Sênh Sênh Của Anh

Chương 24: Gặp Thời Cẩn ở bệnh viện





Thời Cẩn liếc nhìn điện thoại rồi đứng dậy nói: "Xin lỗi
Thậm chí anh không đợi được đến lúc ra khỏi phòng đã nhận điện, khẽ nói, "Sênh Sênh, là tôi
Sênh Sênh… Vừa nghe đã biết là tên phụ nữ
Các nhà chuyên môn lẫn các giáo sư ngơ ngác nhìn nhau, đặc biệt là bác sĩ phát biểu hội chẩn, kinh ngạc đến mức làm đổ cả cà phê
Thời Cẩn có bạn gái từ lúc nào vậy nhỉ
Ở tầng cao nhất, ngoài phòng họp không còn phòng nào khác nên rất yên tĩnh, Thời Cẩn cúi đầu dựa vào tường, khóe miệng mang nụ cười nhẹ không sao kìm nén được
"Làm sao vậy
Anh chầm chậm cất giọng dịu dàng
"Tôi ở ngoài bệnh viện, có phóng viên đang canh chừng, không vào được
Thời Cẩn ngẩng đầu, đi đến đầu cầu thang: "Em lái xe đến bãi đậu xe ngầm cửa số một, tôi tới đón em
"Vâng
Cúp điện thoại, Khương Cửu Sênh nói với TạĐãng: "Đến bãi đậu xe cửa số một
TạĐãng vừa đánh tay lái vừa hỏi: "Ai thế
"Bạn tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không giải thích gì thêm, nhắm mắt lại, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng
Bãi đỗ xe cửa số một của Thiên Bắc dành riêng cho nhân viên và người nhà nhân viên bệnh viện, trên bảng đăng kýđã có chữ ký Thời Cẩn
Lúc Khương Cửu Sênh xuống xe, Thời Cẩn đãđứng đợi bên cạnh
Côáy náy cất lời: "Xin lỗi, gây phiền phức cho anh rồi
Anh lắc đầu, nói không phiền: "Bị thương à?"Ánh mắt anh hướng tới mặt cô
Côđeo khẩu trang, mép trái khẩu trang dính máu
"Không có gì nghiêm trọng
Thời Cẩn nhìn cô chằm chằm, mím chặt đôi môi nhạt màu khiến nó thêm phần tái nhợt
Sắc mặt anh trầm xuống: "Còn bị thương ởđâu nữa không
Dường như Thời Cẩn hơi giận, ánh mắt lạnh lẽo đến xa lạ
Cô trả [PH1] lời: "Tay trái
Anh đi tới, vươn tay như muốn chạm vào tay cô nhưng khựng lại, rồi cứ giữ nguyên như vậy
"Đau không
Thời Cẩn nhìn bàn tay sưng tấy của cô, hàng mày càng cau chặt
Khương Cửu Sênh gật đầu
Mặt anh lại càng sa sầm
"Có nâng được lên không
Cô lắc đầu
Phớt lờ hai người còn lại, Thời Cẩn nói với Khương Cửu Sênh "Đi theo tôi" rồi hướng thẳng tới thang máy nội bộ
Nhưng một giây trước khi cửa thang máy khép lại, một bàn tay tuyệt đẹp bỗng vươn tới
TạĐãng sải chân đứng cạnh Khương Cửu Sênh, ánh mắt nhìn Thời Cẩn mang vẻ chần chừ và phòng bị: "Anh dẫn Sênh Sênh đi đâu
Thời Chẩn nói gọn lỏn: "Đi khám
Mạc Băng cũng vào thang máy
Thời Cẩn ấn tầng Năm, cúi đầu gọi điện thoại: "Bác sĩ Tôn, tôi là Thời Cẩn
Trong thang máy chỉ còn giọng nói trầm thấp từ tốn như tiếng đàn cello của Thời Cẩn
Ngay cả TạĐãng cũng phải thầm khen
Thời Cẩn hơi quay lưng đi: "Khoảng ba đến bốn giờ có rảnh không
Hình như bên kia nói chuyện gìđó không liên quan
Thời Cẩn nhẫn nại mà lịch sựđáp: "Vâng, là bạn tôi
Sau vài câu vội vã, Thời Cẩn nói, "Làm phiền rồi
Anh cảm ơn rồi cúp máy, ánh mắt rực sáng hướng về phía Khương Cửu Sênh: "Xử lý vết thương xong, tôi dẫn em đến khoa Chấn thương chỉnh hình
Khương Cửu Sênh bỗng cảm thấy, có một "fan cuồng" làm bác sĩ thật may mắn
Cô gật đầu, chột dạ hưởng thụ"đãi ngộ của thần tượng"
Hai người chỉ nói vẻn vẹn vài câu màăn ýđến bất ngờ, thân thiết mà không quá thân mật
TạĐãng nghe mà khó chịu, đứng chắn phía trước Khương Cửu Sênh, đôi mắt xếch nhìn Thời Cẩn từ trên xuống dưới: "Anh là ai
"Bác sĩ
Bây giờ bác sĩđều thế này hả

Có thể debut luôn được rồi đấy
TạĐãng đang định tiếp tục "thẩm vấn" thì thang máy đã tới tầng Năm
Cửa mở ra, đối diện là phòng làm việc của Thời Cẩn, đồng thời một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi cũng xuất hiện
Anh ta dáng cao, mặc áo blouse trắng, mắt phượng, ngũ quan sắc sảo, khi cười thấy rõ hai lúm đồng tiền, tôđậm phong thái cởi mở sáng láng
Đôi mắt đeo kính của anh ta liếc nhìn Thời Cẩn: "Sao cậu chưa nói tiếng nào đã bỏ chạy như thế, hội chẩn…"
Hội chẩn giữa các nhà chuyên môn khoa Ngoại, thiếu ai cũng không thể thiếu Thời Cẩn
Không đợi anh ta dứt lời, Thời Cẩn đã ngắt ngang: "Lùi hội chẩn hai tiếng
Anh ta sửng sốt
Bác sĩ Thời luôn lịch sự tao nhã thế mà lại ngắt lời người khác
Thời Cẩn nói tiếp, ngữđiệu vẫn nhẹ nhàng: "Bác sĩ Từ, phiền anh dẫn cô Mạc đây đến chỗ bác sĩ Chu phòng cấp cứu
Anh ta họ Từ, tên Thanh Bách, là phó chủ nhiệm khoa Ngoại Thần kinh
Thời Cẩn dám sai bảo anh - bác sĩ chủ trị khoa Ngoại Thần kinh như y táư
Anh ta cãi lại: "Tôi nói này…"
Thời Cẩn vòng qua anh ta: "Cảm ơn
Từ Thanh Bách ngớ người không biết nói sao
Mạc Băng cũng ngẩn ngơ, có lẽ do bệnh nghề nghiệp nên suốt đường vẫn tính toán làm thế nào để ký hợp đồng với bác sĩ này
Một khi câu được, chắc chắn là cây rụng tiền
Với khuôn mặt cùng khí chất này, không cần hát hò hay đóng phim, chỉ cần đứng trước ống kính làđủ rồi
Chắc hẳn vị này là hàng xóm tay đẹp chữa bệnh giỏi Sênh Sênh từng nói
Ánh mắt Mạc Băng bất giác nhìn xuống tay Thời Cẩn
Đẹp quáđi mất
Không còn tính từ nào khác, đây là cảm giác đầu tiên của cô, cũng là cảm giác duy nhất
Cô nghĩ, bác sĩ Thời dù làm người mẫu tay cũng kiếm được bộn tiền
Hình như Từ Thanh Bách vẫn cóđiều muốn nói, cứ thế chắn trước cửa thang máy
Thời Cẩn nhìn anh ta: "Phiền anh tránh ra."Ánh mắt như nhìn người qua đường
Mà không thể không nhắc đến, Từ Thanh Bách và Thời Cẩn là bạn học, tính ra đã quen biết tám năm, cùng làm việc hai năm
Vậy mà giờ người qua đường Từ phải ngậm ngùi nhường đường thế này đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Cẩn quay lại nhìn cô gái đeo khẩu trang: "Sênh Sênh, em đi theo tôi
Giọng nói khẽ khàng như thể dỗ dành
Từ Thanh Bách nghi ngờ mình đã bịảo giác rồi
Quen biết Thời Cẩn tám năm, chưa bao giờ thấy anh nói chuyện nhỏ nhẹ với ai như thế
Thời Cẩn cao quý từ tận xương tủy, thiếu điều xuất gia phổđộ chúng sinh được luôn, nào đã nhiễm khói bụi trần gian bao giờ, nói gìđến chuyện từng hưởng vị trai gái
"Bác sĩ Từ
Lúc này Từ Thanh Bách mới hoàn hồn: "Hả
Tạm biệt Khương Cửu Sênh, Mạc Băng đi tới: "Phòng cấp cứu ởđâu
"Tôi dẫn cô Mạc đi vậy
Từ Thanh Bách đi vài bước lại ngoái đầu, vô cùng tò mò cô gái có thể khiến quýông nghiêm nghị như Thời Cẩn phải cúi mình là thần thánh phương nào
Thời Cẩn dẫn Khương Cửu Sênh đi băng vết thương, TạĐãng cũng theo sát phía sau, đôi mắt phòng bị nhìn quanh, cứ cảm thấy tên bác sĩ từ trên trời rơi xuống này rất nguy hiểm
Họđi vài bước đãđến phòng làm việc riêng nằm ở góc tận cùng phía Đông, bên ngoài treo biển "Khoa Ngoại Tim mạch, Thời Cẩn"
TạĐãng liếc tấm biển rồi định vào cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng Thời Cẩn lại đặt tay lên tay nắm cửa, quay đầu cất giọng giải quyết công việc: "Không phải người nhà bệnh nhân xin đợi bên ngoài
TạĐãng đáp nhưđúng rồi: "Tôi là ba bệnh nhân
Khương Cửu Sênh hoàn toàn câm nín.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.