Sênh Sênh Của Anh

Chương 26: Rối loạn nhân cách thể hoang tưởng





Khương Cửu Sênh gật đầu, mím môi, lòng bàn tay mướt mồ hôi, bên tai là giọng Thời Cẩn: "Đau thì cắn tôi
Cô quay lại, Thời Cẩn đã giơ mu bàn tay ra trước mặt cô
Nhìn từ khoảng cách gần thế này cô vẫn thấy đẹp ngây ngất, móng tay cắt sửa gọn gàng, màu trắng bóng loáng điểm chút sắc hồng
Làm sao cô nỡ cắn bàn tay tuyệt đẹp như vậy cơ chứ
Cô lắc đầu, hơi nâng tay lên: "Làm phiền bác sĩ Tôn
Bác sĩ Tôn đeo găng tay, cầm tay trái sưng đỏ của cô, khẽ nắn bóp
Cô cắn chặt môi, trán rỉ mồ hôi lạnh
Bỗng có bàn tay lành lạnh che mắt cô, chặn lại mọi ánh sáng trong mắt cô
"Đừng nhìn
Là giọng nói mê hoặc lòng người của Thời Cẩn, khiến cô ngẩn ngơ giây lát
Bất tri bất giác, tiếng nắn xương giòn tan vang lên
Vốn dĩ phải rất đau, cô lại như không cảm thấy gì, tất cả giác quan nhưđều tập trung vào lòng bàn tay lành lạnh của anh
Sau khi khớp tay trở lại vị trí, Thời Cẩn dẫn côđi chụp X-Quang
Trước khi cô vào, anh nói "Tôi chờ em", rồi đứng dựa tường đối diện, phất tay bảo côđi
Thật kỳ lạ, cảm giác có người đưa, có người chờ này khiến cô cảm thấy râm ran khắp người, liệu có phải do cánh tay trái trật khớp đang tác quái không
Cô vào rồi, Thời Cẩn dựa tường, lặng yên đứng đợi
Mấy nữ y tá trẻ tuổi thi thoảng tiến tới hỏi han, vẻ mặt ngường ngùng e thẹn
Thời Cẩn gật đầu đáp lại nhưng không nói một lời
Anh chỉ mặc quần tây, sơ mi trắng khoác áo blouse trông rất đỗi bình thường, thế mà vẫn vô cùng bắt mắt
Bác sĩ Thời Cẩn khoa Ngoại Tim mạch quả thật rất xứng với câu thơ "Có người quân tử tài ba, như lo cắt giũa để mà lập thân[1]", nhưng chỉ nên ngắm từ xa chứ chẳng thể tới gần
Hai nữ y tá khu nội trúđi xa rồi mới dám tếu táo cười đùa
"Tớ có thể ngắm khuôn mặt của bác sĩ Thời mười năm không chán luôn
Cô bạn có cùng cảm tưởng, vẻ mặt si mê: "Ôi đôi chân ấy, tớ có thể ngắm hai mươi năm, chậc chậc chậc…"
"Dừng ởđây thôi, còn phải làm việc đó
Hai cô cười rúc rích, thi thoảng không đứng đắn, đối tượng được bàn tán nhiều nhất vẫn là bác sĩ Thời khoa Ngoại Tim mạch kia
Mà cũng không có gì lạ, y tá chưa lập gia đình ở Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc, không một ai thoát khỏi sức hút của hai chữ Thời Cẩn
À, không chỉ y tá, mà còn bác sĩ nữ nữa
Ví dụ như…
"Đãđiều chế thuốc cho giường số 3 phòng 621 chưa
Giọng nữ trong trẻo, chín chắn màđiền đạm, chỉ nghe thôi đã có cảm giác già dặn mạnh mẽ
Hai cô y tá lập tức câm như hến, ngậm miệng cúi đầu điều chế thuốc
"Trong giờ làm việc mà còn nhiều chuyện, rảnh quá hả
Hai cô ngơ ngác nhìn nhau, không dám nói một lời
Cô ta là hòn ngọc quý nhà viện trưởng, mới hai mươi sáu tuổi đã trở thành bác sĩ chủ trị khoa Nhi, họ Tiêu, tên Lâm Lâm, khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan theo tỷ lệ vàng
Tuy cô ta mang phong thái cổđiển, nhưng tính cách quá kiên cường
Không thiếu bác sĩ nam trong bệnh viện thích cô ta, nhưng người dám theo đuổi chỉ có thểđếm trên đầu ngón tay
Dĩ nhiên tính tình chỉ là một nguyên nhân, ai ai cũng biết tiểu thư nhà viện trưởng phải lòng bác sĩ Thời
Đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của bác sĩ Tiêu, từng cóý tá trông thấy cô ta ra vẻỏn ẻn trước mặt bác sĩ Thời
Đợi cô ta đi rồi, y tá bị mắng bĩu môi đầy bất mãn: "Lợi dụng việc công trả thù tư
Cô ta không muốn người khác nói về người mình thích đó mà
"Đúng đấy, bác sĩ Thời có phải người nhà cô ta đâu, ra vẻ vợ người ta làm gì
"Aoi Sora là của Nhật Bản, bác sĩ Thời là của mọi người
***
Gần tới hoàng hôn, nắng chiều ngả phía trời Tây, kéo dài bóng người lặng im đứng trong hành lang
Một người bước tới trong ánh tà dương, nở nụ cười trêu chọc
"Ơ, vẫn chờ cơđấy
Cả Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc, ngoài Từ Thanh Bách, không ai dám nói chuyện với Thời Cẩn bằng giọng điệu như vậy
Thời Cẩn hờ hững "ừ" một tiếng coi nhưđáp lại
Từ Thanh Bách vừa khám xong, trên cổ còn đeo ống nghe, bộ dạng cà lơ phất phơ, đứng dựa bức tường đối diện Thời Cẩn, như thể không có xương
Anh ta liếc cửa khoa X-Quang: "Người bên trong là Khương Cửu Sênh à
Thời Cẩn không trả lời
Từ Thanh Bách kéo dài ngữđiệu, có vẻ vô cùng hứng thú: "Siêu sao nhạc rock à
Anh ta nhìn Thời Cẩn, đăm chiêu một lúc rồi vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc, "Có quan hệ gì với cậu
Thời Cẩn ngẩng đầu, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói với vẻđứng đắn: "Tôi là fan não tàn của côấy
Từ Thanh Bách không biết trả lời ra sao
Tưởng anh ta cũng não tàn ư
Anh ta đi tới trước mặt Thời Cẩn, không bông đùa như trước nữa: "Nếu baidu không bịa chuyện, và nếu tôi nhớ không nhầm, thì Khương Cửu Sênh ra mắt vào ba năm trước
Từ Thanh Bách thôi cười, "Nhưng từ tám năm trước, cậu đãđểảnh côấy trong ví
Đó làảnh chụp một cô nhóc ngây ngô, Từ Thanh Bách chỉ từng thấy một lần nên nhớ không rõ, nhưng khi nhìn kĩ khuôn mặt Khương Cửu Sênh, mọi đường nét như trùng điệp với tấm ảnh mơ hồ năm đó
Từ Thanh Bách không thể nào quên chuyện này
Ngày đó, bạn cùng phòng chẳng qua chỉđùa giỡn, chạm phải tấm ảnh Thời Cẩn cất giấu trong ví tiền, vậy mà hậu quả không thể cứu vãn
Đó là lần đầu tiên Từ Thanh Bách tận mắt nhìn thấy Thời Cẩn vốn phong độ lên cơn điên loạn
Người bạn cùng phòng kia bị Thời Cẩn đánh gãy hai chiếc xương sườn, phải chuyển khoa
Còn Thời Cẩn, vì có thiên phú y học, nên trường đại học cốý bao che, giấu nhẹm chuyện này
Về sau, anh ta học thêm tín chỉ của khoa Tâm lý, mới dám chắc rằng Thời Cẩn mắc chứng rối loạn nhân cách thể hoang tưởng cực nhẹ, nhưng lại khác với bệnh nhân hoang tưởng ảo giác thông thường
Nguyên nhân và triệu chứng của anh đều xuất phát từ tấm hình cất trong ví, nói đúng hơn là cô gái trong tấm hình ấy
Quanh đi quẩn lại tám năm, thế giới của Thời Cẩn vẫn chỉ có một người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Từ Thanh Bách
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Cẩn rất hiếm khi gọi anh bằng cả họ lẫn tên, giọng nói không còn ôn hòa như mọi khi, đôi mắt hiện rõ vẻ cảnh giác và sắc bén: "Đừng hỏi chuyện riêng của tôi
Giọng tràn ngập công kích như lời cảnh cáo
Trừ vụ việc đó, Từ Thanh Bách chưa từng thấy một Thời Cẩn gai góc như thế này thêm lần nào, dù xa lạ nhưng không hề bất ngờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây mới là Thời Cẩn
Từ Thanh Bách nghiêm túc nói: "Thời Cẩn, nếu có thời gian, tôi khuyên cậu đi làm trắc nghiệm tâm lýđi
[1] Đây là câu thơ trích trong bài "Kỳúc" thuộc phần Vệ Phong, Quốc Phong trong "Kinh Thi", bản dịch của Tạ Quang Phát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.