẩm Niệm Niệm đỏ hết cả lên, một tay nắm chặt tường, ngay cả mắt cũng không dám mở ra
Thẩm Niệm Niệm cảm thấy mình thật mất mặt, đứng đây làm cả buổi tâm lý chiến, kết quả lúc nói ra, vẫn sợ sệt như vậy
Đoạn Trạch thì kinh ngạc, anh cũng đoán được ít nhiều ý của Thẩm Niệm Niệm
Chỉ là..
Không ngờ cô nhóc này lại manh động như vậy, mới có bao lâu chứ, đã vội vàng thổ lộ rồi
Thẩm Niệm Niệm nhắm chặt mắt, bộ dạng thẹn thùng nhưng lại ra vẻ thấy chết không sờn, nhìn có chút buồn cười, lòng Đoạn Trạch vốn hơi rối, nhưng khi thấy bộ dạng này của Thẩm Niệm Niệm, không khỏi lại thấy hơi buồn cười
Thế là, Đoạn Trạch thu lại ý cười, xoay người đi bưng thức ăn
Thẩm Niệm Niệm đợi mãi không thấy trả lời, không khỏi lén mở một con mắt, liền thấy Đoạn Trạch bưng đồ ăn từ bên cạnh cô đi qua
Thẩm Niệm Niệm kinh ngạc há hốc miệng: "Anh đang làm gì vậy
Lúc này anh thế mà đi bưng đồ ăn sao
Đoạn Trạch không hề quay đầu lại: "Nếu không thì sao
Cô không đói bụng à
Thẩm Niệm Niệm vừa định mạnh miệng nói không đói bụng, bụng liền "lộc cộc" kêu một tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều này hơi lúng túng rồi
Thẩm Niệm Niệm đành phải sờ bụng: "Có hơi đói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nói xong, Đoạn Trạch đã bưng toàn bộ đồ ăn lên bàn
Thẩm Niệm Niệm lại nhảy lò cò đến ngồi đối diện Đoạn Trạch, nhìn món một mặn hai chay trên bàn, mắt liền sáng lên, sườn xào chua ngọt, rau cải trắng xào tỏi và cà tím hương tỏi
Đây đều là những món Thẩm Niệm Niệm thích ăn, thế là Thẩm Niệm Niệm tranh thủ cầm lấy đôi đũa Đoạn Trạch đưa tới, liền muốn gắp thức ăn
Đoạn Trạch đưa tay gõ nhẹ vào mu bàn tay của cô một cái
Thẩm Niệm Niệm: "A
Sao anh đánh tôi
Đoạn Trạch bình tĩnh nhìn cô một cái, từ dưới bàn ăn rút ra một chiếc khăn ướt đưa cho cô: "Lau tay đi, bẩn
Thẩm Niệm Niệm không hiểu sao có chút đỏ mặt, nhưng vẫn lẩm bẩm để đũa xuống, cầm lấy khăn ướt: "Nào có ai như anh..
Lau tay xong, Thẩm Niệm Niệm mới vội vàng bắt đầu ăn cơm, vừa ăn còn vừa gật gù đắc ý: "Ngon quá đi mất
Đoạn Trạch cũng đành chịu, con bé tham ăn này
Hai người ăn sạch thức ăn trên bàn, Thẩm Niệm Niệm hài lòng buông đũa xuống
Đoạn Trạch đứng lên dọn bát, cũng đúng lúc này, Thẩm Niệm Niệm đột nhiên nhớ tới..
Vừa nãy cô vừa mới thổ lộ mà
Kết quả thì sao
Bị một bữa cơm đánh lạc hướng
Mặt Thẩm Niệm Niệm đầy vẻ hối hận, trong lòng không ngừng mắng mình: Thẩm Niệm Niệm, mày là heo à
Cơm này không ăn thì không được sao?
Đoạn Trạch đi rửa chén, Thẩm Niệm Niệm hít sâu mấy lần sau đó, một chân nhảy theo vào
Đoạn Trạch vừa định rửa chén, Thẩm Niệm Niệm liền xắn tay áo lên chen vào, còn dùng mông đẩy Đoạn Trạch ra: "Để tôi, để tôi, sao có thể để anh vừa nấu cơm vừa rửa chén, để tôi..
Đoạn Trạch im lặng một lát: "Cô đứng có vững không đấy
Chân cô còn đang bó bột thạch cao kia
Thẩm Niệm Niệm tràn đầy hưng phấn: "Đứng vững được
Nhưng Đoạn Trạch rõ ràng không tin, thế là Thẩm Niệm Niệm vội
"Anh không tin đúng không
Anh xem tôi nhảy cho anh xem
Vừa nói, Thẩm Niệm Niệm liền muốn trực tiếp nhảy dựng lên, kết quả bị Đoạn Trạch ấn vai xuống
Thẩm Niệm Niệm ngẩng đầu nhìn Đoạn Trạch: "Tôi nhảy cho anh xem mà..
Đoạn Trạch: "Tôi không xem
Thẩm Niệm Niệm: "Xem đi mà, xem một chút thôi, tôi thật mà
Đoạn Trạch bị ồn ào đến đau đầu: "Hay là cô cứ nhảy ra ngoài đi
Thẩm Niệm Niệm: "Tôi không muốn
Tôi cứ muốn ở đây, tôi..
Lời Thẩm Niệm Niệm còn chưa nói hết, Đoạn Trạch liền xoay người trực tiếp bế Thẩm Niệm Niệm lên, Thẩm Niệm Niệm im bặt tiếng, vừa ngơ ngác vừa không kìm được ngọt ngào trong lòng
Đoạn Trạch trực tiếp bế cái đồ đáng ghét này đến ghế sô pha
"Cô ngồi yên cho tôi
Thẩm Niệm Niệm: "Nhưng mà..
Đoạn Trạch mặt lạnh: "Hử
Thẩm Niệm Niệm như chim cút rụt cổ lại: "Thôi được vậy
Lúc này Đoạn Trạch mới âm thầm nhếch môi lên, đi
Thẩm Niệm Niệm thầm mắng mình không có tiền đồ, rõ ràng là vào để thổ lộ mà, cô vào đây làm cái gì vậy
Cô thế mà lại định nhảy một chân cho Đoạn Trạch xem sao
Ôi..
"Ngại chết đi được..
Thẩm Niệm Niệm nhẹ giọng than...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.