Siêu Cấp Thần Cơ Nhân

Chương 3464: Ngoại truyện 1: Ta là giáo sư Hàn




“Giáo sư Hàn, ngài thấy bản luận văn này cần sửa lại thế nào?”
“Giáo sư Hàn, ngài suy luận bằng con đường nào để giải quyết tính bất ổn định trong truyền lượng tử?”
“Giáo sư Hàn, ngài thật sự quá vĩ đại, trên đời này không có thiên tài nào có thể sáng ngang với ngài…”
Ta tên là Hàn Lâm, là giáo sư chính thức trẻ nhất từ trước đến nay của Học viện Khoa học Kĩ thuật Đại Tần, gần hai mốt tuổi đã là giáo sư chính thức của Học viện Khoa học Kĩ thuật, là kẻ độc nhất vô nhị trong lịch sử của đế quốc Đại Tần
Có thể nói ta chính là sự tồn tại được ví như Thần trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học của đế quốc Đại Tần, được hàng ngàn vạn người tôn sùng, đạt được vô số vinh dự và công trạng, được mệnh danh là đứa trẻ do Thần ban cho đế quốc Đại Tần
Ta được hưởng chế độ phúc lợi và đãi ngộ cao nhất ở đế quốc Đại Tần, thậm chí còn được Hoàng đế đích thân sắc phong tước vị, hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận, dù vậy, ta vẫn không cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống thế này
Bởi vì một người như ta lại không thể lọt vào mắt xanh của bất kỳ vị Thần Linh nào, cho dù có là Thần Linh cấp thấp nhất, cũng không hề có phản ứng với máu của ta, không chịu ban cho ta dù cho chỉ là huyết mạch Thần Linh cấp thấp nhất
Ở đại vũ trụ đế quốc, nếu nhân loại không có huyết mạch Thần Linh thì sẽ không thể tu hành, cũng chẳng thể sử dụng chủng gen dù chỉ là cấp thấp nhất, về một khía cạnh nào đó, họ không khác phế vật là bao
“Quả nhiên, vẫn thất bại.” Nhìn máu mình nhỏ vào Thần Lư không có chút phản ứng nào, ta vẫn không khỏi hụt hãng, cho dù đã sớm chuẩn bị tinh thân nhưng vẫn không tránh khỏi cảm thấy hụt hãng
Đây là lần thử nghiệm thứ bốn trăm ba mươi sáu của ta, kết quả vẫn là thất bại
Là một nhà khoa học, ta luôn tin rằng bất cứ vấn đề gì cũng có thể giải quyết bằng cách phương pháp khoa học, nhưng ta đã thử rất nhiều cách song vẫn không thể nhận được huyết mạch Thần Linh
Đôi khi ta không thể ngừng tự hỏi liệu mẹ già số khổ có đang lừa mình hay không
“Con à, chỉ cần con muốn, con có thể có được mọi thứ, con là người ưu tú nhất trên đời, chỉ một không hai.” Khi bà già còn sống, bà thường nói với ta như vậy
Khi còn bé ta đã rất tin vào câu nói này mà không hề nghi ngờ gì cả
Quả thực, ta rất có thiên phú trên phương diện học hành, dù ngành học ấy có khó khăn đến đâu, chỉ cần ta chịu học thì sẽ có thành tích cực cao trong một thời gian rất ngắn
Ngặt nỗi ở trong đó lại không bao gồm năng lực quan trọng nhất là tu hành, mặc dù ta đã dùng đủ mọi cách nhưng ngay đến việc nhập môn cũng không làm nổi
Lặng lẽ ra khỏi Thần miếu, nhìn bầu trời đầy sao đêm, không kìm được mà thở dài một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: “Bà già, có lẽ ta không ưu †ú như ngươi kỳ vọng.”
Thấy có người lại gần Thần miếu, ta bèn hạ vành mũ xuống và kéo cổ áo khoác gió cao thêm một chút
Tuy chuyện ta không nhận được huyết mạch Thần Linh đã lan truyền khắp đại đế quốc từ lâu, chẳng phải bí mật cho cam, nhưng ta không muốn người khác coi mình là kẻ thất bại
Hé mắt nhìn qua vành mũ được kéo thấp, ta phát hiện hai người đang tiến lại chính là người mình quen biết
Người đàn ông để râu, thoạt nhìn tầm bốn, năm mươi tuổi tên là Triệu Thống, là trợ thủ của ta ở Viện Khoa học kỹ thuật, bản thân hắn cũng là một phó giáo sư
Người đồng hành với Triệu Thống là một cô nàng mười bảy mười tám tuổi, da trắng mặt xinh, nhưng lại có nét trưởng thành và chững chạc không tương xứng với tuổi tác và ngoại hình
Lúc nhìn thấy cô nàng này, ta hơi kinh ngạc một chút, nàng là Tần Khê Nguyệt, trưởng công chúa của đương kim Hoàng đế, là một thiếu nữ thiên tài hội tụ cả sắc vóc và trí tuệ, toàn đế quốc Đại Tần không có ai không biết đến công chúa Minh Nguyệt
Mặc dù có thể coi Tần Khê Nguyệt là một thiên tài, mới mười bảy mười tám tuổi đã có kho tàng kiến thức khá tốt và trình độ nghiên cứu khoa học không thua kém các giáo sư bình thường nhưng đó cũng chỉ là so với những giáo sư bình thường mà thôi, so với ta thì hiển nhiên nàng kém hơn nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nên, khoảng nửa năm trước, nàng đã xin vào Viện Khoa học kĩ thuật để theo học ta, cũng xem như là trợ lý phòng thí nghiệm và một nửa học trò của ta
Trong vòng nửa năm qua, ta đã dạy nàng đủ mọi thứ, đương nhiên, đó không chỉ vì nàng là học trò của ta và thân phận công chúa mà còn bởi nàng vô cùng sùng bái ta, thậm chí còn ngầm bày tỏ sự mến mộ ta
Mặc dù gu của ta là mấy cô ngự tỷ mông nở, không có hứng thú với mấy nàng ngực phẳng thế này, nhưng dù sao cũng là đàn ông mà, ta vẫn có chút lòng hư vinh của phái mạnh, được một vị công chúa xinh đẹp yêu mến, chung quy luôn là việc khiến đám đực rựa hứng chí
Vậy nên, tuy không tiếp nhận tình cảm mến mộ của nàng nhưng ta vẫn đối xử với nàng tốt hơn những người khác
Kéo mũ thấp thêm một chút, cúi đầu xuống phòng bọn họ thấy mặt, tránh để họ nhận ra ta
Đang mải nghĩ xem mình có thể bị họ nhận ra lúc rời đi hay không, bỗng nghe thấy Triệu Thống lên tiếng hỏi: “Công chúa, chẳng lẽ ngài thực sự định bám đuôi Hàn Lâm mãi sao
Mặc dù hắn rất thành công trên phương diện nghiên cứu khoa học nhưng chỉ là một phế nhân ở khía cạnh tu hành
Xét cho cùng thì khoa học kỹ thuật chỉ là tiểu đạo, tu hành tiến hoá mới là đại đạo, hắn không đáng để công chúa điện hạ ngài tiếp tục lãng phí thời gian.”
Ta không khỏi cau mày, mặc dù ta thừa biết những người xung quanh nói gì sau lưng mình nhưng bình thường Triệu Thống luôn tỏ ra hết sức kính trọng ta, bất chấp việc hắn lớn tuổi hơn ta nhiều, hắn vẫn luôn cung phụng ta như thể mình là một sinh viên, lúc nào cũng tỏ vẻ bảo gì nghe nấy, vậy mà giờ lại lén lút bày ra bộ mặt này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
‘Tần Khê Nguyệt thản nhiên nói: “Đương nhiên là ta biết, ta đi theo Hàn Lâm cũng chỉ vì muốn nắm giữ tài liệu về máy truyền lượng tử siêu cấp mà hắn đang nghiên cứu, sau khi xong việc ta sẽ rời đi ngay.”
Lời nàng nói khiến lòng ta càng thêm khó chịu, không ngờ Tần Khê Nguyệt tiếp cận ta là vì mục đích này
Hai người vừa nói chuyện vừa lướt qua ta, chẳng mấy chốc đã vào trong Thần miếu, ta cảm thấy lòng mình hơi bức bối, thẫn thờ tiến về phía trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải vì bị tổn thương bởi những câu nói của Triệu Thống và Tần Khê Nguyệt mà là bởi ta không tìm thấy phương hướng tiến lên
Trong thế giới này, bất luận ngươi đạt thành công rực rỡ trên những phương diện khác như thế nào, nếu không trở thành cường giả tu hành thì ngươi luôn rất khó được người khác tôn trọng thật sự
Hết chương 3464

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.