Đoàn tàu chao đảo dữ dội, chấn động bắt nguồn từ một toa xe phía sau. Các mật vụ đặc công phải gắng gượng lắm mới đứng vững, vội vàng nhìn ra sau xe thì không khỏi giật mình.
Dưới màn đêm, một con nhuyễn trùng màu đen khổng lồ cao hàng chục mét đang quấn chặt lấy một toa xe phía sau. Lớp vỏ ngoài bằng chitin đen kịt của nó sáng bóng, phản chiếu ánh trăng, trông vô cùng dữ tợn và kỳ dị. Phần đầu của nó là một cái miệng khổng lồ với những vòng răng nhọn hoắt chạy sâu vào tận cuống họng. Con quái vật đang dùng cái miệng đó để nhai lớp vỏ sắt của toa xe, cắn thủng từng mảng lớn. Một nhân viên hậu cần đã bị nó nuốt chửng, tiếng kêu thảm thiết chỉ vừa vang lên đã bị hàm răng chi chít nghiền thành bã thịt!
Hàn Tiêu giật nảy mình, cái ý nghĩ táo bạo vừa nảy ra trong đầu lập tức tan thành mây khói.
Sắc mặt Kỳ Bách Gia biến đổi, "Hắc Địa Trùng!"
Hàn Tiêu rút khẩu Cuồng Ưng Hộ Vệ, bắn một phát vào con nhuyễn trùng giáp đen to khỏe kia rồi liếc nhìn bảng thông tin chiến đấu vừa hiện ra. Anh lập tức thấy lòng mình thắt lại.———— Hắc Địa Trùng Đẳng cấp: 48 Nghề nghiệp: (Giai đoạn ấu trùng) lv10/ (Giai đoạn trưởng thành) lv10/ (Giai đoạn tráng niên) lv10/ (Giai đoạn động dục) lv10/ (???) lv8 Tuổi tác: 71 năm Thuộc tính: Sức mạnh 80, Nhanh nhẹn ?, Sức bền ?, Trí lực ?, Bí ẩn ?, Sức hút 1, May mắn 2 Khí lực: 0 Năng lượng: ?
HP: ?
Sở trường: Vỏ ngoài Chitin dày (Sức phòng ngự +20), Thiên hướng bóng tối (Thuộc tính trong môi trường tối +15%), Thân hình khổng lồ (HP +1000, tỷ lệ bị bạo kích giảm 20%), Nhai sắt (Sát thương thêm 25% đối với kim loại), Huyết thống Địa Long mỏng (HP +2000, kháng hiệu ứng bất thường +10%), ???, ???, ???...
Kỹ năng: Quấn giết lv7, Đào đất lv10, Xoay tròn cắn xé lv6, Phun axit mạnh lv5, ???, ???, ???...———— Đến cả chỉ số may mắn của một con dã thú cũng cao hơn mình một điểm, biết đi đâu mà kêu trời đây?"Nổ súng!"
Các mật vụ đặc công vội vã rút súng lục bên hông ra bắn trả. Tiếng súng vang lên dồn dập, nhưng từng viên đạn bắn vào lớp vỏ giáp dày cộp của Hắc Địa Trùng chỉ tóe lên tia lửa chứ khó mà gây ra được sát thương.
Vùng hoang dã của Hải Lam Tinh vô cùng nguy hiểm, là nơi vô số loài dã thú hung tợn hoành hành. Trong lịch sử đã từng có không ít thảm kịch thú triều tấn công tàn sát thành phố. Loài người phải dựa vào sức mạnh và trí tuệ của tập thể mới có thể miễn cưỡng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Hắc Địa Trùng có tuổi thọ rất dài, chiều dài cơ thể không ngừng tăng lên theo tuổi tác. Vốn dĩ chúng là một loài sinh vật ưa bóng tối có tính tình ôn hòa, thường ngủ đông sâu dưới lòng đất và rất ít hoạt động, trừ phi mặt đất phía trên có chấn động cực lớn đánh thức chúng.
Mọi người lập tức hiểu ra, chắc chắn là đoàn tàu chạy qua đã đánh thức con Hắc Địa Trùng khổng lồ này.
Để tránh chạm trán dã thú, mỗi tuyến đường sắt đều có nhân viên bảo trì chuyên trách. Cứ cách một khoảng thời gian, họ lại dùng các loại thiết bị để kiểm tra tình hình đường ray, trong đó bao gồm cả máy dò sinh mệnh dưới lòng đất có thể phát hiện Hắc Địa Trùng. Nếu con Hắc Địa Trùng này không phải mới đến sau lần kiểm tra trước, thì chỉ có thể là do nhân viên bảo trì đã lười biếng, ôm tâm lý may rủi.
Các nhân viên hậu cần bị xem như con mồi, hoảng loạn rút súng bắn trả, nhưng uy lực của loại súng lục cỡ nòng nhỏ này đối với con Hắc Địa Trùng có sức phòng ngự trên một trăm điểm mà nói thì còn chẳng bằng gãi ngứa.
Tất cả bom và các loại súng ống uy lực lớn đều được cất ở toa kho. Trớ trêu thay, toa kho lại bị ngăn cách bởi chính toa xe đang bị Hắc Địa Trùng tấn công. Các đặc công không tài nào lấy được trang bị, mà chỉ với súng lục thì không thể chống lại Hắc Địa Trùng, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Gió lớn lùa vào toa xe, hất văng vô số đồ đạc lặt vặt ra khỏi cái lỗ thủng rồi bị đoàn tàu đang chạy tốc độ cao bỏ lại phía sau. Đoàn tàu nghiêng một góc mười lăm độ, sàn tàu và đường ray ma sát vào nhau tạo ra những âm thanh chói tai, tóe lên vô số tia lửa, dường như có thể bị sức nặng khổng lồ của Hắc Địa Trùng đè cho lật nhào bất cứ lúc nào."Tránh ra!" Lý Nhã Lâm hét lớn rồi lao lên, rút ra thanh chiến đao gập. Lưỡi đao lóe lên luồng khí kình màu vàng rực, chém mạnh vào lớp vỏ ngoài của Hắc Địa Trùng, phát ra tiếng "keng", để lại một vết nứt rõ rệt.
Có tác dụng!
Võ đạo gia có thể phát huy tối đa sức phá hoại của khí lực. Quyền cước của họ ẩn chứa sức mạnh kinh người, nên trong tình huống này lại phát huy được tác dụng.
Mắt Địch Tố Tố sáng lên, cô cũng lao theo sát gót, rút ra một thanh chiến đao gập. Ngọn lửa màu lam bao bọc lấy lưỡi đao, tốc độ nhanh như tia chớp chém bay một mảnh vỏ giáp nhỏ, để lại một vệt tàn ảnh màu lam nhàn nhạt trong mắt mọi người.
Thế nhưng, Hắc Địa Trùng lại chẳng thèm đếm xỉa đến hai người. Cậy mình da dày thịt béo, nó vẫn giữ vẻ mặt bình thản kiểu "Các ngươi cứ đánh thoải mái, ta mà nhúc nhích thì coi như ta thua", rồi tiếp tục siết chặt thân mình khiến toa xe dần dần biến dạng. Dã thú của Hải Lam Tinh vô cùng mạnh mẽ, sở hữu đủ loại sở trường và cực kỳ trâu bò. Hắc Địa Trùng rõ ràng là một quái vật cấp BOSS hoang dã. Nếu không có hỏa lực của một đội quân được vũ trang hiện đại thì rất khó để tiêu diệt nó. Ngay cả đối với player, Hắc Địa Trùng cũng là quái vật cần tổ đội từ năm đến mười người cùng cấp để khiêu chiến. Đương nhiên, cũng có một số cao thủ với kỹ năng kinh thiên động địa có thể solo thành công.
Ngoạm! Lại thêm hai 'cái bánh mì' hình người ngon lành bị Hắc Địa Trùng nuốt vào bụng. Món ngon này ngon hơn nhiều so với lũ sao biển dưới lòng đất. Hàm răng của Hắc Địa Trùng nghiến vào nhau ken két, dường như đang thưởng thức dư vị của món ngon hiếm có này.
Các nhân viên hậu cần sợ đến dựng cả tóc gáy. Uy áp đến từ kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn khiến họ gần như đứng không vững. Trong tình huống này, dường như con người đã bị tước đi vẻ tự đắc vốn có nhờ trí tuệ, biến thành những con cừu non sợ hãi chờ bị làm thịt."Lửa, Hắc Địa Trùng sợ lửa!" Địch Tố Tố quát lên.
Thị lực của Hắc Địa Trùng đã bị thoái hóa, nên chúng rất nhạy cảm với ánh lửa và nhiệt độ cao. Hiệu quả chẳng khác gì bom choáng đối với con người, sẽ làm tổn thương thị giác của chúng.
Nếu cứ giằng co thế này, cả đoàn tàu sẽ bị phá hủy. Mọi người đều ý thức được điều này và lập tức nhận ra lựa chọn duy nhất là dùng lửa để đuổi Hắc Địa Trùng đi. Trương Vĩ vội vàng lấy băng đạn cháy mang theo bên mình ra thay. Đạn cháy là loại đạn đặc biệt, bình thường các đặc công vẫn dùng băng đạn thông thường."Đoàng đoàng đoàng ——" Trong phút chốc, trên lớp vỏ giáp đao thương bất nhập của Hắc Địa Trùng bùng lên những ngọn lửa dữ dội. Con Hắc Địa Trùng vốn đang rất bình tĩnh bỗng điên cuồng quằn quại. Ánh lửa và nhiệt độ cao khiến nó cực kỳ khó chịu, trở nên vô cùng hung bạo, giãy giụa như một con khỉ đầu chó bị thất tình.
Hàn Tiêu đứng vững như một cây đinh, nhưng biên độ rung lắc ngày càng lớn khiến anh không khỏi lo lắng đoàn tàu sẽ bị lật. Dù sao thì hầu hết các mật vụ đặc công đều đã mua đạn cháy của anh, nên tình hình này cứ để cho các mật vụ của Cục 13 xử lý là được rồi. Anh vui vẻ đứng ngoài xem kịch.
Những ngọn lửa liên tục bùng lên trên người Hắc Địa Trùng. Chẳng bao lâu sau, nó không chịu nổi cảm giác bị ánh sáng chói lòa và sức nóng thiêu đốt nữa, bèn rú lên một tiếng rồi nhả toa xe ra. Nó quay đầu lại và chui xuống đất, cát bụi bắn tung tóe. Chỉ trong vài giây, thân hình dài hàng chục mét của nó đã biến mất vào lòng đất với tốc độ cực kỳ kinh người, chỉ để lại một lớp đất mỏng che đi cái hố mà nó vừa đào.
Các nhân viên hậu cần vừa thoát chết chân cẳng mềm nhũn, người thì ngồi phịch xuống đất, lòng vẫn còn sợ hãi."Thoát rồi!""Tôi vẫn chưa chết, vẫn chưa chết...""Mẹ ơi, con trai nhớ mẹ quá!"
Con Hắc Địa Trùng chỉ xuất hiện chưa đầy vài phút đã gây ra thiệt hại nặng nề, toa xe thủng lỗ chỗ, rách bươm. Nếu không kịp thời đuổi được nó đi, hậu quả sẽ là xe hỏng người... chưa chắc đã vong, nhưng chắc chắn sẽ đến muộn.
Cũng may là có đạn cháy... Mọi người đồng loạt nhìn về phía Hàn Tiêu, trong lòng dâng lên một tia cảm kích.
Trương Vĩ vỗ vai Hàn Tiêu, mọi lời cảm ơn dường như đều không cần nói ra. Cảm giác này thật tuyệt."Muốn cảm ơn thì cứ nói thẳng ra, tôi không biết Độc tâm thuật đâu.""..."
Mọi người đều cạn lời.
Cái khả năng phá mood của cậu đúng là cấp chuyên gia rồi đấy.
Các nhân viên hậu cần nghỉ ngơi một lát rồi đứng dậy dọn dẹp đống hỗn độn.
Vụ tấn công của Hắc Địa Trùng chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn. Thực tế đã chứng minh tuyến đường sắt quân dụng vẫn tương đối an toàn, chỉ xảy ra sự cố bất ngờ lần này.
Phong cảnh dọc đường chủ yếu là núi non rừng rậm và những bình nguyên đất vàng, nhìn lâu cũng thấy nhàm chán.
Suốt chặng đường còn lại, Hàn Tiêu ở trong khoang của Đại Hắc, mỗi ngày đều rèn luyện [Khí Lực Tinh Luyện Pháp] và chế tạo máy móc để cày kinh nghiệm.
Ba ngày sau, đoàn tàu đã đến nhà ga ở biên giới Hải Hạ.
