"Tôi cần dùng máy bay vận chuyển vũ khí của các anh."
Tại cứ điểm của Farrian, Hàn Tiêu nói với Antonov.
Antonov hơi kinh ngạc, nhấn mạnh từng chữ: "Chúng tôi chỉ sử dụng máy bay vận tải vũ khí khi có những giao dịch lớn. Kể cả anh là khách quý Hắc Kim thì cũng phải chịu chi phí tương ứng.""Tôi biết.""Được rồi, anh muốn vận chuyển bao nhiêu người, khi nào đi?""Chỉ có một mình tôi, đi ngay bây giờ."
Thớ thịt trên gương mặt béo phị của Antonov run lên, ông ta sững sờ hồi lâu rồi mới nặn ra một câu: "Lãng phí thật."
Máy bay vận tải vũ khí chỉ mất khoảng một ngày là có thể đến nơi. Trên máy bay còn được trang bị một xưởng cơ khí đơn giản, nhờ vậy Hàn Tiêu có thể chế tạo máy móc để cày kinh nghiệm ngay trên đường đi mà không lãng phí chút thời gian nào."Một chuyến giá 50 ngàn, anh chắc chứ?"
Hàn Tiêu rút một xấp tiền mặt từ trong chiếc vali chứa mười vạn ra, ném lên bàn. "Khi nào lên máy bay?""Một giờ nữa."
Farrian thuê dài hạn một đường băng tại sân bay thành phố Thần Phong, vài chiếc máy bay vận tải to lớn màu xanh sẫm đang đậu trên bãi đỗ. Hàn Tiêu mang theo trang bị và vật liệu lên một trong số đó, chẳng mấy chốc đã cảm nhận được thân máy bay rung lên. Máy bay bắt đầu tăng tốc cất cánh, lao thẳng lên trời.
Chờ đến khi máy bay ổn định ở tầng bình lưu, anh có thể bắt đầu chế tạo máy móc....
Mặt trời gay gắt chiếu rọi sa mạc vô tận, cát vàng bị nung nóng đến mức cơ thể khó lòng chịu đựng.
Hơn hai mươi người lê bước, bôn ba giữa sa mạc.
Họ mặc những chiếc áo choàng màu xám rách nát, không biết đã bao lâu chưa giặt, tỏa ra một mùi hôi hám. Mồ hôi thấm đẫm quần áo, ướt sũng dính vào người. Môi họ khô nứt, hốc mắt trũng sâu, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi không thể che giấu. Họ lảo đảo như thể có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào, con ngựa thồ cũng gầy gò ốm yếu.
Sa mạc Somar từng tồn tại một quốc gia ốc đảo, cuộc sống giàu có an khang. Sau khi chiến tranh nổ ra, quốc gia này bị tiêu diệt, ốc đảo bị bom đạn phá hủy gần như không còn gì, đồng hóa với sa mạc xung quanh. Nhóm người ăn mặc rách rưới này chính là những người dân từng sống ở quốc gia đó.
Cố đô lưu truyền một huyền thoại, tương truyền rằng sâu trong sa mạc Somar chôn giấu di tích của một nền văn minh khác từ hàng triệu năm trước, nơi cất giữ một bảo vật có thể khống chế sa mạc! Mấy chục năm trước trong thời kỳ chiến tranh, sa mạc Somar đã xảy ra một biến cố bất thường, cát chảy như hải lưu, tạo thành một xoáy nước khổng lồ bao trùm cả sa mạc, liên tục tuần tra như thể bị ai đó điều khiển, kéo dài bảy ngày rồi tự động tan biến. Bằng chứng văn hiến đã biến mất cùng với sự diệt vong của quốc gia ốc đảo, nhưng một số di dân của cố đô vẫn tin tưởng tuyệt đối vào điều này. Họ muốn đoạt được bảo vật trong truyền thuyết, ký thác hy vọng phục quốc vào đó và đã tìm kiếm suốt nhiều năm."Người hành hương", đó là cái tên mà những kẻ lang thang ở khu vực lân cận sa mạc Somar dùng để chế nhạo đám di dân này.
Và hơn hai mươi người này chính là những người hành hương cuối cùng."Di tích Filonia, sức mạnh của phép thuật, nhất định tồn tại..." Người hành hương già nhất lẩm bẩm....
Tại sa mạc Somar, một đoàn xe trở về cứ điểm được phòng thủ nghiêm ngặt."Dorothy, lần này vẫn không có thu hoạch gì sao?" Thủ lĩnh của Hoa Hồng Vũ Trang, La Thanh, lạnh lùng hỏi."Lần này phạm vi tìm kiếm là khu E4, E5 và D4, vẫn không có manh mối nào về Filonia."
Dorothy trả lời bằng giọng ồm ồm. Cô là một phụ nữ da đen cường tráng, một vết sẹo trông như con rết khiến khuôn mặt cô trông vô cùng dữ tợn. Cánh tay rắn chắc lộ ra bên ngoài lớp áo giáp chiến thuật, cơ bắp cuồn cuộn. Trên đó có một hình xăm, nhưng bị màu da che khuất nên nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể phát hiện ra, chẳng hiểu xăm lên để làm gì.
Hoa Hồng Vũ Trang là một tổ chức lính đánh thuê vũ trang, toàn bộ thành viên đều là nữ. Cứ điểm của họ nằm sâu trong sa mạc Somar, quanh năm tìm kiếm Filonia.
Hoa Hồng Vũ Trang có hai huấn luyện viên, người còn lại là Quỷ Hồ, một phụ nữ da trắng nhỏ nhắn, một tay sát thủ cừ khôi."Trong cuộc tìm kiếm lần này, chúng ta đã giao chiến với người của Gordon. Văn Lệ và Cessy đã chết."
Những nữ lính đánh thuê trở về gần như ai cũng mang thương tích, áo chống đạn chi chít lỗ đạn, lớp gốm sứ bên trong đã vỡ nát.
Ánh mắt La Thanh lạnh đi, cô thản nhiên nói: "Lần sau tìm kiếm thì cẩn thận một chút. Gia tộc Chesrod, kẻ chống lưng cho đám khốn nạn Gordon, vẫn luôn muốn trừ khử chúng ta."
Mỗi đội vũ trang ở sa mạc Somar đều có kẻ chống lưng. Họ chiếm cứ sa mạc cũng chỉ để tìm kiếm Filonia. Ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, lính đánh thuê có thể sống sót ở đây đều là những kẻ máu lạnh, trên tay ít nhất đã có hơn mười mạng người....
Hàn Tiêu cảm thấy máy bay rung lắc, một lực ép cực lớn ấn chặt anh vào ghế. Một lúc sau, lực ép mới giảm dần rồi máy bay dừng hẳn."Đã hạ cánh." Giọng của phi công vang lên từ loa phát thanh.
Hàn Tiêu xách hành lý xuống máy bay, không khí nóng hầm hập ập vào mặt.
Nơi hạ cánh là một khu nhà kho cỡ trung được bao quanh bởi hàng rào lưới sắt, không ít nhân viên vũ trang đang tuần tra xung quanh. Đây là cứ điểm của Farrian tại sa mạc Somar. Những tập đoàn vũ khí toàn cầu như Farrian đều có cứ điểm ở mỗi khu vực để tiện cho việc hậu cần, dù sao thì các công ty chuyển phát nhanh ở đây cũng không gửi vũ khí."Chào mừng đến sa mạc Somar." Antonov cũng bước xuống máy bay, thân hình béo tốt khiến chiếc áo sơ mi trắng căng phồng, lằn lên từng ngấn mỡ, trông chẳng khác gì đang phanh ngực khoe thịt."Sao ông cũng đến đây?""Ha ha, người phụ trách bên Somar dạo trước vướng vào một trận ác chiến, gã xui xẻo đó bị đạn lạc thổi bay cả mảnh sọ, nên tôi tiện đường đến sắp xếp công việc. Cũng vừa hay, lâu rồi tôi chưa đi du lịch."
Hàn Tiêu gật đầu, cũng không khách sáo: "Tôi cần thông tin phân bố lực lượng và bản đồ tọa độ của sa mạc Somar, tiện thể cho mượn một chiếc xe việt dã sa mạc.""Tôi sẽ cho người sắp xếp cho anh."
Sa mạc Somar có diện tích rất lớn, một người lái xe việt dã không nghỉ, không đi lệch hướng cũng phải mất mười ngày mới đi hết được. Do môi trường sa mạc khó phân biệt phương hướng nên chỉ có radar tọa độ mới có thể dùng làm bản đồ. Rất nhiều đội vũ trang đang đóng quân tại sa mạc Somar.
Hàn Tiêu không hiểu tại sao lại có người tụ tập ở cái nơi khô cằn này để quyết đấu sinh tử."Để tìm Filonia.""Đó là thứ gì?" Hàn Tiêu hơi ngạc nhiên, cái tên này anh chẳng có ấn tượng gì, xem ra đây là một nhiệm vụ ẩn mà kiếp trước không ai kích hoạt.
Antonov lại cười hề hề: "Tôi cũng không biết nữa."
Hàn Tiêu nhận ra ý từ chối của Antonov, anh nhíu mày nhưng không nói gì, cầm lấy trang bị rồi lên xe, bắt đầu đi khảo sát thực địa cứ điểm của Hoa Hồng Vũ Trang."Chúc anh thuận buồm xuôi gió." Antonov lười biếng vẫy tay.
Cánh cổng lưới sắt mở ra, Hàn Tiêu lái chiếc xe việt dã sa mạc đi ra ngoài....
Thông qua định vị radar tọa độ, vài giờ sau Hàn Tiêu đã đến một vị trí cách xa cứ điểm của Hoa Hồng Vũ Trang và quan sát qua ống nhòm đa năng.
Cứ điểm của Hoa Hồng Vũ Trang là một căn cứ nhỏ được phòng thủ nghiêm ngặt, có tường bê tông bao quanh, trên tường giăng lưới sắt, chỉ có một cổng lớn bằng kim loại để ra vào.
Bên trong có xây tháp canh, lính gác luôn theo dõi xung quanh, tầm nhìn rất tốt. Hơn nữa, họ còn trang bị đèn pha công suất lớn, sẽ được bật vào ban đêm.
Hàn Tiêu kết luận, trừ khi có thể độn thổ, nếu không thì không thể nào lẻn vào được.
Hơn nữa, Hoa Hồng Vũ Trang toàn là phụ nữ, ngực tấn công mông phòng thủ. Mông mình thì cũng vểnh đấy, nhưng ngực thì độn thế nào cũng không ra được, cho dù có mặt nạ mô phỏng cũng không thể ngụy trang nổi.
Kế hoạch lẻn vào, GG.
Hàn Tiêu liếc nhìn mấy khẩu súng cối và hàng chục khẩu súng máy hạng nặng đặt trên tháp canh, cùng với bức tường bê tông kiên cố.
Thôi được rồi, kế hoạch tấn công chính diện cũng GG luôn."Chỉ có thể dẫn rắn ra khỏi hang, phải dùng chiến thuật cạm bẫy, cần chế tạo một vài thứ mới." Hàn Tiêu thu lại ánh mắt, lặng lẽ rút lui.
Anh quay trở lại cứ điểm của Farrian, mượn Antonov một phân xưởng.
Anh còn bảy điểm tiềm năng, bèn nâng [Nguyên lý điện từ cơ bản] lên cấp bốn và [Cảm ứng trường rộng cơ bản] lên cấp ba, tổng cộng tốn hết bốn điểm.
[Bạn có muốn dung hợp tri thức (Nguyên lý điện từ cơ bản lv4, Lý luận năng lượng cơ bản lv3, Cảm ứng trường rộng cơ bản lv3) không? Lần này sẽ tiêu hao 15000 kinh nghiệm.]
