Siêu Cấp Thần Cơ Nhân

Chương 3467: Ngoại truyện 2: Vũ trụ của ta ở đó




Người đàn ông áo đen tóc đen, con ngươi như mực đứng ở trên cành câycủa một gốc cây đại thụ cao chọc trời, lá cây rậm rạp gần như che khuất người hắn, nhưng mà đôi mắt của người đàn ông kia lại như lưỡi đao của ngọn gió, xuyên qua khe hở của cành lá nhìn xuống tiểu viện tường trắng ngói xanh ở cách đó không xa
Người đàn ông đã đứng ở chỗ này được chừng một tháng rồi, đứng im bất động cứ như một pho tượng đá chẳng bao giờ nhúc nhích nửa phân, đến con kiến, sâu lông và sóc con trên cây cũng đều coi hắn thành một phần của cây đại thụ, không hề có chút sợ hãi nào, thỉnh thoảng còn bò qua người hắn nữa
Người của người đàn ông không động, nhưng ánh mắt thì lại càng ngày càng trở nên cổ quái
Ở trong tiểu viện đó có mấy nhà ở chung, trẻ có già có nữ có nam có, còn có rất nhiều con thú kỳ quái, có mèo, có hồ ly, còn có sinh vật giống long nữa
Nhưng người đàn ông ấy lại chẳng bao giờ nhìn kỹ những sinh vật cổ quái kia, sự chú ý của hắn luôn đồn lên người của một thiếu nữ chỉ có mười bảy, mười tám tuổi
Cô gái kia trông dịu dàng, xinh đẹp tuyệt trần, im lặng, tóc đen mắt đen, mang trong mình sự uyển chuyển của người phụ nữ chốn Giang Nam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng đó cũng không phải nguyên nhân chủ yếu khiến người đàn ông này chú ý tới nàng, hắn ở đây nhìn một tháng, mỗi ngày nhìn cô gái kia bận rộn ở trong sân, không sửa sang quét dọn đình viện, thì lại là quần áo nấu cơm cho người trong nhà, quả thực giống như một cô hầu gái nhỏ cần cù chăm chỉ
Điều này khiến cho người đàn ông thấy tức giận vô cùng, đến ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn chút
“Đây không nên là cuộc sống của nàng, cuộc sống của nàng vốn nên An”
sáng lạn hơn thế này chục ngàn lần.” Trong mắt người đàn ông lóe lên một cảm xúc kỳ dị, như thể hắn đã đưa ra một quyết định nào đó vậy
Hôm nay là ngày đi mua sắm, Linh vẫn giống như thường ngày, nàng lái một xe máy con con màu hồng phấn chầm chầm tới khu thành trấn cách nơi này gần nhất
Mặc dù với năng lực của Linh, nàng hoàn toàn có thể tới bất kỳ ngóc ngách nào ở trong tinh cầu này chỉ trong nháy mắt, nhưng mỗi lần nàng ra ngoài, nàng vẫn luôn lát con xe máy bàn đạp màu hồng phấn cũ kỹ này, chậm rãi đi tới thành trấn mua thức ăn
Tiểu viện xây ở vùng ngoại ô trống trải không người, con đường đá mới xây không bao lâu nên còn khá là bằng phẳng, hai bên đường đá đều là hoa cải mênh mông vô bờ, những bông hoa cải vàng rực ấy chìm trong ánh nắng sớm chiếu xuống, tản ra mùi thơm tươi mát
Linh lái xe máy con chậm rãi đi về phía trước, nhìn đoạn đường đá có hơi gồ ghề phía trước thì không nhìn được nỏ một nụ cười
Những đá phiến này đều là khi Hàn Sâm dạy Linh Nhi kiếm pháp, để Linh Nhi gọt ra bằng từng kiếm từng kiếm một, ban đầu Linh Nhi không khống chế được lực cho nên chém cho phiến đá trở nên không đều, và rồi nàng tức giận một hồi lâu, Hàn Sâm dỗ dỗ mãi nhưng vẫn không ăn thua gì, cuối cùng vẫn là Bảo Nhi ra tay thì mới làm Linh Nhi nín khóc mỉm cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đột nhiên, ở phía trước xe gắn máy, không biết lúc nào xuất hiện một người đàn ông, người đàn ông kia đứng thẳng tắp ở trước xe gắn máy, thấy xe gắn máy xông tới nhưng lại không định lui tí nào
Kíttt
Linh vội vàng thắng xe, may mà nàng lái xe vốn không nhanh nên cuối cùng bánh xe cũng dừng lại ở chỗ cách người đàn ông chưa đầy nửa thước
Linh nhìn người đàn ông không nói gì, nàng không phải một người phụ nữ thích nói chuyện
Người đàn ông cũng nhìn Linh, thấy Linh không có ý định nói chuyện thì chỉ đành ho nhẹ một tiếng, đứng thẳng người, nói một cách trang nghiêm đứng đắn: “Ngươi muốn trở thành chủ của vũ trụ này không
Chỉ cần ngươi bằng lòng, thì ta có thể biến ngươi thành người vĩ đại nhất vũ trụ này, mệnh lệnh ban ra, cả vũ trụ đều phải nghe theo…”
Nói đến điểm làm người ta hưng phấn, người đàn ông giơ một ngón tay chỉ lên bầu trời, như kiểu trên trời dưới đất, mình ta là nhất
Bíp bíp
Bíp bíp
Người đàn ông nói đang hăng say thì lại thấy Linh lái xe máy con tu tu đi sượt qua người hắn, mà người đàn ông thì vẫn còn duy trì tư thế đứng chỉ trời kia, nhưng trông hắn lúc này lại chẳng có tí khí thế nào, mà còn trông khó xử vô cùng
Hóa đá mất nửa giây, người đàn ông thu ngón tay lại, mặt không cảm xúc lại đuổi theo tiếp, hắn vừa đi bên cạnh xe gắn máy vừa nói: “Ngươi có nghe rõ không đó
Ta ta có thể biến ngươi thành người mạnh nhất vũ trụ này, làm ngươi không cần ăn nhờ ở đậu nữa, không cần sống một cuộc sống phải nhìn sắc mặt của kẻ khác nữa…”
Linh lại chẳng thèm nhìn người đàn ông ở bên cạnh, nàng vẫn nhìn thẳng về phía trước, từ từ lái con xe máy con con của nàng về đằng trước
“Xem ra ngươi đang thấy nghỉ ngờ về năng lực của ta” Người đàn ông hít một hơi sâu, chỉ trong giây lát đã vọt tới trước xe máy, một tay đặt lên đầu xe và rồi làm chiếc xe ngừng lại ngay tức khắc, lốp xe không tài nào di chuyển được tí ti gì trên mặt đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Linh nhả chân ga, cuối cùng nàng cũng nhìn người đàn ông và cất tiếng nói chuyện: “Ta biết ngươi, ngươi tên Cổ Ma, bị người ta giết luôn trong một chiêu.”
“Không, ngươi vẫn chưa biết hết về ta thôi„ ta không phải là Cổ Ma bị người ta giết trong một chiêu ở trong trận chiến Bia Gen diễn ra ở Tam Thập Tam Thiên kia.” Người đàn ông đính chính lại
“Thế ngươi là cái gì?” Linh mặt không cảm xúc hỏi
Cổ Ma há miệng nhưng rồi đột nhiên hắn phát hiện hình như bản thân không có danh hiệu gì hay ho để khoe ra trước mặt Linh
Quan hệ giữa hắn và Hàn Kính Chi không thể nói ra được, mà dù nói ra được thì trong vũ trụ của bây giờ, cũng không có mấy sinh vật biết tới tên của vị Thần đại nhân đó nữa rồi
Nếu nói là hắn từng là phó hội trưởng của hội Thần Loạn thì cái này còn không đáng để lôi ra khoe khoang hơn, đến cả Tần Tu từng là hội trưởng hội Thần Loạn còn bị Hàn Sâm một chiêu đánh bại, thế nên danh hiệu phó hội trưởng hội Thần Loạn cũng chẳng vinh quang gì cho cam
Nhưng dầu gì thì Cổ Ma cũng là cáo già đã sống vô số năm tháng, nên hắn chẳng thấy xấu hổ gì cả, hắn đổi giọng điệu nói chuyện một cách rất là tự nhiên: “Ta có thần thông có thể biết trước được quá khứ và tương lai, ta nhìn ra được kiếp trước của ngươi và cũng có thể nhìn thấy được kiếp sau của ngươi, vận mệnh của ngươi vốn không nên như bây giờ.”
“Thế vận mệnh của ta phải nên ra làm sao?” Sắc mặt của Linh vẫn không có chút thay đổi nào
Cổ Ma thấy tâm cảnh của Linh như giếng cạn không có sóng thì, không khỏi nói tán thưởng: “Không hổ là người mà vị đó đào tạo ra, mặc dù vẫn chưa lớn lên, nhưng mà tâm cảnh này đã không phải là thứ mà sinh vật bình thường có thể sánh được.”
Cổ Ma biết nếu hắn không có tin tức gì hơi chấn động thì rất khó lay động được thiếu nữ trông thánh khiết không tỳ vết, không có tí tâm cơ gì này
“Tương lai ngươi sẽ thành Thần, chủ của cả vũ trụ tinh không.” Cổ Ma nói
“Giống những kẻ ở trong Thần miếu kia à?” Linh hỏi
Cổ Ma tỏ ra trang nghiêm lắc đầu: “Không, là vị Thần giống với vị ở trong Thần điện Gen kia, không, phải nói là vị Thân còn mạnh hơn cả
hắn, ngươi sẽ trở thành người có địa vị chí tôn vô thượng nhất trong Thần điện Gen”
Hết chương 3467

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.