Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 60: Món quà này ta nhận




Phùng Quân, một đặc công mặc trang bị đầy đủ, thở hồng hộc chạy tới. Vừa thấy mặt, anh đã vội vàng sờ soạng khắp người Hàn Tiêu để kiểm tra vết thương rồi hỏi: “Cậu không bị thương chứ?”

Hàn Tiêu chỉ vào vết xước trên gò má, bực bội nói: “Mù à?”“Không sao là tốt rồi.” Phùng Quân thở phào nhẹ nhõm, mặt lúng túng. Đối tượng cần bảo vệ 24/24 lại bị thương, anh cảm thấy mặt mình nóng ran.“Không phải lỗi của anh.” Hàn Tiêu cũng không trách anh, chỉ vào thi thể của Noosa rồi cau mày nói: “Gã này là chấp hành quan của tổ chức Manh Nha, một siêu sát thủ chưa từng thất thủ.”“Noosa · Kono?”

Phùng Quân nhận ra ngay. Sao anh có thể không biết gã cho được, một quan chức cấp cao của Tinh Long đã từng chết dưới họng súng của Noosa ngay trước mắt bao người. Noosa là một tướng tài đắc lực của Manh Nha, chưa bao giờ thất thủ, nguy hiểm như một con rắn độc chí mạng khiến cả sáu quốc gia phải vô cùng kiêng dè.

Phùng Quân bỗng sực tỉnh, nhìn Hàn Tiêu với vẻ không thể tin nổi, giọng nói cũng lạc đi: “Khoan đã, cậu bị Noosa ám sát, còn giết ngược lại hắn luôn! Cậu mạnh đến thế cơ à?!”“Đây là ngày đầu tiên anh biết tôi sao?” Hàn Tiêu bực dọc đáp.

Anh tập trung vào bảng giao diện, thông tin phần thưởng liền hiện lên.

[Thẻ Giáng Lâm Nhân Vật: Giải phóng một lần năng lực của nhân vật tương ứng] [Nhân vật: Noosa · Kono] [Năng lực: Huyễn Tượng Dị Năng (E) - Mục tiêu có Trí Lực cao hơn 50 điểm có thể miễn nhiễm] [Số lần sử dụng: 0/1] Thẻ Giáng Lâm Nhân Vật là một vật phẩm tiêu hao tương đối hiếm, chỉ rơi ra từ các nhiệm vụ đặc thù, cho phép người chơi sử dụng năng lực của một nhân vật NPC trong thời gian giới hạn. Trước đây, có những phòng làm việc chuyên cày loại thẻ này để cung cấp cho các đại gia thích dùng tiền đè người. Tuy Hàn Tiêu không dựa vào thứ này để chiến đấu, nhưng có thêm một con bài tẩy thì ai mà không thích.

Hàn Tiêu mừng thầm vì đã sớm cộng điểm thuộc tính tự do vào Trí Lực, ma xui quỷ khiến thế nào lại miễn nhiễm được dị năng của Noosa. Nếu đợi đến khi trúng chiêu rồi mới nhớ ra để cộng điểm thì gay to.“Tổ chức Manh Nha, món quà này tôi nhận.” Ánh mắt Hàn Tiêu lóe lên.

Đã là địch thì đối phương có dùng thủ đoạn nào cũng là chuyện thường tình. Anh sẽ không lên án hay phẫn nộ, việc duy nhất cần làm là lấy bạo trị bạo.

[Có nhận phần thưởng không?]“Không.”

Loại vật phẩm tiêu hao ảo này có thể lưu trữ trong bảng giao diện, khi nào cần dùng thì nhận sau.

Cuồng Đao Nộ Kiếm bị gạt sang một bên, kinh ngạc đánh giá đám đặc công áo đen. Anh ta liên tục dùng kỹ năng trinh sát, khi nhìn thấy thân phận “Cục An ninh Chiến lược Quốc thổ Tinh Long” của họ thì càng cảm thấy Hàn Tiêu sâu không lường được.

Phùng Quân chỉ vào Cuồng Đao Nộ Kiếm, nghi hoặc hỏi: “Người này thân với cậu lắm à?”“Đừng để ý đến hắn.”

Hàn Tiêu nhận lấy chiếc khăn tay Phùng Quân đưa, lau vết thương trên má rồi nhíu mày nói: “Noosa tìm được chỗ của tôi, tức là Manh Nha cũng biết rồi.”“Cũng chưa chắc, hacker của sở tình báo đã phong tỏa mạng internet, đồng thời tiến hành sàng lọc chương trình và nhận dạng thủ công, bất kỳ thông tin nào nhắc đến cậu đều không được phép truyền ra khỏi Tây Đô.”

Hàn Tiêu nghiêm mặt: “Anh chắc chứ?”

Phùng Quân gật đầu, do dự nói: “Noosa sẽ không hành động một mình, chắc chắn hắn đã giao tình báo cho mật thám ẩn náu ở Tây Đô, sớm muộn gì cũng sẽ được truyền đi bằng sức người.”

Nghe vậy, Hàn Tiêu không nói hai lời, quay đầu bỏ đi.“Này, cậu đi đâu đấy, tôi còn phải đưa cậu về tổng bộ báo cáo.” Phùng Quân vội vàng gọi.“Không kịp giải thích đâu, anh mau xin cấp trên phong tỏa toàn thành đi!”

Noosa chưa bao giờ thất thủ, vậy nên hắn sẽ không quá cẩn thận, rất có thể vừa tìm thấy mình là đã hành động ngay. Tình báo của hắn đến từ gián điệp của Manh Nha ẩn náu tại Tây Đô, nếu đường truyền internet không thông, gián điệp chỉ có thể rời khỏi thành phố. Như vậy, có khả năng tin tức vẫn chưa đến được tay cấp cao của tổ chức Manh Nha.

Hàn Tiêu biết rõ thân phận của người liên lạc cho tổ chức Manh Nha ở Tây Đô.

Anh vẫn chưa động đến người liên lạc này là vì không cần thiết. Giết một tên, Manh Nha lại có thể cử một tên lạ mặt khác đến. Giữ lại cái gai quen thuộc để nhổ vào thời điểm mấu chốt sẽ hiệu quả hơn.

Giết Noosa, Manh Nha có thể xác định Hàn Tiêu đang ở Tây Đô.

Nhưng nếu anh có thể chặn được tin tình báo, anh sẽ kéo dài được thời gian Manh Nha xác nhận địa chỉ cụ thể của mình.

Tuy đây chỉ là suy đoán, có thể tình báo đã được đưa ra khỏi thành phố từ lâu, nhưng dù chỉ có một chút khả năng, anh vẫn phải thử. Đây luôn là phương châm hành động của anh.“Lý Nhã Lâm, cô lập tức báo cho những người khác đến khu số tám tìm tôi, đây là tọa độ của tôi... Nhớ lái xe đến nhé!”

Lý Nhã Lâm ngơ ngác: “Anh định mời khách à, đến khu ổ chuột thì mất thành ý quá.”“Đừng hỏi nhiều, nhanh lên!”

Hàn Tiêu cúp điện thoại, dùng cùi chỏ đập vỡ kính một chiếc xe con bên đường rồi nhảy vào trong.

Đây là lúc phải tranh thủ từng giây, không câu nệ tiểu tiết.

Chủ xe đang đứng cạnh gọi điện thoại, giật mình vì tiếng kính vỡ, vội vàng chạy tới túm lấy cổ áo Hàn Tiêu, quát: “Mày ra đây cho tao!”

Mắt Hàn Tiêu sáng lên, anh thuận tay quẳng nửa người trên của chủ xe vào trong, ấn đầu gã lên vô lăng khiến còi xe vang lên inh ỏi.“Tốt quá, đỡ phải nối dây khởi động.”

Hàn Tiêu đè người chủ xe đang giãy giụa xuống, lục lọi khắp người tìm ra chìa khóa, khởi động xe ngon ơ, sau đó đẩy gã ra, nhấn ga hết cỡ rồi phóng đi.

Chủ xe ngồi bệt dưới đất, trên mặt còn hằn nguyên vết vô lăng, vẻ mặt mờ mịt: “Tổ cha nó, bây giờ trộm xe ngang ngược vậy sao?!”…

Chiếc xe lao vun vút trong thành phố, các phương tiện đi qua đều vội vàng né tránh. Chẳng mấy chốc, anh đã băng qua vài quảng trường. Lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên, một chiếc mô tô của cảnh sát giao thông đuổi theo, viên cảnh sát hét lớn: “Chiếc xe phía trước, lập tức tấp vào lề dừng lại để kiểm tra!”

Hàn Tiêu rút hộ chiếu của chủ xe ra, tiện tay ném ra ngoài.“Cầm lấy mà trừ điểm, trừ bao nhiêu cũng được!”

Mặc kệ viên cảnh sát giao thông bám đuôi, Hàn Tiêu lái xe đến khu số tám, xuống xe rồi sải bước chạy về phía địa điểm mục tiêu. Chiếc mô tô của cảnh sát giao thông vẫn kiên trì bám theo, chặn trước mặt anh: “Anh đứng lại đó cho tôi!”

Hàn Tiêu bực không chịu nổi, sao lúc không có thời gian thì ai cũng muốn bắt chuyện với mình hai câu thế nhỉ?

Anh tung một cú chặt tay, viên cảnh sát giao thông không ngờ mình bị tấn công, nhất thời trợn mắt ngất xỉu.

Hàn Tiêu sải bước, rẽ vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo phức tạp, hạ gục ba nhóm thanh niên chặn đường cướp bóc rồi đi tới một nhà thờ nhỏ bỏ hoang. Nơi đây đã bị dân nghèo chiếm dụng làm nơi ở, rất nhiều kẻ lang thang không nhà không cửa trải chiếu nằm, trải qua từng đêm làm bạn với bọ chét, bùn đất và mùi mồ hôi.

Hải Lam Tinh cũng có tôn giáo. Vào thời kỳ tiền chiến tranh, khổ nạn khiến nhiều người lưu lạc tìm kiếm chỗ dựa tinh thần. Giáo phái này đã tận dụng thời cơ, thêm vào giáo lý của mình lý tưởng được nhiều người ủng hộ nhất thời bấy giờ là “Tôi hy vọng một thế giới hòa bình”, nhờ đó mà số tín đồ từng lên đến hàng chục triệu người.

Sau đó, Thánh địa của giáo phái này thật sự bị san bằng bởi vũ khí hạt nhân.

Vị chân thần “Trên trời quân” mà họ tín ngưỡng cũng không hiện ra cứu khổ cứu nạn, vì thế tôn giáo này dần dần lụi tàn.

Anh xông vào nhà thờ, từng người lang thang đang ngái ngủ nhìn sang.

Hàn Tiêu quét mắt một vòng nhưng không thấy mục tiêu, anh nheo mắt lại, túm lấy một người lang thang bên cạnh, quát hỏi: “Tôi hỏi ông, cái gã sống ở đây, có râu quai nón, trên mu bàn tay có hình xăm đầu sói màu đỏ, cao khoảng một mét tám, tầm bốn mươi tuổi đi đâu rồi?”

Người lang thang nhìn thấy người Hàn Tiêu đầy máu thì co rúm lại, rụt rè nói: “Cậu nói Lô Cao hả? Chúng tôi còn gọi hắn là ‘Lưỡi Câm’, hắn gần như chẳng bao giờ nói chuyện. Trưa nay đã không thấy người đâu rồi.”

Trưa nay?

Công dân bình thường muốn rời khỏi Tây Đô phải qua trạm kiểm soát biên phòng và trải qua một loạt thủ tục kiểm tra. Bây giờ là hơn hai giờ chiều, nói không chừng vẫn còn cơ hội chặn được người.

Tây Đô có ba trạm kiểm soát ra vào, Lô Cao sẽ đi trạm nào?

Hàn Tiêu cau mày suy tư. Anh không trông mong Cục Mười Ba sẽ phong tỏa Tây Đô kịp thời. Chưa kể liệu cấp trên có đồng ý làm lớn chuyện hay không, mà kể cả khi họ quyết định phong tỏa thành phố thì cũng chẳng biết sẽ mất bao lâu, có khi Lô Cao đã chuồn từ đời nào rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.