Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 44: Gây sự




STT 45: Chương 45: Gây sự Chương 45: Gây sự Chương 45: Gây sự Xung đột giữa bộ Nghiên cứu và Phát minh với Hàn Tiêu đã trở thành chủ đề bàn tán hàng đầu trong nội bộ Cục Mười Ba. Thành viên của các bộ phận khác đều không rõ nội tình của Hàn Tiêu, chỉ cho rằng anh là một kỹ sư cơ khí bình thường, không có chỗ dựa, sao lại dám đối đầu với tổ chức.

Mấy ngày sau, mọi chuyện vẫn gió êm sóng lặng, Hàn Tiêu không có bất cứ động tĩnh gì. Các thành viên của Cục Mười Ba cho rằng anh đã quyết định nuốt giận vào bụng, nhẫn nhịn cho qua chuyện.

Dù biết đây là hành động bất đắc dĩ, nhưng họ không khỏi có chút coi thường Hàn Tiêu. Thái độ của bộ Nghiên cứu và Phát minh cũng khiến mọi người kinh ngạc. Tuy những phát minh của họ thường bị chê bai, nhưng tác phong làm việc từ trước đến nay vẫn luôn đúng quy củ, tại sao lần này lại cấp tiến như vậy?

Mấy ngày nay, Lý Nhã Lâm bị những ánh mắt kỳ quái của đám đặc công vây quanh, tức đến tê cả da đầu. Đã thế, điện thoại của Hàn Tiêu lại không gọi được, khiến cô chỉ có thể một mình ôm cục tức.

Trong lúc lời đồn đại đang lan truyền xôn xao, Hàn Tiêu lại không hề nhàn rỗi.

Trước đó, anh đã bán lô chiến đao gấp và kiếm được gần mười vạn tiền Hải Lam. Sau khi trừ đi chi phí mua vật liệu chế tạo đạn năng lượng cao, anh còn lại bảy mươi nghìn.

Hàn Tiêu dùng ba mươi nghìn để mua một lô vật liệu, rồi làm việc ngày đêm trong mấy ngày liền để chế tạo một lượng lớn chiến đao gấp, tổng cộng được một trăm cây."Số lượng gần đủ rồi."

Hàn Tiêu tìm một cái rương, đựng hết số chiến đao gấp vào trong, rồi đeo khẩu trang che mặt, đi đến Khu 8 và tìm một tay buôn lậu súng đạn.

Tình hình xã hội trên Hải Lam tinh đầy sóng ngầm, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Sáu Quốc Gia đều tiến hành kiểm soát súng ống gắt gao, không bán cho dân thường. Nếu không có thân phận đặc biệt, người mang vũ khí sẽ không thể đi qua các trạm kiểm soát trong thành phố, và player cũng không ngoại lệ.

Sáu Quốc Gia là các phe phái riêng biệt, nên player thường nhận nhiệm vụ quấy rối, ám sát ở quốc gia khác. Khi đó, họ thường tìm đến những tay buôn súng đạn địa phương để mua vũ khí, hoặc ủy thác cho chúng vận chuyển trang bị. Vị trí của mỗi tay buôn súng đạn, mỗi đầu nậu tình báo đều là những thông tin quý giá do vô số player ở kiếp trước tổng kết lại. Với một thành phố quan trọng như Tây Đô, Hàn Tiêu nắm rất rõ nội tình của những tay buôn này.

Người anh tìm đến là Matthews, một tay buôn súng đạn lâu năm. Chống lưng cho gã là một thế lực lớn chuyên buôn bán vũ khí – tập đoàn Farrian. Việc làm ăn của chúng rất lớn, buôn đi bán lại giữa các quốc gia, quân phiệt và nhiều thế lực khác, thậm chí còn có mối để mua được cả tên lửa, xe tăng và máy bay chiến đấu.

Những tập đoàn buôn vũ khí lớn như Farrian rất có tiếng trong thời buổi loạn lạc này. Khách hàng lớn nhất của chúng là các quân phiệt du đãng, nhưng ngay cả Sáu Quốc Gia cũng thỉnh thoảng đặt hàng từ chúng....

Matthews rất sẵn lòng tiếp đón các nhà cung cấp tìm đến tận nơi. Hàn Tiêu thuận lợi gặp được gã, lấy ra lô chiến đao gấp, giải thích cặn kẽ cách sử dụng và bày tỏ ý định muốn bán chúng.

Matthews dĩ nhiên nhìn ra được ưu điểm của chiến đao gấp. Tuy vũ khí cận chiến không quá phổ biến, nhưng ưu điểm của loại dao này là tính ngụy trang và đột kích, chắc chắn sẽ được các cơ quan tình báo của nhiều nước ưa chuộng."Cậu có thể cung cấp lâu dài không?"

Hàn Tiêu lại cười: “Ông có hứng thú mua lại bản vẽ không?”

Matthews vô cùng ngạc nhiên. Bản vẽ là cần câu cơm của kỹ sư cơ khí, nắm giữ bản vẽ chẳng khác nào nắm giữ nguồn cung. Trừ khi vạn bất đắc dĩ, nếu không sẽ chẳng có kỹ sư nào bán đi bản vẽ của mình. Gã mừng như điên, cho rằng mình đã vớ được một thằng nhóc miệng còn hôi sữa không hiểu chuyện, bèn cố nén kích động nói: “Cậu ra giá đi.”“Ở đây có một trăm cây chiến đao gấp, mỗi cây năm nghìn. Bản vẽ tính riêng một triệu.”

Matthews hít một hơi khí lạnh. Một cây năm nghìn? Bản vẽ một triệu? Sao cậu không đi cướp luôn đi!“Giá chót, không mặc cả.”

Matthews lập tức dẹp ngay ý định mặc cả, nhíu mày suy tính lợi ích trong đó.

Hàn Tiêu rất bình tĩnh, anh chắc chắn Matthews sẽ đồng ý. Bản vẽ chiến đao gấp không quá giá trị, nhưng chính điểm này lại có thể lợi dụng. Anh có thể bán thẳng bản vẽ mà không hề tiếc nuối, để cho các thế lực dưới trướng gã đầu cơ, kiếm một khoản lợi nhuận kếch sù, đồng thời còn có thể bán kèm một lô chiến đao gấp lớn, giống như cách Hàn Tiêu đang làm bây giờ.

Phi vụ này chỉ có thể làm một lần, nhưng nếu có thể bán cho nhiều khách hàng cùng một lúc, khiến các thế lực đó không có thời gian dò hỏi lẫn nhau, thì sẽ kiếm được một món hời kếch sù. Mà tập đoàn Farrian lại có đủ điều kiện để làm việc này.

Kênh khách hàng của họ rất rộng.

Matthews nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, gật đầu nói: “Thành giao!”

Tiền trao cháo múc. Matthews giàu nứt đố đổ vách, liền sai người mở một tài khoản Dark Web với số dư một triệu rưỡi, rồi tự tay đưa tờ giấy ghi thông tin tài khoản cho Hàn Tiêu. Ngân hàng của Sáu Quốc Gia không liên thông với nhau, nên tài khoản Dark Web chính là ngân hàng chỉ định cho các giao dịch trong thế giới ngầm, có thể sử dụng ở khắp mọi nơi trên thế giới và có độ bảo mật cực cao.

Hàn Tiêu đăng nhập tài khoản ngay tại chỗ để xác nhận, cài đặt vân tay và mật khẩu mống mắt của mình, sau đó xé tờ giấy đi.“Sau này nếu có mối làm ăn nào, nhớ tìm đến tôi nhé.” Matthews lấy ra một tấm thẻ màu đen viền vàng, “Đây là thẻ khách quý của tập đoàn Farrian. Chúng tôi có cứ điểm ở hầu hết các thành phố lớn, nếu cậu cần vũ khí, họ sẽ cung cấp cho cậu dịch vụ tốt nhất.”

Hàn Tiêu nhận lấy thẻ rồi cất đi.

Buôn lậu súng đạn cũng là một kênh tiêu thụ. Anh sẽ không mãi bị giới hạn trong cơ quan tình báo của Tinh Long. Đợi đến khi đủ lông đủ cánh, anh sẽ rời khỏi Tinh Long, và việc giữ mối quan hệ tốt với những tay buôn này sẽ rất có lợi.

Tiền chỉ là một mặt Hàn Tiêu cần, thứ anh cần hơn là kinh nghiệm chế tạo máy móc. Nếu ngay từ đầu Cục Mười Ba lựa chọn mua lại bản vẽ, có lẽ sau khi suy nghĩ một chút, Hàn Tiêu đã đồng ý. Nhưng bộ Nghiên cứu và Phát minh lại không hề có ý định thương lượng với anh. Bề ngoài thì có vẻ anh đang bị nhắm vào, nhưng thực tế Hàn Tiêu hiểu rõ, anh chỉ là cái cầu nối để hai phe phái so kè thực lực với nhau mà thôi. Anh không hề có hứng thú với những yêu sách lợi ích hay khuynh hướng chính trị lằng nhằng đó, anh chỉ quan tâm đến lợi ích mình nhận được. Dù Hàn Tiêu muốn dĩ hòa vi quý, nhưng nếu có kẻ gây sự tận cửa, anh cũng sẽ không sợ hãi.

Hàn Tiêu thầm cười.

Bộ Nghiên cứu đã cướp quyền phát minh chiến đao gấp thì phải gánh lấy trách nhiệm tương ứng. Câu kia nói thế nào nhỉ, muốn đội vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó... Ừm, hình như dùng ở đây không hợp lắm, nhưng đại khái là ý đó.

Tiếng nói của các lãnh đạo cấp cao sẽ không đồng nhất, biết đâu phe bảo thủ đang nén giận chờ thời. Anh chỉ cung cấp đạn dược mà thôi. Nếu anh chỉ là một đặc công bình thường của Cục Mười Ba, hành vi hiện tại đúng là lưỡng bại câu thương, nhưng tiếc là anh không phải...

Cao lão đầu, không uổng công tôi tặng không cho ông một cánh tay giả mô phỏng, ông phải cố lên đấy....

Mấy ngày nay, Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh vô cùng đắc ý. Khi gặp Trưởng bộ Tình báo trên hành lang, ông ta chủ động lên tiếng, vênh váo nói:“Đối tượng hợp tác mà các người chọn cũng chỉ là một thằng vô dụng thôi. Chúng tôi chỉ cần cứng rắn một chút là hắn đã thỏa hiệp rồi. Theo tôi thì nên nhân cơ hội này khống chế hắn lại, thẩm vấn để moi ra tất cả thông tin hắn có.”

Trưởng bộ Tình báo lại không hề tức giận, ánh mắt ông ta rất kỳ lạ, cười như không cười vỗ vai Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh: “Ông tự cầu phúc đi.”

Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh ngơ ngác không hiểu. Tự cầu phúc? Có ý gì?

Không để ông ta phải thắc mắc quá lâu, câu trả lời đã đến rất nhanh.

Cục trưởng gọi ông ta đến văn phòng nói chuyện riêng. Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh hớn hở chạy tới.“Cục trưởng, ngài tìm tôi ạ?”“Báo cáo hôm qua của bộ Nghiên cứu và Phát minh đã được duyệt. Chiến đao gấp giờ là phát minh của các anh.”

Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh mừng ra mặt, khách sáo nói: “Cảm tạ sự tín nhiệm của cấp trên.”

Cục trưởng cười như không cười, thản nhiên nói: “Đừng mừng vội.”“Sao vậy ạ?” Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh đảo mắt, tưởng mình đã đoán được ý của cấp trên nên chẳng hề để tâm mà nói: “Không cần lo lắng phản ứng của Hàn Tiêu đâu. Hắn đang muốn bám chặt lấy cái đùi Cục Mười Ba chúng ta, nên chúng ta muốn làm gì hắn cũng được, hắn không dám gây sự đâu.”“Ồ, anh nghĩ vậy sao?”

Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh gật đầu.“Vậy thì tốt.” Cục trưởng cười ha hả, rút ra một tập tài liệu khác rồi bất ngờ ném vào mặt Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh, lạnh lùng nói: “Anh bị tình nghi lạm dụng chức quyền để đầu cơ súng đạn, thật khiến tôi quá thất vọng!”

Trưởng bộ Nghiên cứu và Phát minh hoàn toàn sững sờ.

Cái quái gì thế? Đầu cơ súng đạn?!

Ta đường đường là một trưởng bộ, nếu thiếu tiền thì cứ trực tiếp biển thủ công quỹ là được rồi, điên hay sao mà lại đi đầu cơ súng đạn chứ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.