Hoắc Nhất Ninh nhận được điện thoại thông báo của đồng nghiệp bên đội 2 đầu tiên "Đội trưởng Hoắc"
Hoắc Nhất Ninh đang trong kỳ nghỉ phép nhưng tiến triển của vụ án vẫn thông
báo cho anh đầu tiên theo thói quen Anh hỏi ngay: "Sao thế Ngô Phàm của đội 2 nói: "Có người đến bệnh viện cướp Tô Phục Đây là chuyện nằm trong dự liệu của họ Người đàn bà đó có rất nhiều chiêu trò "Bắt được người chưa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ngô Phàm hưng phấn nói: "Đương nhiên rồi ạ, anh em chúng tôi còn chẳng thèm ăn Tết, cứ ngồi phục mãi mà Tô Phục gian trá lại có tiền án vượt ngục từ trước rồi, đồn cảnh sát sao có thể không đề phòng cho được Họ phục ngày phục đêm chỉ chờ viện binh của cô ta đến tự rơi vào lưới Hoắc Nhất Ninh hỏi: "Đã thẩm vấn chưa "Thẩm vấn rồi Ngô Phàm biết gì nói nấy, thông báo chi tiết cho anh nghe: "Kẻ đó nhất quyết không khai gì, nhưng chiều nay chúng tôi nhận được một bản chứng cứ nặc danh, có thể chứng minh là do Tô Bính Nghiệp, ba của Tô Phục làm Chứng cứ nặc danh ư Hoắc Nhất Ninh cười nói: "Có thể bắt Tô Bính Nghiệp được rồi "Được Ngô Phàm lại thuận miệng cảm thán một câu: "Chỉ là không biết ai gửi chứng cứ đến thôi Còn có thể là ai vào đây được nữa Quanh đi quẩn lại, cũng chỉ có hai người muốn xử c.h.ế.t Tô Phục thôi Hoắc Nhất Ninh cúp điện thoại xong lập tức gọi cho Thời Cẩn Thậm chí còn không cần lòng vòng mào đầu, anh đi thẳng vào vấn đề luôn: "Anh gửi đồ đến đấy à Dù không phải Thời Cẩn gửi thì chắc chắn anh ấy cũng nhận được tin tức Thời Cẩn nhận ngay: "Ừ Sau đó, anh cúp máy luôn!! Hoắc Nhất Ninh bật cười mắng một câu "tên khốn này" Ngày mùng mười tháng Giêng, đồn cảnh sát lại nhận được một bộ chứng cứ, hơn nữa, lại là nặc danh Ngô Phàm nói trong điện thoại: "Bên trong chỉ toàn những việc bẩn thỉu mà Tô Bính Nghiệp làm trong mấy năm nay, có phán tử hình cũng không đủ Tô Bính Nghiệp là đường lùi cuối cùng của Tô Phục, giờ thế này thì tất cả mọi con đường đều đã bị chặn c.h.ế.t rồi Cô ta chỉ còn lại một con đường c.h.ế.t mà thôi Động tác diệt cỏ tận gốc này cũng nhanh thật Hoắc Nhất Ninh sờ cằm nói: "Chuyển chứng cứ cho viện kiểm sát đi "Ok Ngô Phàm buồn cười, giọng khá đắc chí: "Lần này lại là ai gửi đến thế không biết Nhưng bất kể người đó là ai, có thể giúp cảnh sát điều tra vụ án thì tức là công dân tốt rồi Hoắc Nhất Ninh lại gọi điện thoại cho "công dân tốt" kia tiếp "Vẫn là anh à Lần này Thời Cẩn nói: "Không phải Hoắc Nhất Ninh hiểu ngay: "Vậy là cậu Tô Vấn kia rồi Anh "ừ" một tiếng Trong lòng Hoắc Nhất Ninh thầm nghĩ, tác phong xử lý công việc của cái cậu Tô Vấn này cũng giống Thời Cẩn thật, đều thích dùng đường ngang lối tắt, không thèm đi đường chính Cả hai đều là ví dụ điển hình của kiểu người chỉ cần kết quả bất kể quá trình, vô cùng xằng bậy Ngày 12 tháng Giêng, tình hình thương tích của Tô Phục đã ổn định, chuyển từ bệnh viện sang trạm xá của trại tạm giam Tay phải của cô ta đã bị đứt dây thần kinh, không hoạt động được Bác sĩ chẩn đoán cô ta không có khả năng phục hồi được nữa, nói cách khác, cũng tức là bị tàn phế một tay rồi Không biết có phải vì bị đả kích hay không mà tinh thần cô ta lúc tốt lúc xấu, thời gian hôn mê rất dài Người đầu tiên cô ta nhìn thấy khi mở mắt trên giường bệnh của trại tạm giam, chính là Tô Vấn Cũng không biết cậu ta làm thế nào mà lẻn vào đây được, trên người còn mặc một chiếc áo blouse trắng dài, dáng vẻ thảnh thơi thoải mái ngồi đối diện với giường bệnh Cậu nhìn cô ta, thong thả nói: "Tỉnh chưa Tô Phục há miệng, cổ họng khô khốc, không phát ra được âm thanh gì Tô Vấn mang vẻ mặt biếng nhác, nói: "Nghe rõ lời tôi nói không Cô ta chớp mắt "Vậy cứ nghe là được rồi Cậu ôm tay đứng dậy, đi tới bên giường bệnh của cô ta, từ tốn nói: "Đừng hòng ôm bất cứ suy nghĩ xiên xẹo nào nữa, yên tâm mà lên đường đi Ba cô cũng sẽ nhanh chóng đi theo cô thôi Cũng đừng cảm thấy không cam lòng, thua thì phải nhận, ít ra còn có thể c.h.ế.t một cách có thể diện một chút Mắt Tô Phục trợn trừng lên, ánh mắt nóng như lửa: "Tô.. Vấn.. Cô ta nói một chữ ngừng một chữ, từng từ đứt quãng như xé rách cổ họng: "Vì.. vì.. Tô Vấn đón lời thản nhiên như thường: "Vì sao cứ nhất quyết muốn xử c.h.ế.t cô à Cô ta nhìn cậu chằm chằm Hiếm khi Tô Vấn nhẫn nại giải thích cho cô ta như thế này, để cô ta c.h.ế.t một cách rõ ràng: "Cô chơi tôi thì chưa chắc tôi đã muốn xử c.h.ế.t cô Vì dù sao, ông nội cô vẫn còn sống, nói gì thì nói cô cũng họ Tô, tôi muốn chờ ông cụ qua đời xong sẽ xử lý hai bố con cô sau Giọng nói của cậu lại biến đổi, u ám lạnh lẽo: "Có điều, bố con cô lại đi động vào người tuyệt đối không được phép động vào Tô Phục vẫn không hiểu rõ Ánh mắt Tô Vấn chợt lạnh băng: "Người mà tám năm trước cô bắt cóc nhầm ấy, là vợ tương lai của tôi, cũng chính là nữ chủ nhân của nhà họ Tô Cô ta bật cười châm biếm Thái tử gia của nhà họ Tô cô ta đó, không ngờ lại cũng cùng một loại người với Thời Cẩn kia Dấy lên bao nhiêu gió tanh mưa máu, cũng đều chỉ vì một người phụ nữ Tô Vấn vừa bước ra khỏi trại tạm giam thì người quản lý đã gọi điện thoại tới Tô Vấn cúp máy không nhận, anh ta lại gọi tiếp Nếu là bình thường, kiểu gọi liên hoàn không sợ c.h.ế.t này đại đa số đều không phải là việc công Tô Vấn nhận cuộc gọi Lưu Xung rất cuống quít: "Sếp Vấn Anh ta vô cùng lo lắng, gào lên ở đầu dây bên kia: "Có chuyện rồi Tô Vấn đưa điện thoại ra xa một chút: "Chuyện gì thế Lưu Xung cuống như bị lửa đốt mông: "Tiểu tiên nữ Thính Thính nhà cậu nằm viện rồi Vừa nghe thấy Vũ Văn Thính xảy ra chuyện, Tô Vấn lập tức căng thẳng hỏi: "Cô ấy làm sao Biết cuống rồi chứ gì? Nô ɭệ của bà xã Lưu Xung nói: "Bị viêm phổi Tô Vấn gần như không cần nghĩ, nghiêm giọng ra lệnh: "Lập Tức Kiếm Ngay Một Cái Máy Bay Qua Đây Cho Tôi!!! Lưu Xung cạn lời Cậu tưởng kiếm máy bay dễ như kiếm một cây cải trắng à Con m* nhà nó Cuối cùng cũng vẫn kiếm được máy bay Lưu Xung mượn của một người bạn thân giàu có ở trong giới Cùng ngày hôm ấy bay ra nước ngoài, Tô Vấn đi thẳng đến bênh viên May mà hiện giờ câu ta vẫn đang trong kỳ nghỉ lễ nên không có công việc gì Tô Vấn đeo khẩu trang kín mít: "Hỏi được chưa Lưu Xung, người quản lý vạn năng đáp ngay: "Tầng ba, phòng bệnh 312 Tô Vấn đi thẳng ra cầu thang sang tầng ba của khu phòng bệnh nội trú Lưu Xung bám sát theo sau: "Cậu cứ thế mà đi à Nếu không thì sao Tô Vấn quay đầu lườm anh ta một cái Lưu Xung bèn hỏi: "Cậu định dùng thân phận gì để đến thăm bệnh May mà đang ở nước ngoài, chứ tên này ngang nhiên quá thể đáng, hoàn toàn không có tự giác của một nhân vật công chúng gì cả Tô Vấn không tình nguyện chút nào, nói: "Fan hâm mộ iọng điệu cậu ta như thể nàng dâu nhỏ đang ấm ức vậy, lại còn là dạng nàng dâu nhỏ chưa có danh phận chính thức cơ, đủ để thể hiện rõ hiện giờ tên nhóc này muốn nhảy lên vị trí chính cung như thế nào Lưu Xung nhắc nhở: "Nếu là fan hâm mộ thì chỉ có thể ở bên ngoài nhìn một cái thôi, không được vào trong đâu Tô Vấn rất vênh váo: "Anh quản được tôi chắc Lưu Xung lập tức dội nước lạnh: "Cẩn thận bị nhầm thành fan cuồng rồi bị đuổi ra ngoài đấy Đôi mắt Tô Vấn lạnh như băng lườm anh ta Mẹ kiếp, hồ ly tinh Lưu Xung cũng chỉ dám chửi thầm trong lòng thế thôi Đến tầng ba, còn chưa nhìn thấy Vũ Văn Thính hai người đã gặp Tằng Tất Thủy, người mà Tô Vấn căm ghét nhất Anh ta là người cộng tác nam của Vũ Văn Thính, một người có thể mặc đồ bơi cùng bơi trong một bể với Vũ Văn Thính Tô Vấn có thể không căm ghét sao Trừ Tằng Tất Thủy ra, ngoài cửa còn có một người vệ sĩ nữa Tằng Tất Thủy đang dặn dò người vệ sĩ kia đừng cho người lạ vào trong phòng Tô Vấn dựa vào cửa cầu thang bộ, ra lệnh cho người quản lý: "Anh đi đánh lạc hướng bọn họ ra chỗ khác đi Lưu Xung nhìn người vệ sĩ cao to vạm vỡ kia, dùng ánh mắt xác nhận rằng, anh
ta thực sự không thể đánh lại người này: "Tôi đánh lạc hướng kiểu gì bây giờ "Đó là chuyện của anh Cụ tổ này!! Lưu Xung ngầm lườm một cái đầy khinh bỉ, nhất quyết không chiều ý cậu ta: "Cũng có phải là tôi muốn gặp tiểu tiên nữ đâu chứ Tô Vấn hất cằm nói: "Thưởng cuối năm Biết ngay lại dùng tiền đè ép người khác mà Lưu Xung hừ lạnh: "Đã qua năm mới rồi nhé Tô Vấn gỡ chiếc mũ lưỡi trai xuống, chỉnh trang lại kiểu tóc rồi đội lên: "Thưởng đầu năm Tuy hành vi thích dùng tiền mua chuộc lòng người của tên yêu nghiệt này thực sự rất vô sỉ, nhưng biết làm sao được bây giờ, con người mà, dù có vô sỉ cũng vẫn thích tiền Lưu Xung sảng khoái ném cho cậu ta một ánh mắt "cứ giao hết cho tôi đê": "Ông chủ chờ nhá Nói làm là làm Lưu Xung phủi tay áo Ai mà không biết diễn sâu chứ, người quản lý của Ảnh đế dù thế nào cũng sẽ là một nam phụ tuyệt vời nhất Anh ta đi tới cửa phòng bệnh, đột nhiên, hai mắt trợn trắng, ôm lấy ngực, làm ra vẻ mặt đau đớn đến không chịu nổi cùng tiếng kêu thảm thương đến xe ruột "Ôi trời ơi.. Sau đó, anh ta ngã lăn ra đất Hai người ngoài cửa đều giật thót mình sợ hãi Tằng Tất Thủy vội vàng dùng tiếng anh hỏi anh ta có cần giúp không Lưu Xung luôn miệng đáp "Yes, yes", nhanh lên, "help help Tằng Tất Thủy còn rất tốt bụng, chu đáo hỏi "bệnh nhân" vừa "đột ngột phát bệnh" kia: "Có cần tôi gọi bác sĩ giúp anh không Lưu Xung diễn như thể bệnh hen phát tác, mắt trợn trắng lên: "Ôi, có khi tôi không chờ nổi bác sĩ đến đâu Một tay anh ta ôm ngược, nhịn thở như người bị bệnh tim: "Tim tôi đau đến không thở nổi, xin anh giúp tôi, đưa tôi tới phòng cấp cứu với Tằng Tất Thủy do dự không dám tùy tiện di chuyển "bệnh nhân" Bàn tay cứng
lại trên không trung của anh ta lại bị kéo lấy, người nằm dưới đất nghển cổ lên, người tàn chí không tàn, cố gắng bật dậy: "Đưa.. tôi.. đi.. ngay.. đi Anh ta nhấc một tay, chỉ vào nơi xa: "Đưa.. tôi.. đi.. Tằng Tất Thủy cuống đến toát cả mồ hôi "Đưa.. "Tôi.. Dáng vẻ anh ta như chỉ còn một hơi cuối cùng, cơ thể run rẩy rồi nằm vật xuống Tằng Tất Thủy sợ cứng người Ghê quá đi, ghê quá đi mất, cứ như xác c.h.ế.t sống dậy ấy Tằng Tất Thủy không dám chần chừ thêm nữa Anh vội vàng gọi vệ sĩ, một người khiêng đầu một người khiêng chân đưa Lưu Xung tới phòng cấp cứu Lưu Xung thò tay ra, giơ lên một con số với phía sau mình Với cái kỹ xảo khoa trương đó mà còn dám dũng cảm ra cái giá kia, Tô Vấn cũng cảm thấy phục người quản lý của mình sát đất Ngoài cửa không còn ai nữa, cậu
ta đi tới, bước chân càng lúc càng nhẹ nhàng Cậu ta đẩy cửa ra, thận trọng nhẹ nhàng bước đến bên giường bệnh Vũ Văn Thính đang ngủ, hàng mi dài cụp xuống tĩnh lặng Giường bệnh sát cửa sổ, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt cô làm hiện rõ vẻ bợt bạt ốm yếu Cậu đứng ở đầu giường bệnh ngắm nhìn cô rất lâu, không nỡ rời đi Cậu chăm chú ngắm nghía khuôn mặt của cô, chỉ muốn hôn trộm một cái.. Tô Vấn à, đừng có cầm thú như thế chứ Cơ mà.. vẫn muốn hôn ấy.. Thôi bỏ đi, hôn đã rồi tính sau Cậu gỡ khẩu trang xuống, khom người, ghé sát lại gần Cậu gần như nín thở, nghe được cả tiếng tim mình đang đập bang bang đầy hỗn loạn trong l*иg ngực Cậu chỉ hôn một cái thôi mà Tô Vấn khe khẽ áp môi lên mặt cô, lành lạnh, y như có một sợi lông vũ nhẹ nhàng phất qua tim vậy Không được rồi nghiên mất rồi vẫn muốn hôn nữa Cậu nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ tươi của cô, ghé sát lại gần từng chút từng chút một Vũ Văn Thính bỗng mở mắt ra Bốn mắt nhìn nhau, Tô Vấn sững sờ Ba giây sau, cậu lùi lại một chút, đứng thẳng người dậy, đưa tay sờ mũi, mặt không biến sắc nói: "Tóc bị gió thổi vào mặt rồi Tô Vấn, mẹ kiếp, mày đúng là đồ biếи ŧɦái "Tô Vấn à Cô hơi nheo mắt, như không dám chắc lắm Ánh mắt cô mơ hồ nhập nhèm, như tỉnh như chưa Tô Vấn nhét tay vào túi áo, lẳng lặng chà sạch mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay: "Ừ, là tôi Dáng vẻ của cô vẫn rất mơ màng, giọng nghèn nghẹn: "Sao anh lại ở đây "Tôi nằm ở phòng bệnh sát vách, sang đây muốn xin chữ ký Vẻ mặt của cậu ta rất tự nhiên, có điều, nếu nghe kỹ sẽ thấy giọng nói hơi run lên, vành tai và cổ đều đỏ ửng cả Ừm, lại còn có xu thế càng lúc càng đỏ nữa chứ Nửa tiếng trước Vũ Văn Thính vừa uống thuốc xong, thuốc ngấm rồi nên rất buồn ngủ Giọng cô nhỏ xíu như muỗi kêu, chẳng có chút sức lực nào, mí mắt càng ngày càng nặng: "Lần sau được không