Sênh Sênh Của Anh

Chương 454: Ngoại Truyện Đế Hậu (30): Tầm Nhiễm Dậy Sóng





Hoắc Thường Tầm lái xe nửa tiếng đồng hồ mới mua được thuốc quay về, anh ta uống một bụng gió lạnh, lại ôm đầy một bụng bực dọc, quay về nhất định phải trừng trị tiểu tổ tông kia, coi trời bằng vung quá rồi
Nhưng về đến nhà, nhìn thấy cô phờ phạc ngồi ôm gối cuộn mình trên ghế sofa thì anh ta không giận nổi nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả thực vừa nãy anh ta đã làm mạnh quá, tâm trạng cô rất tệ, khí sắc cũng không tốt, gương mặt nhỏ bé trắng bệch, ánh mắt vô cùng mệt mỏi, đôi mắt vừa khóc đỏ ửng
Cô đang tức giận, nhưng cũng sẽ không kiếm chuyện với anh, dáng vẻ đó, nhìn thực sự rất đáng thương
Anh ta vứt thuốc lên bàn, rót cốc nước mang đến
Kỷ Lăng Nhiễm cẩn thận đọc hướng dẫn sử dụng, bóc lấy một viên thuốc, hình như không yên tâm nên lại bóc thêm một viên nữa, uống nước nuốt xuống
Viên thuốc không được bao phim, cô nuốt mấy lần mới nuốt xuống được, uống cả một cốc nước nhưng trong cổ họng vẫn đắng ngắt
Lần thứ ba ánh mắt của Hoắc Thường Tầm nhìn vào gương mặt cô: "Đắng à
Vẫn chịu được, cô nói: "Không đắng
Có quỷ mới tin cô
Anh ta nghiêng người, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô, đưa lưỡi luồn vào bên trong, quét một vòng, chau mày đẩy ra: "Đắng c.h.ế.t mất
Không phải nói đắng sao
Anh ta lại nghiêng người về phía trước, chống tay xuống, với qua bàn hôn cô, nếm lại vị đắng trong miệng cô rồi dứt khoát đứng dậy, đi pha một cốc nước mật ong
Anh ta vừa rót nước, vừa lười biếng phun ra một câu: "Không phải pha cho em đâu, anh sợ đắng thôi
Kỷ Lăng Nhiễm cũng hơi buồn cười
Cô đã nói cái gì à
Hoắc Thường Tầm là người tứ thể bất cần ngũ cốc bất phân, pha cốc nước mật ong múc không biết bao nhiêu thìa, anh ta chỉ uống một hớp, chê ngọt quá rồi bưng để lên bàn, đẩy cho Kỷ Lăng Nhiễm, "Em uống hết đi, đừng để lãng phí
Là anh ta không uống mới còn lại thôi đấy
Chứ không phải anh phục vụ tổ tông đâu
Kỷ Lăng Nhiễm không nói gì, cầm lên uống, vị đắng trong miệng thì hết rồi nhưng ngọt đến phát ngấy, cô l.i.ế.m liếm vị ngọt sánh ở miệng: "Cảm ơn anh
Đ*ch, khách sáo quá
Hoắc Thường Tầm không mấy hài lòng, nhưng nhìn thấy hai hộp thuốc tránh thai trên bàn thì tim lại mềm oặt, hai chân vắt chéo nhau, dựa lưng vào ghế, khoanh tay, tư thế ngồi rất tùy ý: "Lần này là anh không..
Từ lúc sinh ra đến giờ, cậu Hai nhà họ Hoắc chưa từng xin lỗi phụ nữ bao giờ
Cô là người đầu tiên, đến thể diện anh ta cũng không cần nữa, nhận lỗi với cô, nhưng lời xin lỗi còn chưa nói xong
Kỷ Lăng Nhiễm đã với lấy điện thoại quay đầu: "Alo
Hoắc Thường Tầm nghẹn lời
Họng anh ta nén một cục tức, không lên không xuống được..
Ngay cả tổ tông nhà anh ta cũng chưa từng hành hạ anh ta như vậy
"Anh Jarrett à
Kỷ Lăng Nhiễm đứng dậy, đi ra ngoài ban công nghe điện thoại
Cô nói tiếng Anh, âm thanh rất nhỏ nhẹ, Hoắc Thường Tầm không nghe rõ, trong lòng như bị mèo cào, uống hết nửa cốc mật ong còn lại của cô, tiện tay rót thêm cốc nước ra ban công 'tưới hoa'
Giọng nói Kỷ Lăng Nhiễm nhỏ tí, anh ta chỉ nghe được vài từ đứt quãng, gì mà học bổng toàn phần, gì mà số vị trí giữ trước
Cô tắt điện thoại, quay người lại: "Anh làm cái gì thế
Hoắc Tầm Thường đổ cả cốc nước xuống, giọng điệu thản nhiên: "Em không nhìn thấy à
Tưới hoa
Cô chăm chú quan sát chậu 'hoa' đó một hồi lâu, biểu cảm khó hiểu: "Đây là cây xương rồng, anh tưới nhiều nước thế nó sẽ c.h.ế.t đấy
Anh ta đờ người
Mẹ kiếp, không phải chỉ là một cây xương rồng thôi sao
Hoắc Thường Tầm l.i.ế.m liếm răng: "Chết rồi thì ông đây sẽ mua cho em cả một xe
Kỷ Lăng Nhiễm không nói gì, đặt chậu cây xương rồng ra ngoài nắng, hy vọng có thể cứu được nó
"Ai gọi em đấy
Hoắc Thường Tầm hỏi
"Hả
"Cuộc gọi vừa nãy là của ai
Là một người đàn ông, Hoắc Thường Tầm cảm thấy hơi sốt ruột, muốn một đạp dẫm nát cây xương rồng sắp c.h.ế.t kia
Cô nói: "Là một đàn anh hồi trước học âm nhạc cổ điển với em
Jarret là học sinh của nhạc viện hoàng gia, hơn cô một khóa
Hai người cùng do một giáo viên hướng dẫn, vì gia đình có việc mà cô phải thôi học, cô cũng mất liên lạc với anh từ rất lâu
Lần này, anh gọi tới là muốn hỏi cô có muốn học lại không, anh nói giáo viên có giữ chỗ trước, có thể giúp cô xin được học bổng toàn phần
Điều mà Hoắc Thường Tầm quan tâm lại khác hẳn
Tiếng "anh" từ miệng cô phát ra, ngoại trừ trên giường anh ta thì anh ta đều cảm thấy ngứa tai: "Sau này, em hãy gọi người ta bằng tên
Biểu cảm của cô rất mơ hồ, không hiểu anh ta có ý gì
Anh ta liếc nhìn chiếc thảm tập đang phơi ngoài ban công rồi bật cười, nụ cười vừa mê hoặc vừa đen tối: "Em có một người anh là được rồi, muốn gọi thì anh để em trên đệm gọi chán thì thôi, đừng có ra ngoài nhận bừa anh trai
Kỷ Lăng Nhiễm đứng hình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt cô đỏ như sắp chảy m.á.u đến nơi, nhỏ tiếng mắng anh một câu 'không biết xấu hổ, rồi lách qua anh đi vào phòng bếp
Anh hành hạ cô từ hơn 6 giờ đến hơn 9 giờ, cả hai người đều chưa ăn cơm, cô nấu mì chay, không thêm gì ngoài thịt từ bữa trưa, không đến 10 phút sau đã nấu xong rồi
Kỷ Lăng Nhiễm ngồi xuống bàn, ăn từng miếng nhỏ
Hoắc Thường Tầm ngồi đối diện, đợi một hồi lâu cũng không thấy cô múc mì cho, anh ta gõ gõ lên mặt bàn: "Của anh đâu
Cô múc một muỗng canh uống: "Em không nấu phần của anh
Hoắc Thường Tầm nghiến răng tức tối, được lắm, vị tổ tông này dám tức giận, dám kiếm chuyện với anh ta cơ đấy, còn dám để anh ta đói nữa
Anh ta kéo ghế ra, cầm chìa khóa xe rời đi
10 giờ, Hoắc Thường Tầm gọi Lục Khải Đông ra uống rượu
"Thình
Lục Khải Đông vừa bước vào đã nhìn thấy Hoắc Thường Tầm giơ chân đá vào chân bàn, chiếc gạt tàn thuốc trên mặt bàn rơi xuống
"Làm cái gì thế
Lục Khải Đông vội nhặt chiếc gạt tàn lên, cẩn thận quan sát một lượt rồi nhẹ nhàng đặt xuống, "Chiếc gạt tàn này được nạm kim cương đấy
Đạp hỏng cậu có đền không
Người hút thuốc có thể sẽ có thói quen sưu tập bật lửa, còn Lục Khải Đông thì không lựa chọn bật lửa, nhưng anh ta là người rất đam mê gạt tàn thuốc
Hoắc Thường Tầm lười biếng co chân, đạp thẳng thêm phát nữa, làm anh ta ngã xuống
Lục Khải Đông tức phát rồ
Đcm
Phiên bản cao cấp giới hạn
Tức giận vô cùng nhưng anh ta vẫn phải nén giận chăm sóc thân thể 'đáng quý
nhất' của mình: "Ai trêu cậu đấy
Làm gì mà bốc hỏa đến mức này
Hoắc Thường Tầm cáu kỉnh, không nhịn được, châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi: "Cái đồ không nghe lời ở nhà
Vị tổ tông đó suốt ngày chọc tức anh, nhưng đánh không được mắng cũng chẳng xong, nói nặng lời cũng không được
Lục Khải Đông cười, ánh mắt sáng ngời cười trên nỗi đau của người khác:
"Uầy, mặt trời mọc đằng Tây rồi, hóa ra vẫn có người phụ nữ mà cậu Hai nhà họ Hoắc không điều khiển được
 
 
Như trước kia, đều là phụ nữ dỗ dành anh ta, phục vụ anh ta như phục vụ tổ tông
Hoắc Thường Tầm lườm anh ta một cái, bao nhiêu bức bối nén lại ở nhà bung ra, vừa cáu kỉnh vừa kích động: "Cậu thì hiểu cái gì
"Đúng đúng đúng, tôi không hiểu
Những lúc này đương nhiên anh em là phải cười vào mặt nhau rồi, "Mới đầu à, cũng không biết là ai nói không được nuông chiều phụ nữ, mua một hai chiếc túi xách dỗ dành là được, còn không nghe lời nữa thì bỏ đi cho rồi
Lục Khải Đông cười ha hả nghe rất gợi đòn, "Làm gì có chuyện để phụ nữ ngồi lên đầu chúng ta được
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây
Báo ứng của Hoắc Thường Tầm đến rồi
Hoắc Thường Tầm đá một phát: "Đ*ch, không biết nói chuyện thì câm m* mồm đi
Lục Khải Đông né đòn, nhảy lên chiếc sofa bằng da thật ở phía đối diện, rót một ly rượu whisky và châm một điếu thuốc, lúc này mới nói câu tử tế:
"Không nỡ bỏ thì dỗ dành thôi
Dù sao thì cũng không phải lần đầu tiên
Nhìn mặt thì cô nương đó là người dịu dàng yếu mềm, nhưng tính cách bướng bỉnh, không nổi nóng, cũng không làm loạn, vậy mà khống chế được Hoắc Thường Tầm
Chỉ cần cô không nói gì, mí mắt cụp xuống là Hoắc Thường Tầm hết cách, cuối cùng người không chịu nổi mà lao tới hôn hít sờ mó vẫn là anh ta
Hoắc Thường Tầm nhả khói tròn một cách điêu luyện, cười tao nhã và lưu manh: "Ông đây còn dỗ cô ấy thì ông là chó
Uống ba ly rượu vào..
Hoắc Thường Tầm dập điếu thuốc, hết chịu đựng nổi, gọi một cú điện thoại, bình thường thì đùa giỡn bỡn cợt, vậy mà lúc này giọng điệu lại như ra vẻ hờn dỗi: "Kỷ Lăng Nhiễm, anh uống say rồi, em qua đón anh đi
Lục Khải Đông cạn lời
Đồ chó này
Giọng nói Kỷ Lăng Nhiễm rất ấm áp nhẹ nhàng: "Em ngủ rồi
Hoắc Thương Tầm đang nghịch bật lửa, rót thêm rượu vào cốc đá: "Vẫn giận anh à
Mới có phòng tắm và ban công thôi mà, đã ra ngoài trời đầu
Còn chuyện tránh thai và cây xương rồng..
Anh ta l.i.ế.m hàm răng sau: Được rồi, coi như anh ta không đúng đi
Cô hạ giọng, mềm dẻo: "Không giận
Là cô giận chính mình
Có lẽ cô là một người tình không đạt tiêu chuẩn, hay để ý lại hay so đo
"Đừng tức giận được không
Sau này anh không làm em ở ngoài ban công nữa
Hoắc Thường Tầm nhận lỗi trước, hòa nhã dỗ dành, "Cũng không làm trong bồn tắm, không ép em gọi anh nữa, sau này anh cũng ngoan ngoãn đeo bao, em cần bao nhiêu cây xương rồng anh cũng mua cho em
Lục Khải Đông chỉ muốn bùng nổ
Là anh em với nhau mà anh ta còn cảm thấy thằng cha này là một tên lưu manh
Kỷ Lăng Nhiễm tức nghẹn
Cô không muốn nói đến vấn đề khiến cô đỏ mặt tía tai này chút nào nữa:
"Anh, anh đang ở đâu
Nét u ám rất lâu giữa đôi lông mày của Hoắc Thường Tầm tan biến: "Thâu Nhàn cư
Rốt cuộc thì cô lại là kẻ mềm lòng: "Em qua đó đón anh, anh đừng có uống thêm nữa
Cô dừng lại một chút, dặn dò, "Cũng đừng hút thuốc
Sau khi anh hút thuốc, giọng sẽ thay đổi, cô có thể nhận ra được
Ừ, tiểu tổ tông của anh vẫn còn thương anh
Hoắc Thường Tầm vừa cười vừa đặt ly rượu xuống: "Em đừng đi xe máy đến, em lái chiếc màu đỏ trong gara đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong gara của anh ta có đến mười mấy chiếc, nhưng trước giờ cô chưa từng động đến, ngày ngày chỉ đi chiếc xe máy điện cũ, anh ta nghĩ, về sẽ nhượng chiếc xe đó sang đứng tên cô
Nếu cô lái không quen thì anh lại mua chiếc khác cho cô, bao nhiêu cũng được
Hoắc Thường Tầm cúp máy, tâm tình thoải mái, ném bật lửa cho Lục Khải Đông, nói không hút nữa, tổ tông nhà anh ta quản nghiêm lắm
Lục Khải Đông cười ha ha: "Không phải cậu nói cậu còn dỗ cô ấy nữa thì cậu là chó sao
Hoắc Thường Tầm không thấy mất mặt tí nào, nở nụ cười lưu manh: "Chó thì làm sao
Chó là người bạn trung thành nhất của loài người đấy
Lục Khải Đông cạn con m* nó lời
Mẹ kiếp, đúng là đồ chó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.