"Những bộ quần áo này đã không còn mặc được nữa, chờ anh trai em lên thành phố sau đó sẽ một mua cho em, đến lúc đó sẽ gửi tới nhà ông tư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hà Tứ Hải vừa thu dọn đồ đạc cho Đào Tử vừa nói
Đào Tử đứng cúi đầu ở bên cạnh, ngoan ngoãn lắng nghe
Hà Tứ Hải biết nàng không muốn mình rời đi
Nhưng mà hắn lại làm sao cam lòng
Nhưng mà không ra ngoài làm công làm sao có thể được
Làm công mấy tháng trước kiếm lời được một chút tiền, xài hết cho tang lễ của bà nội thì không nói, còn thiếu một ít
Cho nên hắn dựa theo ý định trước đó của bà nội, gửi nuôi Đào Tử ở nhà ông tư
Có ông tư chăm nom, hắn cũng yên tâm hơn một chút
Hai ngày trước hắn đã nói qua việc này với ông tư, ông tư cũng đã đồng ý rồi
Mà sáng sớm hôm nay, Hà Tứ Hải chuẩn bị trở về thành phố đi làm trở lại, thuận tiện cũng gửi Đào Tử đưa đến nhà ông tư
Hà Tứ Hải sờ lên đầu của nàng, dặn dò: "Ở trong nhà ông tư nhớ phải làm bé ngoan nghe lời
"Vâng
Đào Tử nhỏ giọng đáp một tiếng
"Được rồi, đừng buồn nữa
Ông tư có điện thoại di động, mỗi tuần anh đều sẽ gọi điện thoại cho em
Nếu như em cảm thấy nhớ anh thì cũng có thể bảo ông tư gọi điện cho anh
Hà Tứ Hải ngồi xổm xuống, bắt gặp khóe miệng méo xệch của Đào Tử, viền mắt đỏ ửng, đang cố gắng không để cho nước mắt của mình rơi xuống
"Ai ~ "
Trong lòng hắn không khỏi thở dài một tiếng
Sau đó đứng lên, nhấc hành lý của Đào Tử lên, dắt nàng đi ra ngoài cửa
Sau khi khoá cửa thì đi đến dưới sườn núi, Hà Tứ Hải cuối cùng không nhịn được mà quay đầu lại liếc mắt nhìn
Nơi này gần như mang theo tất cả ký ức tuổi thơ của hắn, có sung sướng, có bi thương
Thế nhưng hiện tại căn nhà này lại vắng ngắt
Căn nhà này sẽ bại sao
Chính hắn cũng không biết
Dọc theo đường đi, Đào Tử đều cúi đầu, yên tĩnh không nói
Thế nhưng Hà Tứ Hải có thể cảm nhận được tay nhỏ của nàng đang nắm chặt lấy hắn
Đi tới cửa thôn, ông tư đang đợi hắn
Còn một người khác cùng thôn Hà Gia Bảo
Bên cạnh đặt một chiếc xe gắn máy
Sáng sớm hôm nay hắn muốn đến trấn Bạch Dương rồi ngồi xe về Hợp Châu
Hà Tứ Hải chuẩn bị ngồi xe gắn máy của Hà Gia Bảo đi
"Ông tư, Gia Bảo
Hà Tứ Hải đi tới, chào hỏi với hai người bọn họ một chút
"Đào Tử, đến, đến chỗ của ông tư
Ông tư thuận tay kéo Đào Tử qua
Nhưng mà Đào Tử lại không chịu buông tay Hà Tứ Hải
"Đào Tử, anh trai phải ra ngoài làm công kiếm tiền, cháu phải là bé ngoan nghe lời chứ
Ông tư thở dài nói
"Cháu là bé ngoan
Đào Tử nhỏ giọng nói
Sau đó, nàng cuối cùng cũng không nhịn được, nước mắt không tiếng động chảy xuôi xuống từ gò má,
"Được rồi, Đào Tử, không khóc nữa, anh rất nhanh sẽ trở về mà, sau này mỗi tháng, anh trai đều sẽ trở về thăm Đào Tử một lần có được hay không
Hà Tứ Hải vội vàng ngồi xổm xuống, nói
"Nhưng mà
Nhưng mà
Đào Tử muốn nói một tháng thật là lâu, nàng đều đã đếm không hết
Bà nội mỗi lần đều nói với nàng là chẳng mấy chốc anh trai sẽ trở về, nhưng mà nàng vẫn chờ thật là lâu
"Được rồi, giao Đào Tử giao ông là được rồi, cháu đi cùng Gia Bảo đi
Nếu còn tiếp tục như vậy thì hôm nay cháu sẽ không đi được đâu
Ông tư nói xong, tiếp nhận hành lý của Đào Tử từ trong tay Hà Tứ Hải
Về phần hành lý của Hà Tứ Hải chỉ là một chiếc ba lô đơn giản
Lần này trở về bản thân hắn cũng không mang theo bao nhiêu đồ, chỉ có vài bộ quần áo để thay đổi
Hà Tứ Hải cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt, huống hồ Hà Gia Bảo còn đứng chờ ở bên cạnh, cũng không thể khiến cho người ta chờ đợi mãi được
Thế là hắn bỏ tay Đào Tử ra, đưa tay nhỏ của nàng cho ông tư, rồi nhẹ nhàng nói: "Đào Tử, nhớ nghe lời
Đào Tử nước mắt mông lung ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn hắn, sau đó ngoan ngoãn gật gật đầu
Hà Tứ Hải có chút không dám nhìn nàng, sợ nếu còn tiếp tục như vậy thì mình thật sự sẽ không nỡ đi
"Ông tư, ông cầm một ngàn này đi, lúc cháu không có mặt, ông giúp cháu mua chút đồ ăn ngon cho Đào Tử
Sau này mỗi tháng, cháu đều sẽ gửi một ngàn tệ cho ông, xem như là tiền ăn của Đào Tử
Sau khi đưa một ngàn tệ cho ông tư, trên người của Hà Tứ Hải chỉ còn lại hơn 100 tệ, trừ đi tiền xe về Hợp Châu, thì hẳn là đủ cho hắn ăn cơm trong một quãng thời gian kế tiếp
Thế nhưng cho dù như thế nào, mình có thể chịu khổ nhưng không thể để Đào Tử chịu khổ được
"Cháu đây là có ý gì
Coi thường ông tư của cháu có tiền đúng hay không
Đào Tử nhỏ như vậy, có thể ăn bao nhiêu
Cái gì mà tiền ăn, cháu cầm về cho ông
Ông tư tức giận đẩy trở lại
"Ông tư, ông đừng như vậy, nếu ông không nhận thì cháu sẽ không yên lòng
Ông cầm số tiền này đi, bình thường mua đồ ăn cho Đào Tử rồi là mấy thứ đồ chơi gì đó
Hai người từ chối một trận
Cuối cùng, Hà Gia Bảo bên cạnh có chút mất kiên nhẫn
"Ông tư, nếu như Tứ Hải đã kiên trì thì ông liền cầm đi, nuôi trẻ nhỏ có thể sẽ phí tiền
Hà Tứ Hải nhân cơ hội nhét tiền vào trong túi tiền của ông tư
"Ai, vậy được rồi, ông cầm trước, chờ sau khi cháu trở về sẽ trả lại
Ông tư chuẩn bị bảo quản giúp Hà Tứ Hải, sau này hắn còn có rất nhiều chỗ cần phải dùng tiền
Thấy ông tư nhận tiền, Hà Gia Bảo lập tức lên tiếng: "Tứ Hải, đi thôi
Sau đó sải bước lên môtô, dẫm chân ga
Từng đợt tiếng chân ga truyền đến phảng phất như đang thúc giục Hà Tứ Hải nhanh lên một chút
Hà Tứ Hải liếc mắt nhìn Đào Tử đang bị ông tư giữ lại, ngước cổ nhìn hắn
Bên trong đôi mắt to tròn của nàng chứa đầy oan ức và chờ đợi
Nhưng mà
Hà Tứ Hải cắn răng, lên chỗ ngồi phía sau xe máy
"Đi thôi
Hà Gia Bảo nghe vậy liền đạp cần ga, phóng ra ngoài
"Oa, ba ba
Đào Tử cuối cùng không nhịn được, thoát khỏi tay của ông tư rồi đuổi theo
"Trở về đi, bé ngoan nghe lời
Hà Tứ Hải cũng không nhịn được mà quay đầu lại, lớn tiếng nói
"Ba ba, đừng đi mà, đừng bỏ lại con một mình
"Ba
Anh trai, em muốn đi cùng anh, không nên bỏ em lại
"Anh
anh
Bước chân ngắn nhỏ của Đào Tử điên cuồng đuổi theo, lớn tiếng khóc
"Đào Tử, nghe lời, anh trai cháu chẳng mấy chốc sẽ trở về thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông tư thở hồng hộc đuổi tới từ phía sau
"Anh ơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
anh ơi
Ô ô
Hà Tứ Hải quay đầu lại, thấy bé đang điên cuồng chạy theo, bi thương thút thít, chỉ cảm thấy tâm đều nát
Đang lúc này, Đào Tử chạy nhanh quá, không may ngã rầm trên mặt đất
"Dừng một chút, dừng một chút
Hà Tứ Hải cắn răng một cái, lớn tiếng nói
"Làm sao rồi
Hà Gia Bảo kỳ quái hỏi một câu
Nhưng vẫn là dừng xe gắn máy lại
Chưa kịp đợi hắn dừng lại, Hà Tứ Hải đã nhảy xuống từ phía sau
Sau đó xoay người điên cuồng chạy về
"Đào Tử, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa
Hà Tứ Hải chạy ngược lại, lập tức ôm Đào Từ mới vừa bò dậy vào trong lồng ngực
"Anh trai
Em rất ngoan, rất nghe lời, anh không nên rời bỏ em
, Đào Tử không có ba ba, không có mẹ, cũng không có bà nội nữa rồi, anh trai không nên rời bỏ Đào Tử
Không muốn không muốn Đào Tử
Đào Tử khóc lớn, nghẹn ngào, tâm trạng bi thương nhất thời khó có thể bình tĩnh lại
Đây cũng là lần đầu tiên trong khoảng thời gian dài mà Đào Tử đổi giọng gọi hắn là anh trai
Trong quá khứ, dù Hà Tứ Hải có nói qua bao nhiêu lần, nàng đều không thay đổi
Tuy Hà Tứ Hải đã giải thích nhiều lần, đi ra ngoài làm công là vì kiếm tiền, không phải là bỏ nàng lại hay là không muốn nàng
Thế nhưng dù sao thì nàng cũng mới bốn tuổi, rất nhiều thứ vẫn còn không rõ
Chỉ cho là mình đã làm sai điều gì, chọc giận anh trai, cho nên anh trai mới bỏ nàng lại
Nhưng nàng lại không biết mình đã làm sai điều gì, chỉ có thể theo bản năng mà cho rằng, là bởi vì chính mình không nghe lời, vẫn gọi anh trai là ba ba, cho nên anh trai mới tức giận
"Đào Tử, không khóc nữa, ba ba không đi nữa, ba ba sẽ ở cùng với Đào Tử mãi mãi
Hà Tứ Hải lau nước mắt giúp nàng, cảm giác hốc mắt của mình cũng đang dần ướt át
"Tứ Hải, sao cháu lại không ra ngoài làm công rồi
Ông tư đuổi theo từ phía sau nghe vậy liền hỏi
Hà Tứ Hải nghe vậy thì sửng sốt, không làm công nhất định là không được
"Làm công, cháu sẽ mang Đào Tử đi cùng
Hà Tứ Hải cắn răng nói
Sau đó ôm Đào Tử lên
"Như vậy có được không
Ông tư có chút do dự
"Người còn có thể chết vì nhịn tiểu
Không được thì cháu lại trở về
Hà Tứ Hải thuận tay cầm túi hành lý của Đào Tử lên
"Đúng vậy, không được thì trở lại
Ông tứ móc tiền trong túi tiền ra, kín đáo đưa cho Hà Tứ Hải
Hà Tứ Hải không có từ chối, bởi vì mang theo Đào Tử, không có tiền sẽ không được
"Hiện tại nói thế nào đây
Hà Gia Bảo lái môtô quay lại, một mặt mờ mịt hỏi
"Đào Tử, anh trai không bỏ em lại nữa, em cùng anh trai đi làm công có được hay không
Hà Tứ Hải nhẹ nhàng vỗ lên cái lưng của nàng
Nàng khóc quá mức, khiến cho cổ họng đều khàn khàn rồi
"Anh
, em sẽ thật ngoan
Đào Tử nghẹn ngào nói
"Em vẫn nên là gọi ba ba, anh trai đã quen nghe em gọi anh là ba ba rồi
Sau này, ba chính là ba của con
Hà Tứ Hải dừng lại một chút, rồi tiếp tục
"Ừm
Đào Tử ôm cổ hắn, tựa ở trên vai hắn
Chỉ cần có thể ở cùng "Ba ba", nàng chính là đứa nhỏ vui vẻ nhất
------