Hàn Tiêu viết ra một danh sách vật liệu rồi đưa cho Phùng Quân."Trời ạ, cậu muốn keo dính tổng hợp BOK, dung môi Fair IV, mười hai bộ linh kiện điện tử siêu nhỏ. Cậu có biết mấy thứ này giá bao nhiêu không hả?""Tôi có tiền."
Phùng Quân im lặng. Lúc này anh ta mới nhớ ra Hàn Tiêu không giống một công chức ăn lương chết như mình, anh đã kiếm không biết bao nhiêu tiền từ các đơn đặt hàng máy móc, đúng chuẩn một tay chó nhà giàu.
Một tiếng sau, Phùng Quân mang ba chiếc vali đến phòng làm việc của Hàn Tiêu.
Bên trong vali có lớp lót màu đen. Vali thứ nhất đặt ba ống nghiệm trong suốt dài 10cm, chứa dung dịch sền sệt, vẩn đục màu trắng sữa, đây chính là keo dính tổng hợp BOK. Vali thứ hai là một lọ dung dịch màu xanh lam nhạt, dung môi Fair IV.
Cả hai loại vật liệu này đều là vật liệu thế hệ mới chỉ có thể được tổng hợp trong phòng thí nghiệm, vô cùng quý giá. Chỉ mấy cái lọ nhỏ như vậy đã tốn hết mười hai vạn.
Vali thứ ba chứa mười hai bộ linh kiện điện tử siêu nhỏ. Mỗi bộ chỉ lớn bằng hai, ba cái móng tay, cực kỳ nhỏ và mỏng. Ở góc độ vi mô có thể nhìn thấy bề mặt chi chít các mạch điện tử, thường được ứng dụng trong các dụng cụ tinh vi. Tổng cộng tốn hết sáu mươi nghìn.
Nhận được vật liệu, Hàn Tiêu liền đóng cửa bắt đầu chế tạo.
Đầu tiên, anh dùng một tấm nhựa dẻo để tạo ra một khuôn mặt, khoét rộng lỗ mắt, lỗ mũi và miệng. Tiếp theo, anh dùng kim thép châm mười hai điểm trên khuôn, phân bố ở các vị trí khác nhau.
Hàn Tiêu mở máy tính, dùng một thiết bị đọc chuyên dụng kết nối với các linh kiện điện tử siêu nhỏ, sau đó sắp xếp và đồng bộ hóa tất cả chúng lại với nhau để cùng chạy một chương trình. Anh dùng máy quét để ghi lại ngũ quan của chính mình, rồi thu thập dữ liệu của hơn một nghìn tướng mạo khác nhau, tổng hợp các đặc điểm của con người, sau đó bắt đầu lập trình. Công việc này kéo dài hai, ba tiếng, cuối cùng một chương trình mô phỏng đơn giản đã được tạo ra.
Anh lấy keo dính BOK và dung môi Fair IV ra, rồi lấy từ trong kho các loại máy móc hóa học còn chưa mở niêm phong, ống nghiệm, ống dẫn và các thiết bị khác. Sau một hồi loay hoay, thông qua một quy trình hóa học rườm rà, anh tiến hành trộn lẫn hai loại vật liệu không tương thích với nhau. Kế đó, chủ yếu thông qua phản ứng điện ly, một loại vật liệu hợp kim mới được hình thành, không phải màu trắng sữa cũng không phải màu xanh lam nhạt, mà là màu da người.
Loại vật liệu mới này vừa có đặc điểm của keo dính BOK và dung môi Fair IV, vừa có tính dẫn điện tốt. Đây chính là vật liệu nền tảng của mặt nạ quang học mô phỏng thông minh, có vận dụng kiến thức từ [Sinh hóa Cơ bản].
Hàn Tiêu cẩn thận đặt các linh kiện điện tử siêu nhỏ lên mười hai điểm đã đánh dấu trên khuôn, rồi nhẹ nhàng đổ dung dịch vật liệu mới vào. Sau khi tiến hành thêm vài công đoạn, anh niêm phong kín khuôn đúc lại và chờ phản ứng đông đặc.
Anh bấm đồng hồ chờ. Vừa đúng giờ, Hàn Tiêu lập tức mở khuôn ra. Một tấm màng mỏng như cánh ve đang lẳng lặng nằm bên trong. Đến bước này, quá trình chế tạo đã sắp hoàn tất. Hàn Tiêu làm nốt vài công đoạn cuối cùng và nhanh chóng hoàn thành sản phẩm.
Anh đưa tay ấn thử, vị trí của các linh kiện điện tử có cảm giác hơi cộm, nhưng tổng thể lại vô cùng nhẵn mịn. Bề mặt tấm màng được phủ một lớp tinh thể lỏng, khi dùng ngón tay ấn vào, một vầng sáng rực rỡ sẽ xuất hiện xung quanh điểm áp lực, hệt như sự thay đổi khi chạm vào màn hình.
[Bạn đã chế tạo ra (Mặt nạ quang học mô phỏng thông minh), bạn nhận được 5000 điểm kinh nghiệm!] [Mặt nạ quang học mô phỏng thông minh: Trang bị mặt, có thể thay đổi hình dạng ngũ quan bất cứ lúc nào để ngụy trang thân phận. Năng lượng tiêu hao cực thấp, sạc năm phút, sử dụng được mười tiếng.] Tấm mặt nạ này có chi phí gần hai mươi vạn.
Hàn Tiêu cầm tấm màng lên, đeo vào mặt. Cảm giác mát mẻ và thoáng khí. Anh đi tới trước gương, vươn ngón tay ấn vào linh kiện điện tử ở trên quai hàm. Chỉ thấy ngũ quan trong gương bỗng nhiên biến đổi, trở thành khuôn mặt của một người đàn ông xa lạ. Hàn Tiêu lại ấn thêm mấy lần, ngũ quan lại tiếp tục thay đổi, lần nào cũng là một tướng mạo hoàn toàn khác.
Đây không phải là một chiếc mặt nạ thông thường, mà là một chiếc mặt nạ thiên biến vạn hóa có thể thay đổi dung mạo bất cứ lúc nào, một thần khí để ẩn thân!
Các linh kiện điện tử được cài chương trình mô phỏng khuôn mặt, nằm ở những vị trí then chốt quyết định tướng mạo. Thông qua dữ liệu cài sẵn bên trong, chúng sẽ ngẫu nhiên phối hợp để tạo ra khuôn mặt mới. Lớp phủ trên mặt nạ giống như một màn hình, ôm sát vào các đường nét trên mặt, hoàn toàn lập thể, trông vô cùng chân thực. Chỉ cần nhấn công tắc, tướng mạo sẽ có thể biến đổi mô phỏng một cách ngẫu nhiên.
Mặt nạ quang học mô phỏng thông minh, gọi tắt là mặt nạ mô phỏng, có tổng cộng bốn chức năng. Một là mô phỏng: ngẫu nhiên thay đổi ngũ quan. Theo chương trình Hàn Tiêu đã thiết lập, tướng mạo sẽ không vượt ra ngoài phạm trù của con người, không cần lo lắng sẽ xuất hiện dáng vẻ kinh thế hãi tục của Cổ Thần.
Hai là ghi nhớ: có thể lưu lại ba loại tướng mạo và có thể thay đổi.
Ba là khôi phục: có thể trở lại một trong ba tướng mạo đã ghi nhớ bất cứ lúc nào, không cần lo lắng sau khi mô phỏng sẽ làm mất đi lớp ngụy trang ban đầu.
Bốn là quét và mô phỏng: có thể thông qua máy quét ẩn trong mặt nạ để nhanh chóng quét khuôn mặt của một mục tiêu hình người, sau đó biến thành tướng mạo của đối phương, độ tương đồng có thể đạt tới 70~80%, một kỹ năng ẩn nấp thần sầu.
Hàn Tiêu nghịch một lúc rồi tháo mặt nạ quang học mô phỏng thông minh ra, đi đến tổng bộ để gặp Cổ Huy."Cậu làm ra mặt nạ dịch dung à?" Cổ Huy hỏi.
Hàn Tiêu cười ha ha, đeo mặt nạ lên.
Anh đã tính trước một bước. Trước khi đến, anh đã lưu lại một tướng mạo đầu tiên, là một thanh niên có vẻ ngoài bình thường không có gì lạ, để không bại lộ trước mặt Cổ Huy chức năng thay đổi ngũ quan tùy ý của chiếc mặt nạ.
Chức năng này chính là con bài tẩy của Hàn Tiêu.
Cổ Huy nhìn qua, tưởng rằng Hàn Tiêu chỉ đeo một chiếc mặt nạ da người bình thường. Cục Mười Ba cũng có thể chế tạo loại này, có điều không được chân thực như cái của Hàn Tiêu, hơn nữa tấm mặt nạ này rất nhẹ, xem ra cũng dễ mang theo hơn."Có hứng thú giao nộp bản thiết kế cho Cục không?"
Hàn Tiêu bật cười nói: "Chỉ là một tấm mặt nạ da người thôi mà, làm gì có bản thiết kế nào. Chẳng phải chính các anh cũng làm được hay sao?"
Cổ Huy nghĩ cũng phải nên không cố nài nữa. Thấy vậy, Hàn Tiêu thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lừa trót lọt rồi!
Hàn Tiêu vội chuyển sang chuyện khác: "Vậy tôi có thể tự mình tham gia hành động không?"
Cổ Huy suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Cấp trên đã trao đổi với Hải Hạ. Cục tình báo quân đội Hải Hạ quyết định sẽ liên hợp hành động với chúng ta. Lần này cậu sẽ đi cùng tiểu đội của mình."
Căn cứ Thung lũng Ám Nha nằm ngay biên giới Hải Hạ, chỗ của mình há để kẻ khác ngủ say, Hàn Tiêu đoán chắc Hải Hạ sẽ không từ chối.
Xác định được mình sẽ tham gia hành động, Hàn Tiêu nén lại sự phấn khích, hỏi: "Bao lâu nữa thì xuất phát?""Không vội, điều động bộ đội cần thời gian. Hơn nữa bên bộ tham mưu cũng phải bàn bạc với Hải Hạ để đưa ra một chiến lược cụ thể trước đã. Ước chừng ít nhất nửa tháng nữa mới có thể xuất phát."
Nửa tháng, đủ để mình chuẩn bị xong mọi thứ....
Trở lại phòng làm việc, Hàn Tiêu viết ra giấy những việc trọng tâm cần làm trong nửa tháng tới.
Thứ nhất, nâng cấp các bản thiết kế con bài tẩy của bản thân.
Thứ hai, mua một phương tiện di chuyển cho tiểu đội. Anh làm hậu cần, cần phải cung cấp và bảo trì trang bị cho cả đội, vì vậy cần một chiếc xe hậu cần.
Thứ ba, cường hóa bộ giáp mô phỏng chiến đấu của Trương Vĩ."Đúng là một công trình lớn, cứ làm từng cái một vậy."
Hàn Tiêu lắc đầu.
Đầu tiên là bản thân cần sức chiến đấu mạnh hơn, có thể cân nhắc từ mấy phương diện sau.
Đầu tiên là sức phòng ngự, đây là phương diện anh coi trọng nhất. Sống sót được mới là quan trọng nhất.
Về sức tấn công tầm xa, cần có súng ống mạnh hơn. Hai khẩu Cuồng Ưng thì miễn cưỡng đủ dùng, chỉ cần cường hóa một lần là được.
Về vũ khí cận chiến, tuy Hàn Tiêu thiên về đánh xa, nhưng cũng phải phòng trường hợp bị áp sát, cần phải cải tiến cánh tay trợ lực hạng nhẹ.
Về khả năng di chuyển trên địa hình hiểm trở, diều lượn Mây Yến đã bám bụi trong kho lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội lôi ra dùng rồi.
Cuối cùng là khả năng công phá. Phải tính đến trường hợp bản thân bị vây hãm hoặc cần gây rối trong giao tranh tổng. Khi đó sẽ cần một biện pháp mạnh mẽ, uy lực lớn để phá vỡ thế cục. Nghệ thuật là một lựa chọn không tồi.
Nổ tung chính là nghệ thuật.
Hàn Tiêu nhanh chóng hình thành ý tưởng, loẹt xoẹt viết ra một danh sách vật liệu rồi bảo Phùng Quân đi kho lấy hàng. Đống vật liệu này trị giá ba mươi vạn, rất đắt đỏ.
Phùng Quân ngày càng bất lực với Hàn Tiêu, cảm thấy mình có xu hướng trở thành bảo mẫu. Mệnh lệnh của cấp trên là bảo vệ Hàn Tiêu toàn diện, mà giao tiếp với Hàn Tiêu thì đúng là một cực hình. Cấp cao dường như cũng hiểu rõ điều này nên đã tăng đãi ngộ cho anh ta như một sự an ủi. Phùng Quân còn có thể nói gì nữa, vì mức lương 25 nghìn và chế độ đãi ngộ đầy đủ, chỉ có thể cắn răng làm thôi."Hay đây chính là năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao nhỉ."
Phùng Quân ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, than thở không ngớt.
