Sênh Sênh Của Anh

Chương 391: Ngoại Truyện Vấn Thính (11)





"Anh là bạn trai của Vũ Văn Thính à
Tô Vấn liếc mắt nhìn người mới lên tiếng
Hừ, lúc 15 tuổi cao 1 mét 6, giờ đã 26 tuổi rồi mà vẫn còn cao 1 mét 6
Đồ lùn
Lớp trưởng 1 mét 6 của lớp Tô Thúy Thúy lại hỏi: "Anh có phải là bạn trai của Vũ Văn Thính không
Thân là lớp trưởng, anh ta tuyệt đối không thể để người lạ dắt bạn học cùng trường của mình đi được
Huống chi vị bạn học này còn là nhân vật của công chúng cần bảo vệ cẩn thận nữa chứ
Tô Vấn không trả lời anh ta mà cẩn thận đeo khẩu trang cho Vũ Văn Thính, sau đó đi lấy áo khoác cho cô: "Tránh ra, chú lùn Lưu
Lớp trưởng lớp Tô Thủy Thúy nghẹn lời
Từ hồi học cấp Hai anh ta đã có biệt danh là chú lùn Lưu
F*ck, người này là ai vậy?
Sao hắn lại biết biệt danh của anh ta chứ?
Bỗng nhiên có một bạn học nữ hét lên một tiếng chói tai
"Tô Vấn
Bạn nữ đó kích động đến nỗi sắp ngất đi: "Anh là Tô Vấn
Chẳng mấy chốc các bạn học nữ khác cũng nhận ra
"Đúng là Tô Vấn rồi
"Tô Vấn
A a a a a a a
Tô Vấn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Vấn
"Ngươi đang rơi
Đừng nghi ngờ lỗ tai của mình, fan nữ của Tô Vấn đúng là điên cuồng như thế đó
Họ yêu Tô Vấn đến nỗi xé gan xé phổi
Yêu đến nỗi chấn động tâm can
Yêu đến nỗi bỏ mạng quên mình
Rất nhiều bạn học cả trai lẫn gái đều lấy điện thoại di động ra chụp hình
Tô Vấn kéo mũ xuống thấp, đẩy Vũ Văn Thính ra sau lưng mình, anh lạnh giọng nói: "Đừng chụp nữa"
Khí thế quá mạnh mẽ, chỉ một câu đã trấn áp được cục diện hỗn loạn
Anh đỡ Vũ Văn Thính dậy, để cho cô dựa vào người mình: "Thính Thính, em có đi được không
Cô làu bàu một câu, dụi vào n.g.ự.c anh
Tô Vấn cởi áo khoác ra đắp lên người cô, rồi bế cô đi thẳng ra khỏi phòng
Người đã đi xa, nhưng trong phòng vẫn còn đang nhốn nháo
"Trời ạ, không ngờ hai người này lại là một đôi
"Tôi đã nhìn ra từ lâu rồi
Tô Vấn mang cả phòng làm việc tới ký hợp đồng với Thiên Vũ, hai người bọn họ sao có thể không có điều gì mờ ám được cơ chứ"
"A a a
Sao anh Vấn của tôi có thể hẹn hò với bạn gái được
Anh ấy là công mà, phải tìm bạn trai chứ
"Tôi thất tình rồi
Còn vô vàn các tiếng xôn xao nữa
Hồ Minh Vũ đã đứng đợi sẵn ở bãi đỗ xe khách sạn, thấy Tô Vấn bế Vũ Văn Thính đi ra thì chạy nhanh tới: "Anh Tô, để tôi đưa cô Hai về"
Tô Vấn đi vòng qua anh ta: "Không cần
Hồ Minh Vũ khó xử: "Cô Hai gọi tôi tới đón cô ấy
Sau đó, nửa đường lại xuất hiện tên Trình Giảo Kim - Tô Vấn này
"Tôi là hàng xóm của Thính Thính, tiện
đường hơn
Nói xong, Tô Vấn bế Vũ Văn Thính vào thẳng trong xe của mình
"Anh Tô à, làm vậy không thích hợp đầu, ngộ nhỡ bị chụp..
Tô Vấn chưa nghe hết câu đã đóng cửa kính xe lại, xoay vô lăng, hất đuôi xe một cái, rồi lái xe rời đi
Hồ Minh Vũ sững sờ đứng nguyên tại chỗ ăn bụi đất và khói xe hơi đầy miệng, hoàn toàn không nói được gì
Người này là kẻ cướp đấy à?
Vũ Văn Thính rất yên tĩnh, không hề mượn rượu làm càn, không ầm ĩ, không náo loạn, ngủ say suốt dọc đường, tới nhà rồi vẫn chưa tỉnh
Anh bèn bế cô lên lầu
Đến cửa rồi anh mới đánh thức cô: "Thính Thính"
"Thính Thính ơi"
Cô mơ màng mở mắt ra: "Dạ
Ý thức của cô hỗn loạn, nhưng vẫn cảnh giác đề phòng theo bản năng, cô loạng choạng lui về phía sau, giơ tay đẩy bàn tay đang đỡ eo mình ra
Tô Vấn sợ cô ngã nên không dám buông tay ra, dịu dàng dỗ cô đừng động đậy, anh hỏi cô: "Em để chìa khóa ở đâu
Cô nhận ra giọng nói của anh, đôi mắt say mơ màng nhìn chằm chằm anh trong chốc lát, rồi cô nở nụ cười, ngoan ngoãn rúc vào trong lồng n.g.ự.c của anh
Cổ lẩm bẩm một câu: "Là Tô Vấn đấy à"
Cô ôm cổ anh cọ cọ mấy cái rồi tiếp tục ngů
Tô Vấn bị cô cọ đến nỗi xương cốt cũng mềm nhũn hết cả rồi, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt cô một cái, vừa ôm cô vừa lần vào trong túi áo tìm chìa khóa
Anh mở cửa ra, ôm cô vào trong căn hộ của mình
Tô Vấn bế cô đi vào phòng ngủ, cởi giày và áo khoác ra, đỡ cô nằm xuống, rồi mới vươn tay ra ấn đèn đầu giường
Cô tự mình chui vào trong chăn, vẫn không hề mở mắt
Anh mỉm cười, hôn lên bàn tay đặt ngoài chăn của cô xong mới đứng dậy đi rót một cốc nước ấm
"Thính Thính ơi"
"Da
Cô đáp lại nhưng vẫn không mở mắt, nửa tỉnh nửa mê
Tô Vấn đặt cốc nước lên tủ đầu giường, đỡ cô ngồi dậy: "Thính Thính"
Anh cầm cốc nước kề vào miệng cho cô uống: "Ngoan nào, em uống ít nước đi"
Cô rất nghe lời, ngoan ngoãn mở miệng uống từng ngụm hết nửa cốc nước ấm
Tô Vấn để cốc xuống, sờ lên khuôn mặt ửng hồng của cô thấy hơi nóng nóng
Anh áp trán mình lên trán cổ, thử đi thử lại nhiệt độ mấy lần
Hình như cô ấy bị sốt rồi
Tố Vấn đặt cô vào trong chăn, đắp kín lại
Anh sốt ruột quá, không biết phải làm sao, đành vội vã gọi điện thoại cho quản lý
Lưu Xung đang ngủ say bị tiếng chuông điện thoại làm cho tỉnh giấc: "Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không
"Thuốc dự phòng để ở đâu
Giọng điệu của Tô Vấn nghe..
có vẻ luống cuống
Lưu Xung không biết tình hình thế nào, dù đang buồn ngủ cũng bị đánh thức phải bò dậy: "Cậu dọn vào gấp như vậy, sao tôi kịp chuẩn bị thuốc dự phòng chứ
Tô Vấn giục: "Bây giờ đi mua thuốc cho tôi ngay đi
Khuya thế này rồi còn mua thuốc gì nữa, Lưu Xung hỏi: "Cậu không khỏe à
Tố Vấn không trả lời anh ta, giọng nói khàn khàn, ra lệnh một cách ngắn gọn rõ ràng: "Cần thuốc giải rượu và thuốc hạ sốt"
Giải rượu
Hạ sốt
Ý nghĩ đầu tiên của Lưu Xung chính là: "Uống rượu thì không thể uống thuốc linh tinh được đâu
Tô Vấn lại càng luống cuống, anh đi đi lại lại trong phòng ngủ: "Vậy phải làm sao bây giờ
Hình như cô ấy phát sốt rồi
Cô ấy ư
Lưu Xung đã biết là ai, quân sư quạt mo lập tức online: "Dùng nước ấm để hạ nhiệt độ cho cô ấy"
"Làm như thế nào
Tuy cách điện thoại di động nhưng Lưu Xung cũng có thể tưởng tượng được dáng vẻ ngốc nghếch lúng túng của Tô Vấn
Hừ, bình thường thì ngang ngược biết bao, tới lúc ở cạnh Vũ Văn Thính, không phải cũng chỉ là một con gà con thôi sao
"Tốt nhất là lau người cho cô ấy bằng nước ẩm 37 độ, tôi đã làm như thế cho cháu của tôi, hiệu quả khá tốt đấy"
Tô Vấn thoáng sững người, lắp bắp: "Lau, lau người á?
Lưu Xung cười mờ ám: "Sếp Vấn, cơ hội tới rồi, đừng sợ hãi, cứ cởi đi
Tô Vấn cúp điện thoại
Anh đi quanh giường mấy vòng, từ bỏ đấu tranh tư tưởng, đi vào phòng tắm bê một chậu nước ấm tới, quỳ ở cạnh giường, ghé vào bên gối nhỏ giọng gọi cô: "Thính Thính ơi
Vũ Văn Thính vẫn không tỉnh, lông mày nhíu chặt lại
Anh do dự một chút rồi mới tắt đèn, luồn tay vào trong chăn: "Anh, anh cởi nhé"
Ngày hôm sau..
9 giờ sáng Vũ Văn Thính mới tỉnh, mặt trời đã chiếu qua khung cửa sổ vào đến tận giường
Cổ nheo mắt lại, đợi quen với ánh sáng rồi mới hé mắt ra, vật đầu tiên đập vào mắt là trần nhà lạ lẫm
Cô quay mặt sang hình ảnh thứ hai cô nhìn thấy là gương mặt của Tô Vấn
Anh đang ngủ sấp ở mép giường, hàng lông mi xinh đẹp yên lặng rủ xuống, tia nắng mặt trời trải một lớp ánh sáng vàng rực xuống gò má của anh
Cực kỳ đẹp mắt
Cô không thể nghĩ ra được từ nào thích hợp hơn để miêu tả anh
Trong những người cô đã gặp, ngoại trừ Tô Thúy Thúy với đường nét mơ hồ trong trí nhớ ra thì không có chàng trai hoặc cô gái nào đẹp hơn Tô Vấn, hoặc giả có khôi ngô hơn anh, nhưng chắc chắn không có được vẻ đẹp như anh
Gương mặt của anh thiên về nét đẹp tinh xảo của phái nữ, nhưng lại không hề nữ tính
"Tô Vấn ơi
Cổ họng cô khô khốc rất khó chịu, cô lại gọi một lần nữa: "Tô Vấn ơi"
Tô Vấn nhíu nhíu mày rồi mở mắt ra, ngây người mất một lúc, sau đó mới phản ứng lại: "Em tỉnh rồi à, có chỗ nào không thoải mái không
Anh vẫn chưa tỉnh ngủ, mấy sợi tóc ngắn trước trán chống ngược chống xuôi
Anh leo lên giường, vươn tay sờ trán của cô: "Đã hạ sốt rồi
Vũ Văn Thính nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh: "Mũi của anh kìa..
"Hå
Anh đần mặt ra, dưới lỗ mũi có một vệt máu
Vũ Văn Thính ngồi dậy, vì vừa tỉnh ngủ nên phản ứng hơi chậm chạp, cô ngẩn người nhìn xuống chăn: "Hình như là chảy rất nhiều máu"
Tô Vấn cúi đầu nhìn chỗ anh đã nằm ngủ tối qua, thấy mấy vệt m.á.u đã khô
F*ck, chảy m.á.u mũi từ lúc nào vậy
Chẳng
lẽ là..
lúc nằm mơ
Anh sờ lên mũi, mặt đỏ tới mang tai, nhưng lại giả vờ điềm nhiên như không có việc gì: "Ôi cái thời tiết quái quỷ này, trời khô hanh quá
Thời tiết: Hẳn là tại tôi đấy
Cô vén chăn lên bước xuống giường, trải chăn lại cho ngay ngắn, đứng chân trần trên thảm trải sàn: "Cảm ơn anh chuyện tối hôm qua
Cô không nhớ rõ chi tiết lắm, nhưng trong những đoạn trí nhớ đứt quãng, đều có Tô Vấn
Tô Vấn nhìn lướt qua cổ áo của cô, chỉ dừng lại vài giây, sau đó khéo léo chuyển ánh mắt sang chỗ khác, anh rút một tờ khăn ướt trên tủ đầu giường ra lau mũi: "Không cần nói cảm ơn với anh
 
Cúc trên cổ áo cài thiếu một chiếc..
Cô vén một lọn tóc bị đè cong lúc ngủ ra sau tai: "Anh cũng đi tham dự buổi họp lớp đó sao
Hình như cô đã mơ thấy Tô Thủy Thúy cũng tới đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Vấn ngồi xổm xuống, lấy một đôi dép nam sạch sẽ ở gần giường tới đặt bên cạnh chân cô: "Không phải"
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô: "Đúng lúc anh đi ngang qua đó thôi"
11 giờ Tô Ván mới tới công ty
Lưu Xung vừa bước vào đã nhìn Tô Vấn bằng ánh mắt 'dâm đãng, cười vô cùng bỉ ổi: "Tối hôm qua, khà khà, như thế nào
Thần sắc của Tô Vấn đầy mệt mỏi, không có tinh thần gì cả, anh cúi gằm xuống không buồn nhấc mí mắt lên
Lưu Xung chưa từ bỏ ý định, linh hồn hóng hớt trong cơ thể đang bùng cháy, anh ta nhoài người về phía trước: "Có xảy ra chuyện gì không thể miêu tả không
Ha ha, nhìn dáng vẻ thiếu ngủ này của Mr
Vấn thì..
không thể nói được, ôi không thể nói được
Tô Vấn quơ tay tìm cái gương nhỏ ở trên bàn, đập thẳng về phía anh ta: "Soi gương đi, nhìn thử xem bản thân anh dung tục cỡ nào
Lưu Xung á khẩu
Hi
Lưu Xung soi gương, thưởng thức tóc mái hình trái tim mới cắt của mình
Anh ta mải mê chiêm ngưỡng sắc đẹp đáng kinh ngạc của mình quá, không nhìn đường, vấp luôn phải đôi chân đang bắt chéo của Tô Vấn
Do trọng tâm không vững, anh ta ngã bổ nhào lên người Tô Vấn, tóc mái trái tim của anh ta vừa khéo đập lên đùi anh, khiến cho kiểu tóc mới bị ép sụp xuống
Lưu Xung không thèm đứng dậy mà đè hai tay lên chân Tô Vấn, thổi một hơi lên tóc mái của mình trông giống như một tên du côn: "Đã cởi chưa
Tô Vấn với tay lấy chai nước khoáng trên bàn, uống một hớp nước: "Chưa
Không cởi hết
Lưu Xung nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ: "Cậu sợ cái gì
Gương mặt Tô Vấn không có biểu cảm: "Tôi không sợ"
Tài xế già họ Lưu hướng dẫn từng bước: "Tại sao cậu không cởi
Học trò Tô đã bị dụ lên xe thành công: "Tôi cởi rồi"
Cởi hết rồi, chỉ trừ đồ lót thôi
"Thảo nào bà sếp tổng lại bảo tôi đi mua thuốc hạ hỏa cho anh
Lái xe Lưu lớn tiếng, thả cửa cười nhạo anh: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha..
cậu chàng giai tân
Tô Vấn đá một chân qua, không biết vì xấu hổ hay tức giận mà mặt đỏ tía tai: "Cút
Ở cửa ra vào, có một đôi mắt đang nhìn chòng chọc, thu hết toàn bộ mọi cảnh tượng trong phòng vào mắt
Từ góc độ ở chỗ khe cửa, vừa vặn có thể nhìn thấy Lưu Xung ngồi xổm giữa hai chân Tô Vấn..
Vừa cười to khoái trá vừa mắng cậu chàng giai tân..
Ôi chao ôi
Đôi môi anh đào của Tô Tử Tô hơi hé ra, kinh ngạc đến ngây người
Khủng khiếp quá, cô đã phát hiện ra bí mật của chú Tư rồi, liệu có bị g.i.ế.c người diệt khẩu không nhỉ
Sợ quá đi mất
Đột nhiên, tiếng chuông nguy hiểm vang lên giữa ban ngày
Cô nhanh chóng ấn chặt chiếc điện thoại di động trong túi xách, lạch bạch chạy tới nhà vệ sinh nhận điện thoại
Cô căng thẳng nhìn quanh một lượt, sau đó đóng cửa nhà vệ sinh lại, ngồi lên bồn cầu, một tay cầm điện thoại, một tay che loa ngoài của điện thoại, thấp giọng gọi: "Chú Hai ạ
Đồng đảng bàn bạc bí mật với cô chính là Tô Bính Tiễn, người trong giang hồ tặng cho biệt danh ông Hai nhà họ Tô
Tô Bính Tiễn hỏi thăm tình hình gần đây trước: "Gần đây Tô Vấn có nghi ngờ cháu không
Tô Tử Tô cực kỳ chắc chắn: "Không ạ
Tô Bính Tiễn lại hỏi: "Vậy cháu có phát hiện được gì mới không
Cô dán người lên cánh cửa nhà vệ sinh, xác nhận bên ngoài không có tiếng động gì xong mới che miệng, nói một cách thần bí: "Chú Hai à, chú Tư là gay đấy
Tô Bính Tiễn cạn lời
Ông ta không thể tin nổi, thằng con út của nhà thằng ba cũng là gay, không ngờ giờ lại có thêm một người nữa
Chắc mồ mả tổ tiên nhà họ Tô muốn bốc khói đen luôn rồi
Tô Bính Tiễn nửa tin nửa ngờ: "Cháu chắc chứ
Tô Tử Tô thề sống thề chết: "Con chắc chắn đấy
Cô ấy vô cùng chắc chắn: "Con đã bắt gặp hai lần rồi, bọn họ, bọn họ..
Bọn họ lén lút yêu đương
Tô Bính Tiễn cảm thấy tin tình báo này không đáng tin: "Cháu hãy kiểm tra lại chuyện này sau, còn giờ giúp chú xử lý chuyện khác trước đã"
Tô Tử Tô vâng một tiếng
Tổ Bính Tiễn ra lệnh: "Đừng để cho Tô Vấn quay về Tây Đường"
Tô Tử Tô đảo mắt mấy vòng, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ, ngón tay nắm chặt một lọn tóc mì tôm, nói một cách yếu ớt: "Chú Hai ơi, con không dám g.i.ế.c người đâu"
Tô Bính Tiễn không nói nổi nữa, đúng là gỗ mục không thể đẽo thành tượng
"Ai bảo cháu đi g.i.ế.c người đâu
Tô Bính Tiễn nói cặn kẽ hơn: "Thứ ba tuần sau, chính là ngày mùng 8, mặc kệ cháu dùng cách nào, nhất định phải cản Tô Vấn lại, tuyệt đối không thể để cho nó về nhà họ Tô
Ồ, không phải g.i.ế.c người
Cô ngơ ngẩn gật đầu: "Vâng ạ
Xin lỗi nhé chú Tư
Mẹ của cô vẫn đang chờ tiền cứu mạng của chú Hai, cho nên..
Sau khi tan làm Tô Tử Tô lập tức chạy đi mua thuốc xổ
Thoáng một cái đã tới ngày mùng 8, Tô Vấn vẫn xuất hiện ở nhà họ Tô tại Tây Đường
Trong phòng lớn của nhà tổ họ Tô, Tô Tần ngồi ở vị trí chính, vị trí tiếp theo là Tô Vấn
Anh cầm tách trà vừa mới pha lên: "Toàn bộ hàng của nhà họ Tô đều không được bán cho thị trường trong nước, tôi đã nói vấn đề này chưa
Nhà họ Tô có một cánh đồng trồng anh túc ở Tam Giác Vàng, đây là vị trí đặc thù, mạng lưới giao dịch ngầm với nước ngoài rắc rối khó gỡ, không dễ dàng tách ra được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm 18 tuổi Tô Vấn đã ra quy định: Tuyệt đối không được tiêu thụ tại thị trường trong nước
Tô Bính Tiễn đứng im không dám ngồi: "Đã nói rồi
Tô Vấn nhìn ông ta một cái, hơi dài giọng: "Nói vậy là, anh đã biết rõ mà còn cố tình làm trái
Từ đầu đến cuối Tô Tân đều không lên tiếng, để cho Tô Vấn ra mặt xử lý toàn bộ
Trong lòng Tô Bính Tiễn bắt đầu sợ sệt, nhưng vẫn còn cứng đầu mạnh miệng: "Thị trường trong nước lớn như vậy, khoản mua bán này chỉ có lời không có lỗ, tao làm như vậy cũng là vì nhà họ Tô thôi"
"Vì nhà họ Tô ư
Tô Vấn nhếch miệng cười, đôi mắt tối sầm u ám, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo: "Ai cho anh cái quyền này hả
Lòng bàn tay Tổ Bính Tiễn đổ đầy mồ hôi, ông ta sợ Tô Vấn nên quay sang nhìn Tô Tân: "Ba à
Tô Tân làm như không nhìn thấy, ném miếng bánh ngọt vào trong miệng: "Đừng nhìn ba, nhà họ Tô đều do Vấn Vấn định đoạt
Tô Bính Tiễn tuyệt vọng
Tô Vấn uống một hớp trà: "Tới từ đường quỳ đi
Tô Bính Tiễn chỉ cảm thấy trong tim có một cục m.á.u lớn bị nghẽn lại rất khó chịu, cái nhà này thật là không có thể thống gì cả, đã lớn tuổi thế này rồi mà còn phải quỳ ở từ đường
Mẹ nó
Trong lòng ông ta ân cần hỏi thăm Tô Vấn một trăm lần trên đường đi tới từ đường
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.